Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Phương Uyên – Nguyên Kha sẽ không khuất phục vì một bản án gian trá và hèn nhát

1/ Phương Uyên – Nguyên Kha sẽ không khuất phục vì một bản án gian trá và hèn nhát


CTV Danlambao - Lần nữa bài viết này xin trình bày những gì mắt thấy tai nghe từ bản án mà nhà cầm quyền Cộng Sản nói chung - TAND tỉnh Long An nói riêng để thấy rằng vụ án Nguyễn Phương Uyên - Đinh Nguyên Kha bị xét xử một cách độc tài phát xít mà còn xảo trá gian dối ở tầm vóc quốc gia nhân danh nước CHXHCN VN đứng trên “đỉnh cao trí tuệ” để bỏ qua tất cả sự thật những tình tiết có liên quan đến quyền tự do quan điểm theo khoản 2 điều 19 công ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị năm 1996 và phủ nhận tất cả những gì thuộc về lòng yêu nước của hai bạn trẻ Uyên-Kha trong khi những quy định pháp luật mà chính nhà cầm quyền và đảng Cộng Sản đã từng ban hành không được tôn trọng- lòng tự trọng chi đáng giá 3 xu khi nhân danh chính thể cộng hòa xã hội chủ nghĩa điển hình từ một bản án số 37/2013 HSST ngày 16/05/2013:

1. Vì sao nhân chứng bỗng nhiên có mặt tại tòa?


Ngay phần đầu thủ tục bản án xét xử Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không hề nhắc gì đến nhân chứng Nguyễn Thị Thanh Hòa, Đinh Thị Hồng Phương và Phùng Thị Giang bởi vì họ vắng mặt.

Trong khi quyết định số 46 ngày 04/05/2013 đưa vụ án ra xét xử do chính tay ông thẩm phán Lê Quang Hùng kiêm Phó Chánh án Tòa án tỉnh Long An ký kết ban hành có ghi rõ họ tên 3 nhân chứng này và theo luật khi vắng mặt họ có thể tạm hoãn phiên xử hoặc phải áp giải để phục vụ yêu cầu xét xử. 3 nhân chứng này được ghi vào danh sách tham gia tố tụng không rõ là nhằm mang tính chất buộc tội hay gỡ tội cho Phương Uyên và Nguyên Kha? Nhưng do họ vắng mặt nên khi được hỏi - người nhà của 2 em Uyên và Kha đến nay vẫn chưa xác định được nhân chứng có lợi hay có hại cho người bị truy tố.

Thế nhưng, bản án sơ thẩm tùy tiện ghi tại trang 7 dòng 8 (1) rằng: 

“…người làm chứng Nguyễn Thị Thanh Hòa khai nhận là bạn học cùng Nguyễn Phương Uyên… Đinh Thị Hồng Phương và Phùng Thị Giang là những người ở cùng phòng trọ với Phương Uyên xác nhận…” trang 8 dòng 14, 15 (1) và rồi sau đó xét thấy: “… qua đối chiếu lời khai của các bị cáo người có quyền và nghĩa vụ liên quan và người làm chứng tại phiên tòa với các chứng cứ được thu thập trong quá trình điều tra… có đủ căn cứ kết luận đã có hành vi làm ra, tàng trữ, lưu hành tài liệu chống Nhà nước...” 

Chứng tỏ người viết bản án thật là xảo quyệt, gian trá, cố tình viết sai sự thật từ việc không có mặt nhân chứng đã trở thành có người làm chứng tại phiên tòa, rõ ràng sự dối trá này còn là thói quen, bản chất của người cộng sản, mà chính ông thẩm phán Vũ Phi Long chủ tọa phiên xét xử anh Hải Điếu cày, chị Tạ Phong Tần đã từng sáng chế, ngụy tạo lời khai nhân chứng một cách tương tự (xem bài viết tại trang Dòng Chúa Cứu Thế). Với lý luận suy diễn buộc tội như trên ai cũng có thể bắt hết hốt hết dù là đồng loại da vàng máu Việt

2. Vì sao phỉ báng đảng Cộng sản trở thành chống nhà nước CHXHCN VN?


Nghiên cứu toàn văn bản án 12 trang cho thấy tóm tắt hành vi của hai bạn trẻ thật là trân trọng đáng quý, bởi vì đối với Đinh Nguyên Kha (trang 2,3) dán mỗi nơi một khẩu hiệu và cờ vàng ba sọc đỏ:

- “TTYN Long An đấu tranh cho tự do & nhân quyền;

- TTYN Long An diệt cộng sản, giải phóng dân tộc;

- Long An trung dũng kiên cường, toàn dân chống cộng suốt đời tự do”

(Tại một khu dân cư thuộc phường 3 Thành phố Tân An. Đinh Nguyên Kha đã dán hai khẩu hiệu“TTYN Long An đấu tranh cho tự do & nhân quyền”, “TTYN Long An quyết tâm diệt cộng sản, giải phóng dân tộc” và lá cờ vàng 3 sọc đỏ lên thân cây, rồi sử dụng điện thoại di động… chụp lại)

(“Đinh Nguyên Kha tiếp tục thực hiện việc dán tờ khẩu hiệu “Long An trung dũng kiên cường, toàn dân chống cộng suốt đời tự do” còn lại cùng cờ tại cổng Lăng 1 Nguyễn Huỳnh Đức)

(Đinh Nguyên Kha chạy xe đến khu đô thị Lợi Bình Nhơn… tiến hành dán cờ, chụp ảnh sau đó về nhà cha mẹ ruột ở quê xã Mỹ Phú, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An dán cờ trên đường đi, bên bờ ruộng, bờ sông Vàm Cỏ Tây…)

Đối với Nguyễn Phương Uyên (trang 3) đã tiếp tục làm cờ, các khẩu hiệu và vẽ bức tranh bôi nhọ như sau:

- Về lá cờ vàng ba sọc đỏ: Uyên sử dụng giấy trắng A4, dùng bút sáp màu vàng và màu đỏ tô thành lá cờ, phía dưới lá cờ có ghi chú thích bằng bút sáp màu đen dòng chữ: “1890-1920: Đại Nam quốc kỳ từ thời vua Thành Thái tới vua Khải Định ; 1948-1975: cờ quốc gia Việt Nam;”

- Về khẩu hiệu: Uyên sử dụng hai mảnh vải trắng, lấy máu pha loãng với nước, rồi dùng ngón tay chấm viết một mảnh có nội dung phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam, mảnh vải còn lại có nội dung về Trung Quốc. cả hai mảnh vải phía dưới đều có ghi “TH: TNYN”;

- Về bức tranh: Uyên vẽ bức tranh miêu tả một người công an to lớn, tay cầm dùi cui… chỉ về phía người dân đang đứng xếp hàng. Bên trên bức tranh ghi dòng chữ: “tự do dân chủ”, phía dưới bức tranh ghi “TH: TNYN”.

Sau khi đã chuẩn bị xong trong hai ngày 19,20/08/2012 Nguyễn Phương Uyên đã dán nhiều nơi.

Ngoài ra lý lẽ buộc tội của bản án cho rằng nội dung của 4 truyền đơn có lời lẽ xuyên tạc lịch sử, chính sách, chủ quyền biển đảo hay tôn giáo, phỉ báng chính quyền, kêu gọi người dân biểu tình, chống Đảng cộng sản Việt Nam… Đến tối ngày sau 11/10/2012 Nguyễn Phương Uyên có bài viết gồm 484 chữ với lời lẽ phản động, láo xược tường thuật việc truyền đơn trên cầu vượt An Sương…

Nghiên cứu kỹ những cụm từ mô tả hành vi nội dung khẩu hiệu của Kha và Uyên thể hiện ý chí chống Trung Quốc, chống Đảng cộng sản là hoàn toàn chính xác, hai em không hề chối cãi đến mức thật thà khai báo hơn cả ruột ngựa rằng: “đi, chết đi đảng cộng sản việt nam bán nước”nhưng không hiểu sao bản án giấu nhẹm đi câu nói cực kỳ chính xác này và “sự căm phẫn lên đến tột cùng, thưa chủ tọa phiên tòa Phương Uyên đã nói như thế khi em giải thích tại sao phải viết 2 khẩu hiệu bằng máu pha loãng trong đó có khẩu hiệu “Tàu khựa cút khỏi biển Đông”.

3. Vì sao phỉ báng đảng Cộng sản và chống Trung Quốc trở thành tội đồ xâm phạm an ninh quốc gia:


Trong khi khoản 1 điều 88 quy định: “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam:

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

A) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

B) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;

C) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”

Như vậy đối chiếu việc thực hiện hành vi và nội dung các khẩu hiệu (ngoại trừ phần lý luận của bản án để buộc tội) là không có hành vi nào xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân hay những luận điệu chiến tranh tâm lý bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân và chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa theo điều 88, nói cách khác là hành vi của hai em Uyên-Kha không thuộc đối tượng phạm vi điều chỉnh của tội danh tuyên truyền chống Nhà nước và nếu vô luật thì bất luận tội điều này đã được xác định tại điều 2 BLHS: “...chỉ người nào phạm một tội đã được bộ luật hình sự quy định mới phải chịu tránh nhiệm hình sự”. Chính vì vậy mà các luật sư đề nghị tuyên bố vô tội không phải là điều ngẫu nhiên hay vô lý. Thật đáng thương cho những người ngồi xét xử còn chưa dám phân tích nhìn thẳng vào sự thật những hành vi mà hai em đã làm và khi viết án thì không dám lặp lại khẩu hiệu mà Phương Uyên đã ghi. Công lý thật là rẻ ôi!

Lần nữa xin phân tích cho bạn đọc, đặc biệt là các dư luận viên nên biết rõ những điều cần biết để thấy rõ những gì mà đảng Cộng Sản nói và làm luôn trái ngược đến mức đểu cáng không tưởng tượng.

Chính đảng Cộng Sản như loài ký sinh trùng, như bộ phận chùm gửi giành quyền lãnh đạo đeo bám vào bộ máy nhà nước nhưng không tôn trọng nhà nước pháp quyền, không tuân thủ những gì mà đảng Cộng Sản đề ra và chỉ đạo nhà nước ban hành. Đó phải chăng là sự gian trá và rồi còn hèn nhát với Tàu khựa khi dưới sự lãnh đạo của đảng có lời cáo buộc Phương Uyên: “…một mảnh vải có nội dung không hay về Trung Quốc” nhưng khi giữ quyền công tố viện kiểm sát bị đuối lý đã nhanh chóng dối lừa cử tọa rút lời truy tố mà không hề thay đổi giảm mức hình phạt để rồi sau đó Tòa ban hành bản án: “...mảnh có nội dung về Trung Quốc” làm mất đi hai chữ “không hay” một cách ê hề nhục nhã.


Còn biết bao nhiêu điều hèn nhát khác nữa khi điều 110 BLTTHS quy định: “cơ quan điều tra có thẩm quyền điều tra những vụ án hình sự xảy ra trên địa bàn của mình, trong trường hợp không xác định được địa điểm xảy ra tội phạm thì việc điều tra thuộc thẩm quyền của cơ quan điều tra nơi phát hiện… ”Trong khi Kha cư trú tại TP. Tân An-Long An và Nguyễn Phương Uyên tạm trú quận Tân Phú thuộc địa bàn Sài Gòn và sự việc xảy ra tại cầu vượt ngã tư An Sương xã Bà Điểm huyện Hóc Môn dược lập biên bản vụ việc “phát tán tờ rơi” của CA quận 12. Thế nhưng lại được xét xử tại địa hạt tỉnh Long An phải chăng dưới sự lãnh đạo của đảng muốn đem ra khỏi vùng ven Sài Gòn để làm hạn chế ngọn lửa yêu nước chống Trung Quốc trong lòng người dân và học sinh, sinh viên.

Còn biết bao nhiêu điều tồi tệ khác nữa mà hệ thống công quyền của đảng Cộng Sản đã gây ra oan ức cho những người tù nhân lương tâm.

Xin hãy chờ xem phiên xử phúc thẩm tới đây tại Long An hay Sài Gòn. Đã đến lúc 192 nước thành viên công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị cần phải lên án phản đối hành vi xét xử độc tài phát xít của đảng Cộng Sản và cần phải có trách nhiệm đối với những người tù nhân lương tâm Việt Nam đang gián tiếp hy sinh để bảo vệ thành quả của các công ước quốc tế./.













                                                                     


2/ Nguyễn Hoàng Vi gửi thư lần 3 trả lời giấy báo 'yêu cầy' của CA Quận 1


Nguyễn Hoàng Vi - ...Ngày 01/07/2013, tôi tiếp tục nhận được “Giấy báo lần 3” “yêu cầy” tôi đúng 9h sáng ngày 04/07/2013 có mặt tại 73 Yersin, P. Cầu Ông Lãnh, Q1 để trình bày về nội dung Đơn tố cáo của tôi.

Đây là lần thứ 3 cơ quan công an Quận 1 – một quận trung tâm của thành phố mà lại gửi cho tôi giấy báo đánh sai lỗi chính tả: “yêu cầu” thành “yêu cầy” rất phản cảm. Sự cố tình này của công an quận 1 đã thể hiện thái độ thiếu sự tôn nghiêm đối với các văn phong hành chính nhà nước, và qua đó cũng thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với một công dân như tôi...
*
Nguyễn Hoàng Vi.

Địa chỉ: 107/22 Phan Văn Năm, P. Phú Thạnh, Q. Tân Phú, TPHCM.

Sài Gòn, ngày 02/07/2013.

Ngày 13/06/2013, tôi đã trực tiếp đến số 73 Yersin, P. Cầu Ông Lãnh, Q1 gửi thư phúc đáp với cùng nội dung này cho ông Bùi Hữu Thức – điều tra viên tổ Thanh tra công an Quận 1.

Thế nhưng ngày 01/07/2013, tôi tiếp tục nhận được “Giấy báo lần 3” “yêu cầy” tôi đúng 9h sáng ngày 04/07/2013 có mặt tại 73 Yersin, P. Cầu Ông Lãnh, Q1 để trình bày về nội dung Đơn tố cáo của tôi.

Đây là lần thứ 3 cơ quan công an Quận 1 – một quận trung tâm của thành phố mà lại gửi cho tôi giấy báo đánh sai lỗi chính tả: “yêu cầu” thành “yêu cầy” rất phản cảm. Sự cố tình này của công an quận 1 đã thể hiện thái độ thiếu sự tôn nghiêm đối với các văn phong hành chính nhà nước, và qua đó cũng thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với một công dân như tôi. 

Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục gửi lại thông báo này thay cho thư phúc đáp “giấy báo lần 3” để Thanh tra công an Quận 1 có thêm thời gian đọc lại và nắm rõ nội dung.


THƯ PHÚC ĐÁP “GIẤY BÁO LẦN 3” GỬI CÔNG AN QUẬN 1, TPHCM.

(V/v Trình bày nội dung Đơn tố cáo ngày 04/01/2013 của Nguyễn Hoàng Vi)

Nhận thức rằng, Tố cáo là một quyền căn bản của công dân nhằm lên án các hành vi sai trái của những người thi hành pháp luật để thúc đẩy cho một nhà nước pháp quyền và duy trì một xã hội dân chủ.

Vì thế, vào ngày 04/01/2013, tôi, Nguyễn Hoàng Vi, đã gửi đơn tố cáo Công an phường Nguyễn Cư Trinh - Quận 1, đội an ninh quận 1 và an ninh TPHCM đã có hành vi trái pháp luật là bắt giữ tùy tiện, tra tấn và làm nhục tôi.

Thế nhưng, vào ngày 05/06/2013 tôi mới nhận được giấy báo lần 1 của cơ quan công an Quận 1 "yêu cầy" tôi đúng 9h ngày 6/6/2013 đến Công an quận 1 để trình bày về đơn của tôi.

Tiếp đó, Sáng ngày 12/6, tôi có nhận được giấy báo lần 2 của Thanh tra công an Quận 1 "yêu cầy" tôi đúng 9h ngày 13/6/2013 có mặt tại 73 Yersin, P. Cầu Ông Lãnh, Quận 1 gặp tổ thanh tra để trình bày về đơn của tôi.

Nay, tôi viết thư này thông báo với Cơ quan công an Quận 1 như sau:

1. Đối tượng tố cáo trong đơn của tôi bao gồm: Công an phường Nguyễn Cư Trinh - Quận 1, đội an ninh quận 1 và an ninh TPHCM . Vì sao giao cho công an quận 1 là đối tượng mà tôi tố cáo xem xét và giải quyết đơn tố cáo của tôi???

2. Theo Điều 21 Luật Tố cáo năm 2011 quy định về thời hạn giải quyết tố cáo là 60 ngày, kể từ ngày thụ lý giải quyết tố cáo; đối với vụ việc phức tạp thì thời hạn giải quyết là 90 ngày, kể từ ngày thụ lý giải quyết tố cáo.

Tôi gởi đơn tố cáo ngày 04/01/2013 nhưng mãi đến ngày 05/06/2013 mới nhận được giấy báo của cơ quan công an Quận 1 "yêu cầy" tôi đúng 9h ngày 6/6/2013 đến Công an quận 1 để trình bày về đơn của tôi. Như vậy công an Quận 1 đã vi phạm qui định về thời hạn giải quyết tố cáo.

Tuy nhiên, đúng 9h ngày 6/6/2013, tôi vẫn có mặt tại Cơ quan công an quận 1 với mong muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao đã quá thời hạn giải quyết đơn tố cáo mà cơ quan công an quận 1 lại mời tôi lên làm việc và cũng hy vọng rằng việc tố cáo của tôi được giải quyết 1 cách khách quan, công minh.

3. Tiếp tôi là 2 ông bên tổ xác minh - thanh tra công an quận 1, có mặc sắc phục và đeo bảng tên: Trần Khánh Lynh, Bùi Hữu Thức và 1 người không mặc sắc phục, không rõ lai lịch. Ông Thức trực tiếp làm việc và ghi biên bản.

Tôi hỏi ông Thức về lý do vì sao quá thời hạn giải quyết mới mời tôi lên làm việc, thì được ông Thức trả lời rằng do mấy lần trước có gửi giấy báo mà không thấy tôi đến làm việc. Có thể vì lý do gửi thư thường nên giấy báo bị thất lạc đâu đó, tôi không nhận được nên lần này cơ quan công an gửi thư bảo đảm. Tôi hỏi về thời điểm cơ quan công an gửi thư báo những lần trước và bằng chứng chứng minh họ có gửi thư cho tôi thì ông Thức không trả lời. Trong quá trình làm biên bản lấy lời khai của tôi, tổ thanh tra đã có những hành vi sau:

- Không cho tôi trả lời hết câu hỏi này đã tự động cắt ngang bằng một câu hỏi khác.

- Ông Thức tự ý viết lời khai theo ý của ông. Tôi yêu cầu phải viết theo đúng từng lời tôi nói nhưng không được đáp ứng.

- Trong quá trình làm việc, tổ thanh tra có thái độ gây căng thẳng cho tôi khiến tôi mất bình tĩnh và sức khỏe suy giảm khiến tôi không thể tiếp tục làm việc.

4. Nghiêm trọng hơn, đêm ngày 07 rạng sáng ngày 08/06/2013 tôi đã bị 5 kẻ hành hung phải nhập viện, tôi nhận ra 2 trong số 5 kẻ đó là người đã theo bám tôi khi tôi rời khỏi Cơ quan Công an quận 1. Sau việc bị hành hung đó, hiện tình sức khỏe của tôi đang có chiều hướng xấu, cần được theo dõi liên tục trong những ngày tới.

Xét thấy:

- Việc tố cáo của tôi bao gồm cả công an quận 1 và công an TPHCM mà công an quận 1 lại giải quyết đơn tố cáo của tôi là không hợp lý.

- Thời hạn giải quyết đơn tố cáo của tôi đã quá hạn. Như vậy cơ quan công an đã vi phạm qui định về thời hạn giải quyết tố cáo. Và lý do giải quyết tố cáo chậm trễ mà công an đưa ra là không hợp lý.

- Buổi làm việc ngày 6/6/2013 càng chứng minh sự thiếu khách quan của cơ quan công an quận 1.

- Cơ quan Công an Quận 1 đã thực hiện không đầy đủ trách nhiệm bảo vệ người tố cáo như tôi.

Vì vậy, tôi thông báo rằng tôi không tin tưởng và sẽ không tiếp tục làm việc với Cơ quan công an quận 1 nữa.

Tôi đề nghị cơ quan có thẩm quyền giải quyết đơn tố cáo của tôi 1 cách khách quan và công minh.

Trước mắt, việc bảo vệ hay đòi lại công lý cho tôi xin được trao vào tay công luận, của những con người yêu công lý và lương tri của nhân loại.

Trân trọng,




==================================================


* Việt Nam Anh Hùng - Hiến Pháp Quá Lạc Hậu Cả Trăm Năm ( Chỉ Là Hiếp Pháp Mà Thôi ! ) Thanh Thanh - Cali


    3/ Đất nước anh hùng – Hiến pháp lạc hậu


Phạm Trần (Danlambao) - Đảng Cộng sản Việt Nam thường khoe “dân tộc ta anh hùng” và“đất nước ta anh hùng”, nhưng lại không thể giải thích được tại sao lại muốn có một Hiến pháp lạc hậu, phản dân chủ và không muốn dân có tự do?

Đó là thực tiễn của một nước Việt Nam đang chờ Quốc hội thông qua Hiến pháp mới vào tháng 10 năm nay, sau 2 ngày Quốc hội thảo luận Dự thảo Hiên pháp sửa đổi 1992 tại Kỳ họp 5 kết thúc ngày 21/06 (2013).
Tại kỳ họp 5, một số Đại biểu đã có ý kiến không nên vội vã thông qua Hiến pháp trong năm 2013 mà hãy hoãn đến Kỳ họp 7 năm 2014.

Báo Người Lao Động viết trong số ra ngày Thứ Tư, 05/06/2013: “Đại biểu Phạm Đức Châu (Quảng Trị) thẳng thắn: “Qua 2 ngày góp ý dự thảo Hiến pháp cho thấy nhiều chế định quan trọng vẫn còn ý kiến rất khác nhau, thậm chí ngược nhau như: chính quyền địa phương, Hội đồng Bảo hiến, viện kiểm sát... Chỉ còn hơn 3 tháng nữa sau kỳ họp này, QH sẽ thông qua nên tôi sợ rằng không đủ thời gian để tổng kết, nghiên cứu hội thảo và kết luận những vấn đề lớn như vậy”.

Trong khi đó, Đại biểu Lê Văn Lai (Quảng Nam) đề xuất kéo dài thêm thời gian lấy ý kiến nhân dân về dự thảo Hiến pháp. 

Ông nói: “Hiến pháp không chỉ dừng lại trong hội trường này với 500 ĐBQH mà là đại diện cho 85 triệu dân. Nếu QH bấm nút thông qua thì một bản Hiến pháp mới sẽ ra đời nhưng xin nhớ đây là vấn đề hết sức hệ trọng”.

Theo Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu trong 2 ngày họp có 86 ý kiến phát biểu về Dự thảo Hiến pháp sửa đổi trên tổng số 119 đại biểu đăng ký phát biểu.

Quốc hội có 500 Đại biểu mà chỉ có 119 người ghi tên muốn phát biểu rồi cuối cùng chỉ có 86 người được nói về bộ Luật cao nhất của một Quốc gia là Hiến pháp thì mức độ quan tâm và tầm quan trọng nên được đánh giá ở mức độ “thấp” hay “tối thấp”?

Không ai nên vội ngạc nhiên vì đã có một số đông Đại biểu Quốc hội “cả đời không dám mở miệng” tại Hội trường!

Vì vậy, dù có người này người kia muốn Quốc hội phải “rất cẩn thận” việc thông qua Hiến pháp, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Phan Trung Lý vẫn cho biết Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cho rằng: “Việc xây dựng dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã và đang được tiến hành đúng các bước theo tiến độ và yêu cầu mà Quốc hội đã đề ra. Trên cơ sở ý kiến của nhân dân, ý kiến của đại biểu Quốc hội tại kỳ họp này, Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 sẽ tiếp tục hoàn thiện dự thảo trình Quốc hội xem xét, quyết định tại kỳ họp sau.” (Báo Sài Gòn Giải Phóng, 18/06/2013)

Tuyên bố của ông Lý đưa ra trước 3 ngày Quốc hội bế mạc kỳ họp 5 và điều này đã được Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng xác nhận trong diễn văn bế mạc ngày 21/06 (2013.

Ông nói: “Một lần nữa, thay mặt Quốc hội, tôi xin hoan nghênh và trân trọng cảm ơn đồng bào ở trong nước và đồng bào ta ở nước ngoài đã nhiệt tình hưởng ứng và có nhiều ý kiến đóng góp tâm huyết, trí tuệ xây dựng Dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp đã tập hợp, tổng hợp đầy đủ, khách quan, trung thực ý kiến của nhân dân; nghiêm túc nghiên cứu, tiếp thu, giải trình cụ thể các ý kiến này để chỉnh lý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp trình Quốc hội. Tại kỳ họp này, bằng trí tuệ và tâm huyết của mình và trên cơ sở ý kiến của nhân dân, các vị đại biểu Quốc hội đã thảo luận dân chủ, thẳng thắn với tinh thần trách nhiệm cao các nội dung của Dự thảo Hiến pháp, nhất là các vấn đề có tính nguyên tắc liên quan đến bản chất của Nhà nước và hệ thống chính trị nước ta, đến quyền làm chủ của nhân dân, quyền con người và quyền gắn liền với nghĩa vụ của người dân. Quốc hội yêu cầu Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp, các cơ quan, tổ chức có trách nhiệm nghiên cứu, tiếp thu nghiêm túc ý kiến của các vị đại biểu Quốc hội; tiếp tục tiếp nhận ý kiến góp ý của nhân dân đến ngày 30/9/2013 để hoàn thiện Dự thảo sửa đổi Hiến pháp trình Quốc hội xem xét, thông qua tại kỳ họp thứ 6.” 

Phản dân phò đảng


Lời nói của ông Nguyễn Sinh Hùng không những chỉ hoàn toàn sai với những việc đã xảy ra mà còn chứng minh Ban soạn thảo đã không quan tâm đến những ý kiến khác với quan điểm của đảng với những bằng chứng như sau:

Thứ nhất, Ủy ban Soạn thảo do ông Hùng đứng đầu đã làm việc bôi bác, chỉ cốt làm cho xong việc theo ý muốn của đảng là phải bằng mọi cách duy trì nội dung Hiến pháp bảo đảm tuyệt đối quyền lãnh đạo toàn diện nhà nước và xã hội cho đảng.

Thứ hai, Ủy ban cũng đã không thèm đoái hoài đến các ý kiến xây dựng của nhiều tầng lớp nhân dân đã đóng góp vào việc xây dựng một bản Hiến pháp dân chủ và bảo đảm quyền làm chủ đất nước, và quyền tư hữu đất đai của người dân.

Thứ ba, Ủy ban đã không dám tổ chức các cuộc gặp và thảo luận với những tập thể quần chúng đã có những ý kiến khác với Ủy ban về những điều khoản của Hiến pháp mới, nhất là Điều 4 đương nhiên dành quyền lãnh đạo cho đảng mà không qua bất cứ cuộc bầu chọn nào của dân.

Thứ tư, những quyền lợi của dân như các quyền: tự do ngôn luận, báo chí, lập hội, hội họp, biểu tình, tự do tôn giáo vẫn chỉ có hình thức và không có bất cứ bảo đảm nào cho các quyền này được tự do thi hành vì các các tổ chức đã bị ràng buộc vào những điều kiện khe khắt của Pháp lệnh hay Nghị định, như trường hợp của các Tôn giáo, hay Luật đối với Báo chí. Các văn kiện này được viết ra chỉ có mục đích duy nhất là nhằm “làm mất giá trị của Hiến pháp”!

Bằng chứng như đã viết trong Điều 25 (sửa đổi, bổ sung Điều 70) của Hiến pháp mới:

1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.

2. Nhà nước tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. 

3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật

Hay trong Điều 26 (sửa đổi, bổ sung Điều 69): “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.”

Thứ năm, quyền lập Hiến của dân không được Hiến pháp mới công nhận thì bản Hiến pháp làm ra cho ai?

Thứ sáu, quyền quyết định sau cùng của Hiến pháp mới (hay quyền phúc quyết) thuộc quyền của Quốc hội là phi pháp vì dân chưa bao giờ trao quyền làm Hiến pháp cho Quốc hội.

Chính các đảng viên Cộng sản, chiếm đa số tuyệt đối trong Quốc hội đã tự cho mình quyền “làm Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp” từ bản Hiến pháp năm 1959, trái với Hiến pháp đầu tiên 1946.

Việc này được lập lại tại Điều 75 (sửa đổi, bổ sung Điều 84) của Hiến pháp mới.

Hiến pháp sẽ được Quốc hội thông qua vào tháng 10/2013 tại Kỳ họp 6 còn nới rộng quyền được làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp tại Điều 124 (sửa đổi, bổ sung Điều 147) cho Hành pháp và Lập pháp.

Điều này viết rằng: “Việc làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp được quy định như sau:

1. Chủ tịch nước, Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chính phủ hoặc ít nhất một phần ba tổng số đại biểu Quốc hội có quyền đề nghị làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp. Quốc hội quyết định việc làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành;

2. Quốc hội thành lập Ủy ban dự thảo Hiến pháp. Thành phần, số lượng thành viên, nhiệm vụ và quyền hạn của Ủy ban dự thảo Hiến pháp do Quốc hội quyết định; 

3. Ủy ban dự thảo Hiến pháp soạn thảo, tổ chức lấy ý kiến nhân dân và trình Quốc hội về dự thảo Hiến pháp; 

4. Hiến pháp được thông qua khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành. Việc trưng cầu ý dân về Hiến pháp do Quốc hội quyết định.”

Với tiến trình làm và sửa Hiến pháp hoàn toàn theo ý muốn của đảng như đã được Ủy ban soạn thảo trình tại Quốc hội ngày 17/5/2013 thì vai trò Lập hiến của dân đã bị Hiến pháp mới loại bỏ.

Vì vậy tại kỳ họp 5 của Quốc hội vừa kết thúc (ngày 21/06/2013), đã có một số Đại biểu “đề nghị Hiến pháp sau khi được Quốc hội thông qua cần phải được toàn dân phúc quyết và lúc đó Hiến pháp mới có hiệu lực vì nhân dân là chủ thể của quyền lực Nhà nước” (Theo Báo diện tử của Chính phủ), nhưng những ý kiến này đã bị mau chóng bỏ rơi.


Tiến bộ nhưng chưa đủ


Trong 2 ngày thảo luận tại Quốc hội, ngoài những điểm then chốt bị thụt lùi nghiêm trọng và không có chút hy vọng gì Hiến pháp mới sẽ khá hơn Hiến pháp 1992, Quốc hội khóa XIII cũng đã ghi lại được vài đột phá trong 3 lĩnh vực:

Thứ nhất, tuy vẫn khẳng định “nền kinh tế nước ta là kinh tế thị trường, định hướng XHCN” rất mơ hồ nhưng các Đại biểu đã không đồng ý để cho “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ quản” như Ủy ban Dự thảo đề nghị. Ngược lại, đa số đã đồng ý “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường, định hướng XHCN với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế”.

Thứ hai, tuy đa số Đại biểu Quốc hội tiếp tục làm theo ý đảng “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”, nhưng không tán thành để cho nhà nước tùy tiện “thu hồi đất cho các mục đích phát triển kinh tế-xã hội” như Ủy ban dự thảo đề nghị.

Thứ ba, phe bảo thủ trong quân đội đã chịu thua trước sức ép của dư luận để cho “Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với đảng, Nhà nước và nhân dân”,thay vì “tuyệt đồi trung thành với đảng trên Tổ quốc” như dự thảo ban đầu.

Tuy nhiên Hiến pháp mới vẫn không tôn trọng quyền dân trong các quyết định liên quan đến“vận mệnh quốc gia” như Hiến pháp 1946 đã công nhận tại Điều thứ 32.

Điều này viết rất rõ về quyền làm chủ đất nước của người dân: “Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.

Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.”

Hiến pháp 1946 còn tôn trọng quyền phán quyết sau cùng của dân tại Điều thứ 70 quy định việc sửa đổi Hiến pháp:

“Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:

a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.

b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.

c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.”

Như vậy, Hiến pháp mới dự trù thông qua tại Kỳ họp 6 vào tháng 10/2013, sẽ không những chỉ thua Hiến pháp đầu tiên năm 1946 mà còn phản bội lại những hy sinh xương máu của không biết bao nhiều thế hệ đã đổ xuống cho những người còn sống hôm nay.

Sự tụt hậu này sẽ được giải thích ra sao với một đảng cầm quyền luôn luôn tự cho mình là anh hùng nhưng lại muốn đất nước có một Hiến pháp phản dân chủ để tiếp tục đè đầu bóp cổ nhân dân?

(07/2013)



                                  ==================================

Cho nó lành!


===========================================================

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

CÔN AN VN THEO LỆNH ĐẢNG CSVN NÊU CAO NGỌN CỜ BÚA + LIỀM ĐÀN ÁP NHÂN DÂN

CÔN AN VN THEO LỆNH ĐẢNG CSVN NÊU CAO NGỌN CỜ BÚA + LIỀM  ĐÀN ÁP NHÂN DÂN 

 Tất Cả Các Trại Tù Có Số 30 , Đó Là Ngày Thành Lập Đảng CSVN ,  Đều Khét Tiếng Tàn Bạo Như Nhau ... Vì Đảng Là Biểu Hiện Của Sự Độc Tài Mỵ Dân , Núp Sau Câu Châm Ngôn " Đạo Đức Kách Mệnh", Đạo Của Lòng Tham Lam Và Đức Thì Hoàn Toàn Không Có  .Nói Một Cách Thực Lòng : " Còn Cái Đảng Của Bạo Quyền Này , Cái Đảng Mang Tên Rừng Rú - Đảng CSVN , Việt Nam Không Bao Giờ Có Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc !"

                                                          Long Cu - Hà Nội  !
                           
                         
                          Đây Vài Nét Về "Côn An Việt Nam Anh Hùng "
                          .
                          
                                         
                               .
                                                     & v.v...

========================================================================


1/ Tù nhân Z30A nổi dậy bị CA tách ra để trả thù?


Trại giam Z30A Xuân Lộc là nơi đang giam giữ rất nhiều tù nhân lương tâm tại Việt Nam (Ảnh: Báo Thanh Niên)

Bảng Đỏ (Danlambao) – Liên quan đến cuộc nổi dậy phản đối chế độ lao tù CS vừa qua tại trại giam Z30A Xuân Lộc, hai tướng CA thuộc tổng cục 8 vừa ra tuyên bố sẽ cho 'tách ra' để 'xử lý' những tù nhân đứng đầu việc đưa ra yêu sách và đòi hỏi quyền lợi chính đáng. 

Người đứng đầu tổng cục 8 là trung tướng Cao Ngọc Oánh gọi những người đứng đầu cuộc nổi dậy 'đều là lưu manh chuyên nghiệp, không có quyết tâm cải tạo', đồng thời khẳng định sẽ cho 'xử lý' 10 tù nhân tham gia việc đưa ra yêu sách.

Trong khi đó, cấp dưới của ông này là thiếu tướng Hồ Thanh Đình, phó cục trưởng tổng cục 8 (Bộ CA) cho biết đã 'tách ra được' 40 tù nhân để điều tra.

Như thông tin đã đưa trên Danlambao, cuộc nổi dậy tại phân trại 1, trại giam Z30A Xuân Lộc (Đồng Nai) diễn ra hôm 30/6/2013 có sự tham gia đồng loạt của khoảng 1000 tù nhân. Nguyên nhân bùng nổ cuộc phản kháng, theo lời của chính các tù nhân gửi ra ngoài cho biết là để 'phản đối việc thường xuyên bị cán bộ đánh đập, thức ăn bị cắt xén liên tục'...

Tướng Oánh phủ nhận thông tin trên, đồng thời khẳng định các cán bộ trại giam đều 'tôn trọng nhân phẩm, quyền con người' đối với tù nhân. Tuy nhiên, chính cách gọi 'đều là lưu manh chuyên nghiệp' của tướng Oánh đối với các tù nhân đã lộ rõ bản chất thật của ông này, trong tư cách là Tổng cục trưởng tổng cục Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp.

Trong vụ nổi dậy vừa qua, các tù nhân đã khống chế một viên đại tá, giám thị trại giam tên Hồ Phí Thắng để làm 'con tin'. Trả lời báo Thanh Niên, ông Hồ Phí Thắng khẳng định trong thời gian bị giữ lại, bản thân ông này 'không bị ai đe dọa tính mạng, xâm phạm thân thể'. Như vậy, chính các tù nhân mới là những người đã đối xử nhân đạo với kẻ đàn áp mình.

Qua những tuyên bố của hai ông tướng CA, nhiều khả năng các tù nhân tham gia cuộc nổi dậy tại Xuân Lộc sẽ bị CA lén lút trả thù. Phân trại số 1, trại giam Z30A là nơi giam giữ khoảng 10 tù nhân lương tâm, trong đó có anh Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Ngọc Cường, Phan Ngọc Tuấn, Việt Khang...

Trại giam Z30A (Xuân Lộc, Đồng Nai) đang giam giữ khoảng hơn 5000 tù nhân. Đây là một trại giam khét tiếng tàn bạo, với chế độ giam giữ hà khắc đối với các tù nhân. 




 =====================

Z30A prisoners revolt, hold police officer as “hostage”

Police lieutenant colonel Ho Phi Thang, Xuan Loc prison officer, is being held by prisoners as “hostage” 

Danlambao - A confidential source of information sent to Danlambao said: About 8 o'clock this morning, 06/30/2013, prison inmates at Xuan Loc prison, Dong Nai province, have revolted en masse to protest against the harsh prison condition of the communist regime in Vietnam. The protest broke out at camp No. 1 (K1) with the participation of about 1,000 prisoners. After taking control of the camp, the prisoners broke the office doors and arrested a supervisor of the prison guards, a police lieutenant colonel, as a “hostage.”

Xuan Loc prison, also known as Z30A, currently holds many prisoners of conscience in Vietnam such as Tran Huynh Duy Thuc, Nguyen Hoang Quoc Hung, Viet Khang. Previously, blogger Dieu Cay - Nguyen Van Hai, had also been imprisoned there for a long time.

Reportedly, the uprising outbreaks began at camp No. 1 of Xuan Loc prison. The revolt is caused by severe abuses committed by prison guards who often beat prisoners. Prisoners have been very poorly fed while having had to do a lot of hard works.

Currently, the police officer, lieutenant colonel Ho Phi Thang, is being kept as “hostage” inside the camp.

At press time, the prisoners are still controlling the camp. The police has been reinforced but cannot penetrate the camp yet.

The prisoners are desperately calling for help from public opinions and the press in order to avoid a fierce and bloody repression from police as it happened before.

Mr. Nguyen Bac Truyen, a former prisoner of conscience at this Xuan Loc prison, said that camp No. 1 is where prisoners are revolting. The prison of Xuan Loc has 6 camps. Each camp holds about 1,000 prisoners. Camp No. 1 is the main and harshest camp, and holding about 10 prisoners of conscience.

Further information on the incident will be updated on Danlambao.

Translated by Như Ngọc


                                 ======================================

2/ "Côn an" nổ 5 phát súng, đánh gãy chân người khuyết tật


Công an bị tố đánh gãy chân một người khuyết tật - * Nổ 5 phát súng truy đuổi 2 người không đội mũ bảo hiểm 

Nguyễn Long - Thành Tín (TNO) - Ngày 1.7, mẹ ruột anh Nguyễn Hoàng Duy (20 tuổi, ngụ xã Phước Tỉnh, H.Long Điền, Bà Rịa-Vũng Tàu) đã gửi đơn tố cáo việc con trai (bị khuyết tật) của mình bị công an đánh gãy chân. 

Cũng trong ngày 1.7, anh Nguyễn Hoàng Duy đã được Bệnh viện Bà Rịa cho xuất viện. 

Theo hồ sơ bệnh án, Duy vào viện trong tình trạng chấn thương gối phải, đầu gối phải biến dạng sưng nề, lệch trục gối, vỡ xương bánh chè gối phải… Ngoài ra, trên vùng mặt, cổ Duy cũng bị nhiều vết trầy xước, trên đầu cũng bị sưng to. 

Mẹ ruột của Duy, bà Hoàng Thị Diệu Hạnh, cho biết Duy bị Công an thị trấn Đất Đỏ (H.Đất Đỏ, Bà Rịa-Vũng Tàu) đánh bằng gậy ba trắc do vi phạm luật giao thông. 

Bà Hạnh cho hay Duy bị bại não bẩm sinh, được hưởng chế độ trợ cấp hằng tháng. 

Trước đó, đêm 27.6, Duy cùng bạn là Cao Văn Toàn (21 tuổi, ngụ xã Phước Hưng, H.Long Điền) đi xe máy mang BKS 72S2-0681 từ nhà Duy qua chơi nhà bạn ở xã Láng Dài (H.Đất Đỏ). 

Lúc đi, Toàn chở Duy và cả hai đều không đội mũ bảo hiểm. 

Bà Hạnh chăm sóc cho Duy tại Bệnh viện Bà Rịa 

Khi đến gần vòng xoay thị trấn Đất Đỏ, cả hai bị lực lượng Công an thị trấn Đất Đỏ (đang phối hợp tuần tra với Thị đội Đất Đỏ) phát hiện, đuổi theo. 

Trao đổi với Thanh Niên Online, Toàn cho biết: “Chúng em không biết công an đuổi theo phía sau. Khi nghe tiếng súng nổ đùng đùng, em quay lại mới nhìn thấy công an đuổi theo mình. Do không có nón bảo hiểm nên em vẫn bỏ chạy”. 

“Khi chạy được gần 10 km thì xe em hết xăng. Lúc này mấy anh công an đuổi kịp. Em chạy xuống ruộng liền bị công an đuổi theo đánh tới tấp rồi còng tay, nắm đầu lôi lên đường. Lúc lên đường nhựa, em thấy Duy đang nằm giãy giụa nên nói mấy anh công an đừng đánh Duy vì Duy bị tật bẩm sinh. Sau đó, mấy anh công an đưa em về trụ sở công an tiếp tục đánh và lập biên bản vi phạm giao thông”, Toàn kể tiếp. 

Trao đổi với chúng tôi, trung tá Lý Ngọc Quân, Trưởng Công an thị trấn Đất Đỏ cho biết đã nhận đơn tố cáo của gia đình anh Duy. 

Trung tá Quân cũng yêu cầu thượng sĩ Nguyễn Xuân Phúc, một trong 6 người truy đuổi theo xe máy Toàn và Duy, trực tiếp thuật lại vụ việc cho chúng tôi. 

Bà Hạnh cho rằng các vết rách trên cổ Duy là do bị công an đánh 

Thượng sĩ Phúc cho biết khoảng 23 giờ ngày 27.6, trong lúc tổ công tác đang tuần tra thì phát hiện xe máy do 2 thanh niên điều khiển chạy trên QL55 không đội mũ bảo hiểm nên đuổi theo. 

Theo thượng sĩ Phúc, lực lượng công an bắn 5 phát súng chỉ thiên nhưng 2 thanh niên đi xe máy vẫn không dừng lại mà có thái độ thách thức bằng cách lạng lách, đánh võng, núp gió…

“Khi chúng tôi đuổi theo gần 10 km thì thấy xe máy 2 người này dừng lại do hết xăng. Người điều khiển xe (Toàn - PV) bỏ chạy xuống ruộng nên tôi cùng một công an viên đuổi theo, khống chế, còng tay đưa lên đường. Khi lên đến đường nhựa thì tôi đã thấy người còn lại (Duy - PV) đang la đau đớn do bị trật khớp chân vì bỏ chạy rơi vào mương nước”, thượng sĩ Phúc cho biết. 

Sau đó, Công an thị trấn Đất Đỏ đã đưa Duy đến Trung tâm Y tế H.Đất Đỏ cấp cứu và điện thoại báo cho gia đình Duy. 

Tuy nhiên, theo anh Duy thì khi bị công an đuổi kịp, 4 người xông vào đánh đập anh, trong đó có người dùng gậy ba trắc đánh nhiều lần vào chân, đầu gây chấn thương. 

Ảnh: Nguyễn Long



                                                       =====================

3/ Nhà nước pháp quyền hay nhà nước đảng quyền?


Hải Huỳnh (Danlambao) - Trong những năm gần đây thuật ngữ “nhà nước pháp quyền” được dùng phổ biến trong các giáo trình của đại học Luật, cũng như các văn kiện pháp lý. Báo chí Việt Nam cũng dùng thuật ngữ này thường xuyên. Gần đây việc sửa đổi hiến pháp cũng theo hướng xây dựng “một nhà nước pháp quyền”. Mọi xung đột bắt đầu từ điều 4 của Hiến Pháp 1992 quy định về: “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ”. Thực chất là quyền lực thực sự nằm ở đâu trong 3 chủ thể: đảng - nhà nước - nhân dân? 

Nếu nhân dân Việt Nam thực sự có quyền lực thì chắc không có thuật ngữ như “dân oan” ra đời mà thay vào đó là thuật ngữ “nhân dân pháp quyền”. Chỉ thấy rõ nhất hiện nay là “công an nhân dân” và “quân đội nhân dân” chứ không thấy “nhà tù nhân dân” và “ngân hàng nhân dân” hay “kho bạc nhân dân”.

Trong thực tế thì các văn kiện từ quy phạm pháp luật cho đến các diễn văn bài diễn thuyết luôn luôn là “đảng và nhà nước” chủ trương như thế này “đảng và nhà nước” chính sách như thế nọ. Như vậy từ Hiến Pháp cho đến các Bộ luật, nghị định, thông tư và chỉ thị thì “đảng” và “nhà nước” là hai chủ thể khác nhau. 

Thực tế thì đảng cộng sản ở Việt Nam hiện nay có các điều lệ đảng. Quy định quyền lợi và nghĩa vụ của các đảng viên trực thuộc đảng cộng sản. Điều lệ này không thể áp dụng cho bất cứ đảng phái khác (nếu có) ở Việt Nam và càng không thể áp dụng những quy định này cho toàn thể nhân dân trong cả nước. Đương nhiên nhà nước có một hệ thống pháp luật riêng được áp dụng cho toàn thể nhân dân bao gồm luôn cả các đảng viên của một đảng nào đó đang hoạt động tại Việt Nam. 

Cho dù có nhập nhằng, có rối ren, có bất ổn có mập mờ thế nào đi nữa thì “đảng” và “nhà nước” là hai chủ thể hoàn toàn tách biệt nhau. Đảng dù ít hay nhiều đảng viên tham gia thì cũng có việc riêng của đảng và nhà nước dù có dân chủ hay độc tài thì cũng có những nhiệm vụ và quyền hạn riêng của nhà nước. 

Nhân dân thì có thể lập nên một hay nhiều đảng và chính nhân dân có quyền chọn cho mình một kiểu nhà nước nào đó để điều hành. Không bao giờ có chuyện đảng hay nhà nước làm ra nhân dân để cai trị. Do vậy nhân dân có quyền đồng ý hay phản đối các chính sách, chủ trương của bất cứ đảng phái nào hay nhà nước nào đang cai trị điều hành một đất nước.

Nhân dân có thể chống đối nhà nước nhưng cũng có thể ủng hộ một đảng phái; Nhân dân có thể chống đối một đảng phái nhưng cũng có thể ủng hộ nhà nước; Việc một cá nhân hay tổ chức nào chống đối một đảng phái thì không đồng nghĩa là hành động chống nhà nước.

Gần đây việc bắt giữ các cá nhân có tiếng nói không đồng tình với chủ trương chính sách riêng của đảng cộng sản ở Việt Nam thì bị bắt giữ từ điều 88 biến chuyển thành điều 258 của Bộ Luật Hình Sự hay ngược lại đang gây tranh luận gay gắt về học thuật. Ở đây không bàn chuyện luật rừng kiểu “luật là ta - ta là luật”. 

Trở lại phiên tòa ở Long An ngày 16. 5. 2013. Hai sinh viên với các khẩu hiệu chống đảng cộng sản thì bị buộc tội chống nhà nước. Việc tranh cãi giữa các luật sư và Viện Kiểm sát xung quanh “chống đảng khác chống nhà nước” thì kiểm sát viên Huỳnh Văn Hoàng đã buột miệng nói “đảng và nhà nước là MỘT”. Một luật sư trả lời ngay:“Nếu như viện kiểm sát nói như vậy thì không khác gì kiểu lạy ông con ở bụi này và tôi không có gì để tranh luận”. Riêng bà Nguyễn Thị Nhung mẹ của sinh viên Nguyễn Phương Uyên thì nói rằng đây là lời nói thật nhất nói về bản chất của phiên tòa. 

Chưa có một điều luật nào từ hiến pháp cho đến các bộ luật, văn bản dưới luật quy định rằng “đảng và nhà nước là một” mà rõ ràng luôn quy định: đảng- nhà nước- nhân dân. Tòa án muốn buộc tội ai thì phải căn cứ vào điều luật X của Bộ Luật Y nào đó chứ không thể buộc tội cách mơ hồ và theo cảm tính.

Sự lạm quyền của đảng quyền lên nhà nước không chỉ trong quốc nội mà thể hiện ra ngoài dư luận thế giới. Cụ thể là chuyến đi của ông Tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng thăm Vương quốc Thái Lan vào cuối tháng 6 năm 2013. Ông tổng bí thư đi thăm Vương Quốc Thái Lan với tư cách là người đứng đầu một đảng phái chứ không phải là nguyên thủ quốc gia hay người đứng đầu một nhà nước. Ông tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam chỉ được quyền ký kết các văn kiện với một lãnh đạo của đảng phái nào đó đang hoạt động ở Thái Lan. Mọi hiệp ước, công hàm ký kết giữa chính phủ Thái Lan với ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam về hành pháp, lập pháp, tư pháp coi như vô hiệu. Điều này thể hiện trong các công ước quốc tế và ngay trong Pháp lệnh về ngoại giao của nhà nước Việt Nam ban hành từ năm 1995 đã thể hiện. 

Việc bắt bớ người tùy tiện trong nước và việc đi ngược lại các ký kết công ước quốc tế chứng tỏ hiện nay ở Việt Nam đang tồn tại một nhà nước đảng quyền chứ không phải là nhà nước pháp quyền. Đảng cộng sản không cần lừa bịp mị dân bằng việc kêu gọi góp ý sửa đổi Hiến Pháp mà chỉ cần tập trung vào sửa đổi điều lệ đảng. Không cần các bộ luật hay chính phủ nhà nước và các cơ cấu bộ máy từ chính phủ, các bộ, các sở, quận, huyện đến xã phường mà nâng cấp các chi bộ đảng từ cơ sở đến trung ương. Để khỏi mất công tồn tại hai hệ thống nhà nước trong cùng một quốc gia, thiết thực và đỡ tốn thì giờ và tiền bạc là không cần tiến hành cải cách tư pháp với việc xây dựng hệ thống viện kiểm sát, tòa án bù nhìn mà nên tập trung hết quyền lực vào tay công an. Công an bắt người, công an đánh người, công an giết người, công an tra khảo, công an xét xử, công an truy tố, công an tổ chức phiên tòa, công an điều hành trại giam, công an muốn là bắt, công muốn đánh là đánh, công an muốn giết là giết công an muốn khép tội ai vì điều 88 hay điều 258 là quyền của công an.

Không cần nhà nước pháp quyền mà chỉ cần có nhà nước đảng quyền và hệ thống công an trị là đảm bảo nhân dân Việt Nam tôn thờ lãnh tụ y như nhà nước Bắc Triều Tiên. Khi lãnh tụ xuất hiện ở đâu với bộ mặt tươi tắn như hoa thì dân chúng bu theo khóc lóc thảm thiết. Cho dù ngày nay đảng và công an có chặn internet hay phá sóng điện thoại thì cũng không thể nào lừa bịp được dân chúng trong nước thêm được nữa. Khi niềm tin đã hết và sự sợ hãi biến thành cơn cuồng nộ thì hơn 3 triệu đảng viên cộng sản so với gần 90 triệu dân chỉ là số nhỏ mong manh. 

Nỗi đau của ngàn năm Bắc thuộc hiện rõ hơn khi chính sách của nhà nước Trung Quốc dành cho dân Tây Tạng và Tân Cương làm cho nhân dân Việt Nam bừng tỉnh. Một đảng cầm quyền phi nghĩa nói một đàng làm một nẻo đã và đang bán nước cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc sẽ sớm bị diệt vong. Làm gì có chuyện “quang vinh muôn năm” mà phải là đời đời nhơ nhuốc.


                                        ================================

4/ Gởi đến tuổi trẻ Việt Nam hai chữ “Cộng Hòa”


Ngọc Hoàng (Danlambao) - Trước khi nói về định nghĩa của hai chữ Cộng Hòa, xin đi ngược dòng lịch sử một cách tổng quát, và không đi vào chi tiết nhiều về thuyết chủ nghĩa cộng sản. Nhưng mục đích là để cho tuổi trẻ VN hiểu được những giai đoạn lịch sử từ chủ thuyết cs đến hành động tham vọng, thù riêng, và tội ác của Lênin để thấy rằng hcm cũng vì tham vọng trở thành tên tội đồ tay sai bán nước cầu vinh dẫn đến thảm họa cho dân tộc VN ngày hôm nay.

Karl Marx (1818–1883): Ông ta là một nhà triết lý học, kinh tế học, xã hội học, sử gia, nhà báo, và một nhà cách mạng xã hội. 

Thuyết của Mark được tóm tắt trong 4 yếu tố chính:

1. Kinh tế là yếu tố chính làm thay đổi xã hội trong lịch sử nhiều hơn những yếu tố khác.

2. Lịch sử chứng minh rằng có sự đấu tranh bắt nguồn từ những giai cấp trong xã hội.

3. Chỉ có một chính phủ đại diện cho một giai cấp duy nhất mới dẹp tan những giai cấp khác.

4. Chỉ có một cách duy nhất làm thay đổi xã hội là bằng vũ lực.

Đã có nhiều học giả, trí thức chỉ trích thuyết của Mark qua 4 yếu tố trên là mơ hồ và nó đi ngược với thực tế. Họ dẫn chứng như sau:

1. Tuy rằng kinh tế là sức mạnh quan trọng làm thay đổi xã hội trong lịch sử, nhưng nó không phải là yếu tố chính dẫn đến những hành động của con người. Ví dụ, chiến tranh có thể xảy ra bởi lý do kinh tế, nhưng nó không chiến đấu cho tự do và sự sinh tồn. Thêm vào, người ta làm những việc vì sự thương yêu nhau và cho quốc gia của họ.

2. Tuy rằng có sự đấu tranh giai cấp cho nhiều vấn đề, nhưng sự phát triển sau thời đại của Mark đã loại bỏ thuyết của ông ta cho rằng chủ nghĩa tư bản tự nó sẽ bị hủy diệt... Ngược lại chủ nghĩa tư bản giúp giai cấp công nhân vươn lên trong mọi khía cạnh của đời sống, và xã hội phát triển tốt đẹp hơn.

3. Mặc dầu có sự đấu tranh giai cấp, đặc biệt trong thời của Marx, bởi vì đa số những người giàu là những người có quyền lực trong chính phủ. Những người này lèo lái chính quyền để trục lợi cho chính họ nhưng không cho người nghèo. Với thời đại thay đổi về chính phủ. Nhiều người, bao gồm những người nghèo, có thể đi bầu, buộc những thành phần chính quyền phải phục vụ họ kể cả cho người giàu nếu họ muốn tiếp tục giữ vai trò trong chính phủ.

4. Lý thuyết của Mark về thay đổi chính quyền bằng vũ lực hoàn toàn sai. Những cải cách chính phủ đã được làm một cách hòa bình trong hầu hết của lịch sử. Con người luôn biết dung hòa để đi đến những bằng lòng hợp lý.

Lịch sử đã chứng minh qua sự sụp đổ của Liên Xô và khối cs Đông Âu vào cuối những năm 80s đã không bằng vũ lực. Và mới đây nhất là những cuộc cách mạng mùa xuân Ả Rập đã chứng minh thuyết của Marx đã sai.

Và cũng đã có rất nhiều học giả, trí thức đã cho rằng Marx đã quên yếu tố tâm lý của con người về độc lập tư tưởng cũng như vật chất của riêng mình. Về tư tưởng, con người không muốn bị ràng buộc với những giáo điều của người khác một khi họ không thấy thích hợp với sự suy tư của họ. Về vật chất, cái này của tôi, do tôi làm ra là của riêng tôi không thể là của chung; trừ khi tôi tự nguyện cho anh mà không bị ép buộc bởi một ai. Vì vậy, thế giới đại đồng lại càng không bao giờ có, vì đất nước và dân tộc là của riêng. Mặc khác, xã hội chủ nghĩa đưa con người tới thiếu tinh thần trách nhiệm, bởi vì là của chung. Đến đây xin kể một câu chuyện có thể làm cho các bạn trẻ VN sẽ ngặc nhiên và thích thú vì ít có ai biết đến. Câu chuyện như sau:

Vào những năm đầu của thế kỷ 16 có những làn sóng di dân đến vùng đất hứa (bây giờ là nước Mỹ) từ nước Anh. Họ đến từng nhóm một, và vì xa lạ với vùng đất mới họ phải xây dựng một cộng đồng để nương tựa lẫn nhau. Vô tình họ là những người đầu tiên áp dụng phương thức xã hội chủ nghĩa trên đất Mỹ; đó là, họ khai hoang và phát triển nông nghiệp qua hình thức hợp tác xã. Họ chia đều sản lượng thu được cho mọi người và tùy theo nhu cầu của mỗi gia đình. Nhưng qua một thời gian không lâu, họ ý thức được đa số thiếu tinh thần trách nhiệm và lợi dụng sức lao động của người khác để hưởng lợi qua nhiều hình thức. Như là, họ làm cho có lệ hay là viện cớ đâu ốm. Còn những người bỏ công sức ra nhiều lại không được sở hữu những gì mình làm ra. Rồi từ đó sự phát triển chậm lại. Sau đó, họ quyết định bỏ cái hợp tác xã, và để cho mọi người tự túc phát triển trồng trọt theo khả năng của mình. Từ đó, ngành nông nghiệp phát triển mạnh, và số thặng dư họ bán cho nước Anh.

Lênin (1870-1924) tên thật là Vladimir Ilyitch Ulyanov sau này ông ta lấy tên là Nicolai Lenin. Ông có người anh -Alexander Ulyanov - bị treo cổ với tội âm mưu chống lại Nga Hoàng Czar Alexander III. Từ đó Lênin thề sẽ trả thù cho anh mình. Lênin đọc và nghiên cứu thuyết cs của Marx ở vào tuổi 18. Ông ta tốt nghiệp bằng luật ở đại học St. Petersburg. Trong thời gian ông làm nghề luật sư, ông đã bí mật thành lập một nhóm Marxist. Sau đó ông đi ra nước ngoài và liên lạc vời những người cầm đầu của nhóm Marxist; rồi ông trở về nước và bị bắt vào tháng 12- 1895 và bị lưu đầy ở Siberia 5 năm với lý do là tổ chức lực lượng công nhân bất hợp pháp.

Qua sư kiện trên, Lênin làm cuộc cách mạng vô sản với mục đích trả thù, và ông ta lợi dụng giới công nhân để đạt được tham vọng quyền lực chứ không phải lý tưởng vô sản công bằng xã hội. Điều này chứng minh qua sự dã man và độc tài cai trị nước Nga. Để độc quyền cai trị nước Nga, Lênin phải tiêu diệt hết những thành phần đối lập kể cả tôn giáo, và từ đó chiến dịch “Red Terror” ra đời  - tạm dịch là “khủng bố đỏ.” Một ước tính đã có hơn 1 triệu người bị giết bởi chiến dịch “Red Terror,” trong số đó có hơn 8.000 linh mục và giáo dân bị giết. 

Hồ Chí Minh (HCM): Đã có rất nhiều tài liệu nói về lý lịch, sự hoạt động cs và tội ác của hcm, nhưng có lẽ ít đề cập đến cái tham vọng làm lãnh tụ của hcm như Lênin hoặc Mao. Chính vì tham vọng làm lãnh tụ mà hcm đã sẵn sàng làm tay sai bán nước để đạt được mục đích của mình, chớ không phải vì lòng yêu nước như cs VN tuyên truyền. Sau khi hcm cướp được chính quyền miền Bắc, hcm đã van xin Pháp chấp nhận chính quyền của ông ta, nhưng Pháp không chấp nhận vì sau thế chiến thứ hai thế giới tự do đã thấy được hiểm họa bành trướng của chủ nghĩa cs. Cũng vì lý do này mà Pháp đã không giao quyền miền Bắc lại cho cs VN, và đây cũng là một cách gián tiếp Pháp cứu dân miền Bắc thoát ách cs. Vì chiến lược bành trướng chủ nghĩa cs của LiênXô và Tàu cộng, và hcm vì tham vọng đã cuối đầu làm tay sai qua danh nghĩa chống Pháp dành độc lập. Và từ đó dẫn đến trận đánh Điện Biên Phủ, nhưng ai đánh ai trong trận chiến này? Lịch sử đã chứng minh Tàu cộng đánh với Pháp. Cũng như Tàu cộng đánh với Mỹ và các nước đồng minh ở trận chiến Nam-Bắc Triều Tiên. Lính Tàu cộng đã chết cả trăm ngàn quân. Hãy tưởng tượng Tàu cộng dùng biển người, lớp này chết, lớp khác tiếp tục tiến lên. Máy bay không chiến bên này thấy bên kia. Bên này nhìn qua thấy anh Nga; bên kia nhìn lại thấy anh Mỹ. Điều này chứng minh thêm rằng còn ai vào đây ở trận Điện Biên Phủ. Sau khi được quan thầy cho làm vua đất Bắc -- tính đến ngày hcm về chầu âm phủ là hơn 20 năm - hcm vẫn muốn thực hiện lệnh của Nga-Tàu đánh chiếm miền Nam tự do bằng mọi giá để với hy vọng được quan thầy cho làm vua cả nước VN, nhưng tiếc thay tham vọng của hcm đã không thành. Chính vì vậy mà hcm sau khi chết cũng chưa chịu chôn xác vì còn ấm ức.

Định nghĩa của hai chữ “Cộng Hòa”: 

Biểu tượng nền Cộng hòa ở Paris
Cộng Hòa là một mô hình của chính phủ mà mọi hoạt động phải có hình thức quần chúng, không có tính cách riêng tư của những người lãnh đạo, những người làm cho chính quyền được chỉ định hoặc được bầu lên chớ không phải qua sự truyền quyền, và không phải là tài sản riêng của những người đang giữ chức vụ. Trong thời đại này, một sự định nghĩa đơn giản hơn của Cộng Hòa là một chính phủ mà người đứng đầu không phải là vua chúa. Hiện tại, 135 của 206 quốc gia dùng chữ “Cộng Hòa” như một phần của tên quốc gia trên giấy tờ.

Cách khác của nghĩa “ Cộng Hòa” là một quốc gia mà quyền lực cao nhất nằm trong tay của người dân qua quyền bỏ phiếu và được áp dụng qua những đại biểu được bầu bởi người dân.

Sau đây là điển hình nhỏ những quốc gia ngoài tên riêng quốc gia có chữ “Cộng Hòa” trên giấy tờ về phương diện hành chánh cũng như ngoại giao:

- French Republic
- Republic of Irelazd
- Republics of the Soviet Union or the Union Republics of the Soviet Union 
- Republic of China (Taiwan)
- The Republic of India
- South Korea, officially the Republic of Korea
- Italy, officially the Italian Republic
- The Philippines, officially known as the Republic of the Philippines
- China, officially the People's Republic of China (PRC)
- The Democratic People's Republic of Korea, commonly called North Korea
- Và cũng đừng quên rằng cs VN cũng mị dân với chữ “Cộng Hòa” với cái tên cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN.

Đến đây tuổi trẻ VN chắc cũng đã hiểu tại sao có chữ “Cộng Hòa” sau chữ Việt Nam (VNCH), vì nó nói lên một chính phủ dân chủ thật sự của miền Nam VN mà hiện nay biết bao nhiêu người ở VN mơ ước có được một nên dân chủ như thời VNCH. Và đã có biết bao nhiều người đã và đang - đặc biệt là tuổi trẻ như Phương Uyên, Nguyên Kha và nhiều hơn nữa - đấu tranh cho một nước VN có được dân chủ để chống Tàu cộng cứu nước. Một mai VN không còn cs nữa thì cái tên VNCH cho nước VN thì nó cũng hợp lý hợp tình, vì đó là những gì mà người dân VN đang mong đợi. Chính vì vậy cs VN rất sợ khi nhắc đến VNCH. Chúng nó luôn tìm đủ mọi cách để bôi nhọ VNCH. Chúng nó tuyên truyền để người dân, nhất là tuổi trẻ, nghĩ rằng VNCH là của những “tên lính ngụy” chớ không phải là một chính phủ dân chủ của người dân miền Nam.

Những người lính VNCH đã chiến đấu và nằm xuống để bảo vệ miền Nam tự do dân chủ, và những người lính còn sống họ tự hào họ là những người lính của VNCH, và người dân miền Nam luôn nhớ ơn những người lính đã nằm xuống cho tự do. Còn người Việt tị nạn hải ngoại thì sao? Tại sao họ ôm ấp chính thể VNCH? Vì họ đang cùng với dân tộc đấu tranh để giải thể đảng cs VN để VN có được một nền dân chủ như VNCH, và đó là lý do tại sao VNCH vẫn còn sống trong lòng họ.

Viết đến đây thấy thương những anh bộ đội đã bị hcm và cái đảng cs của nó đánh lừa. Các anh đã nằm xuống cứ tưởng mình đã hy sinh cho tổ quốc cho dân tộc, nhưng có ngờ đâu các anh chiến đấu để hcm đạt được cái tham vọng làm lãnh tụ cho dù phải cuối đầu làm tay sai cho chủ nghĩa cs Liênxô-Tàu cộng. Các anh bộ đội ngay cả công an, các anh là tuổi trẻ là nguồn sinh lực của dân tộc phải tỉnh ngộ nhìn ra rằng bọn lãnh đạo cs VN đang tiếp tục nối gót tên bán nước cầu vinh hcm. Các anh có quyền rời bỏ hàng ngũ quân đội cũng như công an của cs VN, và quay về với dân tộc để tiêu diệt đảng cs VN để cứu nước, cứu dân thoát khỏi giặc tàu đô hộ.

Có mấy ai chịu hiểu và nhận ra rằng, đất nước VN đã mất vào tay Tàu cộng từ bao giờ? Thật ra miền Bắc VN đã mất tự chủ thời hcm, và nay VN đã thật sự mất hoàn toàn vào tay Tàu cộng. Có lẽ người dân Việt ít có ai hiểu chính quyền tự trị là như thế nào, nên tưởng đâu VN chưa mất vào tay Tàu cộng.

Một chính quyền tự trị có nghĩa rằng đất này là đất của tôi, nhưng tôi cho anh quyền tự trị về mặc chính quyền cũng như kinh tế. Có nghĩa rằng anh cũng có chủ tịch nược, có quốc hội, có hiến pháp, luật pháp riêng, và có nền kinh tế riêng thích nghi với nhu cầu điều hành xã hội của anh. Ví dụ điển hình nhất là Hong Kong, đất Hong Kong là của Tàu cộng, nhưng Hong Kong có chính quyền độc lập riêng. Nếu người dân Việt hiểu được, thấy được thì dễ dàng nhật ra lãnh thổ nước VN đã thuộc về Tàu cộng, còn bọn lãnh đạo cs VN chỉ là một chính quyền tự trị. Nhưng bọn cs VN lại quá hèn đến nỗi không còn tự chủ về mặc chính quyền nữa, mà mọi sự được chỉ đạo bởi Tàu cộng. Ai lên, ai xuống, ai phải qua chầu Tàu. Nay đám lãnh đạo cs VN đều nằm trong tay Tàu. Thêm nữa Tàu cộng đang ra sức đánh phá nền kinh tế của cs VN, kinh tế càn yếu thì đảng cs VN lại càn phụ thuộc vào Tàu cộng để sinh tồn. Có nhiều người đặc câu hỏi, như vậy tại sao cs VN vẫn có tên trong Liên Hiệp Quốc, vẫn có cấp đại sứ ngoại giao ở những nước khác, vẫn vây nợ nước ngoài được? Vậy trước kia có mấy ai biết hcm đã ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký cái công hàm bán biển đảo cho Tàu cộng. Thì bây giờ ai biết được bọn lãnh đạo cs VN đã ký biết bao nhiều cái công hàm giao lãnh thổ VN cho Tàu cộng? Ví dụ rõ ràng nhất mà người dân Việt ai cũng biết cũng đã nghe; đó là, cs VN đã giao một phần đất không nhỏ biên giới phía Bắc cho Tàu cộng rồi đó. Dân Tàu cộng ở đầy từ Bắc chí Nam, vào ra VN như chổ không người thì không phải đất của chúng nó thì đất của ai. Điều này còn tệ hơn chính quyền Hong Kong, Hong Kong không cho dân Tàu cộng nhập lậu vào đất Hong Kong.

Hy vọng tuổi trẻ VN sau khi đọc bài viết này, hiểu về hai chữ “Cộng Hòa” và nhận ra đất nước và dân tộc VN mình đang ở đâu, còn hay đã mất? Sự hy sinh cao cả của tuổi trẻ VN cho tổ quốc, cho dân tộc, khó có thể lấy gì đền đáp được.

30/6/2013


______________________________

Đọc thêm: