Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất)

1/CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất) 

 

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) Câu nói này trên cửa miệng ngao ngán của người miền Nam từ khi có ngày Quốc Nạn 30/4/1975. 

   Từ khi chiếm được miền Nam đến nay CSVN đã mất gốc vô sản chân chính, mọi cán bộ đảng viên đều lo vun vén cho cá nhân, bản thân gia đình mình. Vơ được gì thì vơ, vét được gì thì vét, vét không được thì cướp. Vì thế dân gian có câu, "Con ơi ghi lấy lời Cha, Cướp đêm là giặc, Cướp ngày là Quan".

   Mọi thứ cướp được chia nhau từ trên xuống dưới theo hệ thống nấc thang, lớn ăn lớn, bé ăn bé, Khi đã nằm trong nấc thang đó nếu muốn giữ ghế thì bắt buộc phải ăn để ngậm miệng, không ăn tức là không cùng vây cánh sẽ bị loại ra khỏi cuộc chơi ngay, không khéo còn toi mạng "liêm khiết" nữa chứ đừng nói. 

   Chúng ăn cướp của người Dân có bài bản, nào là Nghị Quyết, nào là Thông Báo, nào là Nghị định, nào là Quyết Định, Thông Tư liên tịch v.v... chẳng qua đó cũng chỉ là những lệnh lạc chúng vắt óc ra để moi tiền của người Dân. 

   Dân đen chỉ biết cắm đầu cắm cổ nghe phán rồi thi hành những lệnh trên mà chúng kêu bằng đã ban hành, có ý kiến chúng cũng bịt tai không nghe. 

   Kiểu gì nhà Nước cũng nắm đàng chuôi, còn Dân đen chỉ biết nắm đàng lưỡi dao, khi chúng tuốt một cái là đứt tay, đổ ruột. 

   Dân miền Nam nhớ trót đời 5 Quyết Định, đổi tiền, kêu gọi Sĩ Quan đi tù, đem Dân bỏ chợ trên vùng Kinh Tế Mới rừng thiêng nước độc, đánh Tư Sản, và Hợp Tác Xã, cái gì nhà Nước cũng quản lý từ cây kim sợi chỉ đều phải xếp hàng mua tiêu chuẩn. Đó là thời bao cấp. 

   Sang đến thời cởi trói mở cửa thì sao ? CSVN ra sức làm Cái Bang đi ăn xin các Nước phương Tây, xin viện trợ không hoàn lại càng nhiều càng tốt, chí ít cũng phải được vay với lãi xuất ưu đãi dài hạn chả chậm, tiền này chúng lấy cớ là xây dựng các công trình công cộng, hạ tầng cơ sở, làm đường, cầu cống, xây trường học bệnh viện, nhưng những hạ tầng cơ sở này xây thì ít mà được cất thì nhiều, vì chia ra nhiều khâu phải bôi trơn, đến khi hoàn tất công trình thì công trình đó xe Ben quẹt nhẹ tự nhiên đổ sụp xuống chủ công trình không có lỗi, không phải bồi thường như đập thủy điện nào đó ở Quảng Nam vừa rồi. Tại sao vậy, vì từ trên xuống dưới đã được cất kỹ quá nửa công trình. 

   Thời @ CS này, chúng chỉ nhắm xây tượng đài thật to, thật hoành tráng để giở quẻ cất. Vì "Cất&Cướp" là nghề của chúng. 

   Trang bị cho Quốc Phòng chúng còn cất bạo hơn nữa, mua những tàu ngầm, máy bay hàng Second Hand về tân trang lại báo giá hàng mới chia nhau cất tiền, bỏ túi, mặc cho tàu ngầm Kilo lặn mất tăm không trồi lên hay máy bay chúi đầu xuống đất mất luôn hộp đen. 

   Ngay cả đất đai, biển đảo tổ quốc mà chúng còn xà xẻo bán dần cho giặc thì còn thứ gì trên đời mà chúng không dám đớp, thật xứng với 2 từ "Cất&Cướp"

Ngày 26/06/2015
danlambaovn.blogspot.com



                                            ==========================


2/Đỗ Thị Minh Hạnh: 

     Cảm xúc tròn 1 năm ngày ra tù.

 

Những tâm tình dành cho chị Mai Thị Dung, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương… cùng tất cả những anh chị em tù nhân lương tâm còn đang trong kiếp sống ngục tù
 
 
Đỗ Thị Minh Hạnh (Danlambao) - Thấm thoát một năm đã trôi qua,

Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày cách đây 1 năm, ngày 26/6/2014, tôi phải lăn tay ký giấy ‘đặc xá’ để rời khỏi nhà tù. Cái ngày mà tôi phải cố giấu nước mắt vì không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy trìu mến yêu thương của chị Mai Thị Dung lúc chia tay.

Đó cũng là cái ngày tôi cảm thấy chua xót khi ra đi bỏ lại chị một mình nơi chốn lao tù bệnh tật mà không được ai đoái hoài đến mạng sống. Tôi đã luôn day dứt về chị suốt trên quãng đường rời khỏi cánh cổng trại giam.

Trên chuyến xe áp tải về Di Linh, tôi lại tiếp tục nghĩ rất nhiều về chị Mai Thị Dung, về hai anh Hùng và Chương, về những người bạn tù cùng sống, cùng chia sẻ ngọt bùi với tôi trong những tháng ngày đã qua. 

Tôi hồi hộp mong gặp người ba, người anh, người chị cùng các cháu của mình. Những cảm xúc đan xen khó mà diễn tả được. Tôi biết đó sẽ là những cảm xúc sẽ không thể quên trong cuộc đời.

Con đường dẫn về nhà tôi sao lạ quá. Cái cổng nhà dần dần hiện ra, nó cũ kỹ nhiều so với trước. Ba tôi già nua với mái tóc bạc nhiều, đôi mắt sâu đầy vết chân chim của ba đang hóng từ đằng xa. 

Rồi các chị tôi, người thì cởi đôi giày tôi vứt đi, người đốt lò than bắt tôi nhảy qua nhảy lại đến chín lần, các cháu thì nhìn tôi trong đôi mắt tròn xoe trong trẻo của tuổi thơ.

Thật hạnh phúc. Tôi được đắm chìm trong vòng tay của gia đình. Tôi được nghe giọng của mẹ với tiếng khóc vỡ òa. 

Đã qua rồi những vất vả nặng nhọc mà gia đình phải khệ nệ xách giỏ đi thăm nuôi. Đã qua rồi những tháng ngày mẹ phải vất vả bôn ba khắp nơi kêu cứu cho tôi.

Đã qua rồi sự mòn mỏi chờ đợi. Con của ba má đã trở về!

Suốt đêm hôm đó tôi đã trằn trọc không thể ngủ được. Tôi nhớ cảnh chị Dung phải đi lại khó khăn mà xót ruột, tôi nhớ hai anh Hùng và Chương. Rồi suy nghĩ hai anh hiện đang ra sao, sắp tới tôi sẽ làm gì?…

Tôi nhớ đến bà Dương Thị Tròn với cái miệng móm mém. Những lần bà bị lên tăng xông đến số hai trăm khiến cả phòng ai cũng lo lắng. Tôi nhớ cô Đỗ Thị Hồng với căn bệnh mà tôi chằng biết là bệnh gì, chỉ biết mỗi lần lên cơn sốt tôi lại càng xót xa. Giờ số phận họ đang thế nào?

Rồi tôi nhớ cả những người bạn tù hình sự luôn sống cùng tôi, cùng sẽ chia và bảo ban nhau sống tốt, cùng giúp đỡ nhau từng gói mì tôm.

Tôi nhớ cả khi tôi hay trêu ghẹo các cô lớn tuổi làm các cô cười vui, những lần động viên tinh thần cho những bạn tù đang phải đốt cháy niềm tin cuộc sống, đôi lúc tôi cũng trở thành một cô giáo bất đắc dĩ trong tù. Ôi, đủ chuyện để nhớ!

Ngày hôm ấy, rất nhiều người đến thăm mà tôi cũng không hề biết là ai. Họ đến đông lắm, tôi ngỡ ngàng và ngạc nhiên rồi hỏi: “Sao lạ thật. Không thể tin vào mắt mình?”

Những bó hoa tươi, những nụ cười, ánh mắt nhìn tôi và nghe kể chuyện. Họ là những thanh niên với nhiệt huyết tràn đầy.

Tôi thấy vui mừng và hạnh phúc vì có những em dù trẻ hơn tôi, nhưng họ lại có những hiểu biết và lý luận sắc bén mà tôi cảm thấy rất nể phục. Những ống kính quay vào nhiều đến mức tôi cũng chằng biết đang nhìn vào cái máy ảnh nào.

Lòng cảm thấy ấm áp và cảm động. Nhưng điều quan trọng hơn đó là sự thay đổi mà tôi từng hằng mơ ước. Phong trào hôm nay đã lớn mạnh, nhiều người trẻ đứng lên tranh đấu cho đất nước sớm có tự do dân chủ và bảo vệ lãnh thổ mà ông cha ta đã gầy dựng.

Rồi tôi lại được ôn lại những kỷ niệm với những cô chú trong tổ chức Lao Động Việt. Tất cả chúng tôi cùng cười rồi cùng khóc. Thật hạnh phúc và ấm áp biết bao nhiêu. Trong suốt những năm tháng tù đày, tôi đã nhớ họ biết nhường nào.

Những điều tuyệt vời ấy đã trở thành động lực cho tôi, nhắc nhở tôi không được chùn bước và cố gắng không ngừng. Tôi luôn hy vọng và tràn đầy niềm tin yêu. 

Tôi mơ một ngày tươi sáng trên Việt Nam với người dân cùng hát bài ca khải hoàn. 

Tôi mơ được đứng cạnh cùng hai anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương, những người cộng sự tuyệt vời và ôm chầm nhau trong hạnh phúc. 

Những điều mơ ước cũng sớm qua đi và hiện tại hiện ra trước mắt. Tôi biết mình sẽ phải bắt tay ngay vào công việc để biến giấc mơ thành hiện thực. 

Trong một năm qua, tôi đã luôn tự nhắc nhở với lòng là phải nỗ lực nhiều hơn nữa.

Xin cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người bạn luôn đồng hành và ủng hộ tôi trên con đường gian nan này. Tôi cũng luôn tự nhắc nhở rằng, bản thân tôi may mắn hơn những tù nhân lương tâm khác, do đó tôi phải có trách nhiệm tiếp tục đấu tranh và không bao giờ lùi bước. Các bạn đừng chùn bước, hãy sống với lý tưởng của mình. Và tôi chắc chắn, sẽ không ai bỏ rơi các bạn.


26/06/2014 - 26/06/2015


 danlambaovn.blogspot.com
 
 
 
                                           ===================================
 
 

Friday, June 26, 2015

3/ Dàn chiến đấu cơ hùng hậu của Nasa 

 

http://baomai.blogspot.com/
 
 
 
Một video mới, được ghi hình từ bên trong khoang lái, cho thấy cảnh một phi công lái chiếc chiến đấu cơ F-15D của cơ quan không gian và vũ trụ Hoa Kỳ (Nasa) thực hiện màn tiếp liệu trên không.
 
Vì sao Nasa lại sở hữu một phi đội máy bay chiến đấu?
 
 
 
image
Các phi công thực hiện màn tiếp liệu trên không.
 
 
 
    Nasa gọi đó là các “phi cơ quan sát” - đó là đội bay gồm các chiến đấu cơ cùng loại với các máy bay đang phục vụ trong các lực lượng Không quân, Hải quân và Thuỷ quân Lục chiến Hoa Kỳ.
 
 
 

http://baomai.blogspot.com/
 
 
 
Nhưng những chiến đấu cơ có tốc độ di chuyển cực nhanh này lại có một nhiệm vụ hoàn toàn khác – chúng hỗ trợ cho việc huấn luyện các phi công trở thành các phi hành gia vũ trụ, và quan sát các tàu không gian cũng như máy bay thực nghiệm của Nasa.
 

    Luyện kỹ năng
 
 
 

http://baomai.blogspot.com/

 
 
 
Trong video công bố hôm 27/5/2015, phi công điều khiển chiếc “Đại bàng” F-15D bay ngay phía sau chiếc KC-135 chở nhiên liệu. Các phi công đều được huấn luyện để thực hiện nhiệm vụ tiếp dầu trên không cho những chuyến bay dài.
 
 
 

image
Đội F-15 Eagle được Nasa dùng để quan sát các chuyến bay thử nghiệm và giúp luyện kỹ năng cho các nhà du hành vũ trụ tương lai.
 
 
Công việc này đòi hỏi phải có kỹ năng thuần thục; phi công lái chiếc chiến đấu cơ phải bay phía sau và phải duy trì vị trí phù hợp để khớp được bình xăng với vòi bơm linh hoạt thả xuống từ chiếc vận tải cơ vốn có tốc độ bay thấp hơn nhiều.

Trên chiếc KC-135, phần ống bơm được thiết kế ngả xuôi về phía đuôi máy bay và có thể điều chỉnh vòi bơm nhô ra dài hoặc ngắn phù hợp với vị trí giữa hai máy bay.
Vậy tại sao Nasa lại cần những máy bay phản lực bay nhanh này, vốn chỉ dành cho không quân với những phi vụ nặng ký?

Nhiệm vụ đặc biệt


“Phi cơ quan sát” có trong biên chế ngay từ những ngày đầu thành lập Nasa. Hồi thập niên 1960, các chiến đấu cơ hàng đầu như máy bay mang hình tên lửa F-104 Starfighter đã được thay đổi, điều chỉnh để thử nghiệm bay với tốc độ nhanh hơn, đạt độ cao cao hơn.
 
 
 

image
 
 
 
Phi cơ quan sát thường được dùng để theo dõi tàu vũ trụ và các loại tàu bay khác của Nasa. Các phi công sẽ là ‘trọng tài biên’ theo dõi suốt quá trình bay thử nghiệm của các tàu đó, bổ trợ cho nhóm chuyên gia ở trung tâm điều khiển. Các phi cơ quan sát cũng đóng vai trò là thiết bị gắn camera nhằm quay phim và chụp ảnh các đối tượng cần quan sát.

Ngay từ thập niên 1960, Nasa đã có phi đội máy bay huấn luyện T-38 Talon (cùng loại với các phi cơ được sử dụng để huấn luyện phi công Không lực Hoa Kỳ); Các máy bay T-38 từng theo dõi Space Shuttle khi tàu không gian này hạ cánh.
 
 

http://baomai.blogspot.com/
 
 
 
Hiện phi đội của Nasa gồm có các máy bay F-15 và chiếc F/A-18 như của lực lượng Hải quân Hoa Kỳ.
 
Cả hai loại này đều dùng để thu thập dữ liệu về các chuyến bay thử nghiệm và giúp luyện kỹ năng bay cho các nhà du hành vũ trụ tương lai.

Lý do đào tạo người có thể điều khiển tàu vũ trụ lên quỹ đạo thì cần phải có công cụ "nặng ký" hơn chứ không phải chỉ là những chiếc máy bay thông thường.




 

 http://baomai.blogspot.com/
 
 
 
      Stephen  Dowling

      (  Trong Bao Mai Blog )

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

Loại nấm mốc cực độc "đcs" gây ảo giác.

 Loại nấm mốc cực độc "đcs" gây ảo giác.

.
WHO (danlambaovn.com)  .
==========================

Lãng phí để tham nhũng 

 

 
 
Đại Nghĩa (Danlambao) - Trong dân gian người ta thường nói: “tay làm hàm nhai” hay “có làm mới có ăn”. Hiểu điều này nên cán bộ cộng sản ngày nay gia tăng làm để ăn. Mà hể làm thì phải làm lớn để được ăn to, do vậy mà ngày nay những dự án, những công trình “xây dựng” là phải nhất, là phải khủng. Hao tốn tiền dân có lợi, hại cho ai không cần biết miễn là có ăn lót tay nhiều là được. Tiền của dân, của chính phủ để trong kho, trong ngân hàng thì làm sao ăn được, phải tìm cách lấy ra xây cái này, dựng cái kia mới tiêu thụ tiền “chùa” được, mới có chỗ khai, chỗ chỉ.

Những cái “mánh này” hình như ai cũng biết, ngay cả ông Đại biểu Lê Thanh Long, bí thư tỉnh ủy Long An đã vạch trần như sau:
 
“Theo tôi lãng phí bây giờ còn nghiêm trọng hơn tham nhũng và gây hại hơn rất nhiều. Cái tội của lãng phí còn to hơn tham nhũng.

Tham nhũng còn có địa chỉ, ‘có mặt đặt tên’ được, còn lãng phí được ngụy tạo dưới nhiều dạng và không ai chịu trách nhiệm, không biết quy trách nhiệm về đâu. Trong lĩnh vực xây dựng cơ bản, năm nay chúng ta đầu tư 57.000 tỉ đồng. Tỉ lệ thất thoát trong đầu tư xây dựng cơ bản người thì nói 35%, người thì nói 10%...

Thôi thì cho mức 15%. Như vậy thất thoát lãng phí cũng đã là 7.000-8.000 tỉ đồng rồi! Chưa kể tới nhiều dạng lãng phí khác như hội họp, tiệc tùng, chi phí hành chính…” (TuoiTre online ngày 9-11-2004)
 
Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng “bức xúc” khi dự án tượng đài mẹ VN lúc đầu trù tính chỉ 3,9 triệu đô la cho dể được chấp thuận, nhưng khi dự án được duyệt rồi thì mặc tình đội giá lên 19,7 triệu đô la một cách vô tội vạ nhưng khi vừa làm xong là phải duy tu lắp vá. Đại tá Trọng viết:
 
“Một tỉnh đổ ra 165 tỉ đồng tiền thuế của dân xây nhà khách tỉnh nguy nga nhất nước. Lại thản nhiên đổ tiếp 411 tỉ đồng tiền thuế của dân xây tượng đài đồ sộ nhất Đông Nam Á. Rồi tỉnh ngửa tay xin nhà nước 1.500 tấn gạo cứu đói vụ giáp hạt 2015…

Bộ máy công quyền không biết làm ra tiền lại say mê tiêu tiền, miệt mài vẽ ra các dự án ngốn hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng tiền thuế của dân. Tiền dự án càng lớn thì tiền discount rút ra chia nhau càng bộn”. (DanChimViet online ngày 27-3-2015)
 
Trong buổi họp Quốc hội thảo luận Luật ngân sách nhà nước, ĐBQH Trần Du Lịch đơn vị Sài Gòn nhận xét: 
 
“Không thấy ở đâu xài tiền ngân sách lãng phí và tùy tiện như nước mình”. 
 
ĐBQH Phạm Hoàng Tám, (Hà Nam):
 
“…,tiền mình quản lý thì không ai dám lãng phí, còn tiền ngân sách thì tiêu thoải mái và dẫn đến tình trạng ‘tiền quốc gia nếu không quản lý có trách nhiệm thì sẽ thành tiền chùa cả”.
 
Tiến sĩ Nguyễn Đức Thành, Giám đốc viện Nghiên cứu chính sách thuộc ĐHQG Hà Nội khẳng định:
 
“…về danh nghĩa có vẻ là phục vụ cho người dân, song về mục đích có vẻ nhiều hơn là cứ làm sao để có công trình hay dự án, để giải ngân được. Và trong quá trình đó thì họ có các quyền lợi được gắn liền và cùng nhau chia sẻ những quyền lợi đó”. (RFA online ngày 17-5-2015)
 
Ông Vũ Đức Khiển, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội “bức xúc” vì “Quà biếu của 663 đơn vị tới trên 4.000 tỷ đồng”, người dân vô cùng đau xót.
 
“Một thói quen ‘xài sang’ khác của một số đơn vị Nhà nước liên quan đến những chi tiêu cho lễ hội, tiếp khách, quà biếu. Riêng tiền quà biếu của 663 đơn vị lên đến 4.000 tỷ đồng. ‘Hiếm có nước nào trên thế giới chi mạnh tay như thế. Ngay ở Singapore, quà biếu trị giá trên 100 đô la đã phải khai báo”. (TuoiTre online ngày 10-10-2006)
 
Báo điện tử VietNamNet đưa một loạt nhiều bài viết: “Thông tin ‘giật mình’ sau vụ chi 18 tỉ chăm cây xanh” của quận Bình Thủy, Cần Thơ. Mấy năm liền việc duy tu cây xanh ở quận Bình Thủy giao quyền ưu tiên cho công ty Việt Tín, chuyên về xây dựng nhưng “độc chiếm đấu thầu” duy tu cây xanh, nên khi trúng thầu rồi mướn lại DN Vạn Lợi, chuyên duy tu cây xanh thực hiện, nhưng không được thầu. Do vậy mà Phóng viên báo điện tử VietnamNet “bức xúc” nên vào cuộc…
 
“Cũng theo điều tra của PV, nếu như năm 2014 công ty Việt Tín trúng thầu duy tu cây xanh trên địa bàn quận Bình Thủy là 16,3 tỉ đồng trong khi công ty này thuê lại DN Vạn Lợi với giá trên 5 tỉ đồng.

Tiếp đến, năm 2015, việc duy tu cây xanh trên địa bàn quận Bình Thủy do công ty Việt Tín trúng thầu với giá 18 tỉ 359 triệu đồng (thấp hơn giá phê duyệt dự toán gần 49 triệu đồng), nhưng đơn vị này tiếp tục thuê DN Vạn Lợi duy tu với giá gần 5 tỉ đồng.

Như vậy, số hàng chục tỷ đồng chênh lệch trên đã rơi vào túi ai nữa (?!)” (VietnamNet online ngày 21-5-2015)
 
Cũng chuyện xảy ra ở Cần Thơ, nơi có nhiều nghịch lý; người có chuyên môn đấu thầu rẻ thì không được, còn người không chuyên môn đấu thầu cao hơn lại được, ngoài ra còn có chuyện: “Xây 9,4 tỉ đồng, sửa… 20 tỉ đồng!”
 
“Hạng mục bờ kè tả (bờ trái rạch Khai Luông) thuộc dự án nạo vét và xây dựng kè rạch Khai Luông (quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ) có giá trúng thầu hơn 9,4 tỉ đồng. Quá trình thi công có sai phạm, làm cho công trình này bị hư hỏng nặng. Theo tính toán của giới chuyên môn, để sửa sai, ngân sách Nhà nước phải chi thêm hơn 20 tỉ đồng”. (NguoiLaoDong online ngày 6-8-2008)
 
Nhà nước CSVN bất chấp có nhu cầu, không có nhu cầu cũng xây, cũng dựng, miễn sao rút tiền của dân để làm - ăn là được. Do vậy mà nhiều công trình “xây xong rồi… đóng cửa” (?)
 
“Báo cáo của Bộ Xây dựng cho biết tổng mức đầu tư của 43 công trình là hơn 5.362 tỉ đồng… Trong số 43 công trình, có 4 công trình có mức đầu tư lớn xảy ra tình trạng thất thoát-lãng phí (TTLP) gồm hệ thống thoát nước và xử lý nước thải TP Huế (tổng mức đầu tư 180 tỉ đồng); nhà máy gạch granit Thiên Thạch tại Nam Định (100 tỉ đồng); nhà máy chế biến cà chua tại Hải Phòng (43,018 tỉ đồng); công trình cải tạo hồ Phú Lão tại Hòa Bình (12,3 tỉ đồng).
 
Xây xong rồi… đóng cửa.

Theo kết quả kiểm tra của Bộ Xây dựng, có tới 6 trong tổng số 43 công trình xây xong rồi… đóng cửa, trong đo có hai dự án nằm trong số 4 công trình có mức đầu tư lớn nhất”. (TuoiTre online ngày 9-12-2006)
 
Đầu tư xây dựng bừa bãi chỉ cốt rút tiền dân, ông Bộ Thủy sản phê duyệt dự án quá cao: 218,655 tỉ đồng, trong khi hội đồng định giá chỉ có 72,654 tỉ đồng, như vậy con số 146,001 tỉ đồng lọt vào túi các quan khi “Lãng phí hàng trăm tỉ đồng từ 9 cảng cá”. 
 
“Việc đầu tư xây dựng một số cảng cá chưa hợp lý về vị trí, qui mô công trình mua sắm thiết bị chưa phù hợp với nhu cầu thực tế đã gây lãng phí trên 52 tỉ đồng…

Riêng cảng cá Cát Lở có giá trị tổng dự toán công trình được Bộ Thủy sản phê duyệt và giá trị quyết toán do Bộ Tài chính phê duyệt là 218,655 tỉ đồng. Tuy nhiên hội đồng định giá của các bộ, ngành đánh giá lại xác định giá trị thực tế chỉ có 72, 654 tỉ đồng, tức là thấp hơn giá trị quyết toán 146,001 tỉ đồng”. (TuoiTre online ngày 8-11-2004)
 
Đọc bản tin này có ai không đau xót cho đồng tiền mồ hôi, nước mắt và máu của nhân dân khi mà nhà nước “Lãng phí tiền tỉ vì những công trình siêu ì”.
 
“Cầu Hoàng Hoa Thám xây 10 mới chỉ được 3 trụ, gây thất thoát 136 tỉ. Dự án siêu ì ạch Nhiêu Lộc Thị Nghè buộc phải bỏ ra thêm 100 triệu USD, đường ‘rùa’ Rừng Sác cũng trong tình trạng tương tự. Hàng trăm tỉ đồng của TP HCM ‘trôi sông’ cùng những công trình này”. (VNExpress online ngày 5-9-2008)
 
Chưa có xứ nào chơi sang bằng cái xứ XHCNVN: “Đường nghìn tỉ chỉ để…phơi mì và đi bộ lên rẫy”.
“Con đường N5 – con đường đẹp nhất Tây nguyên, được kết cấu 6-8 làn xe chạy, với những bồn hoa, cây ảnh đẹp mắt, vốn đầu tư lên đến gần 1.000 tỉ đồng – gần 2 năm nay lại không hề có phương tiện lưu thông. Đường đẹp nhất Tây Nguyên chỉ để người đi đường liếc nhìn, còn nông dân tận dụng làm ‘sân’ phơi mì, thi thoảng đi bộ lên rẫy, hoặc làm bãi tập lái xe…” (DanTri online ngày 24-3-2012)
 
Không có nơi đâu mà lắm: “Chuyện dở khóc dở cười tại nhà vệ sinh tiền tỷ ở Sài Gòn”. Người muốn đi vào nhà vệ sinh phải bỏ giày dép bên ngoài như đi vào những nơi thờ tự trang nghiêm, chẳng hạn như vào lăng… bác Hồ, bác Duẩn, bác Giáp...
 
Có lẽ thấy được cái nỗi khổ của nhà vệ sinh HCM nên “Hà Nội: Dừng xây 14 nhà vệ sinh tiền tỉ” làm mất ăn từ nhà vệ sinh này.
 
“Mất xe, dép, nhân viên lao công bị chửi, đe dọa… làm những chuyện cười ra nước mắt tại nhà vệ sinh đẳng cấp 4 sao tiền tỷ ở TP HCM sau nửa năm đi vào hoạt động…

Theo quy định khách trước khi vào nhà vệ sinh phải bỏ giày, dép và mang dép được nhân viên chuẩn bị sẵn. Tuy nhiên, hiện cả nhà vệ sinh nam và bên nữ đều không… còn dép nhựa nào”. (TienPhong online ngày 25-7-2014)
 
Trong khi: “Nợ công đang níu áo mỗi người dân” theo chuyên gia kinh tế TS Vũ Đình Ánh cho hay:
“Đồng hồ nợ công thế giới đã chỉ rằng số nợ của VN sắp cán ngưỡng 90 tỉ USD, tức mỗi người VN gánh khoảng 1.000 USD nợ công”. (TuoiTre online ngày 21-10-2014) 
Ngài: “Chủ tịch ký liều và ‘tiền chùa’ triệu đô”. 


“Trong khi người dân gánh nặng đủ các loại phí, tỷ lệ 5 dân nghèo còn khá cao, tiêu chí thoát nghèo không bền vững mà quan chức đầu tỉnh cả năng lực và trách nhiệm đều còn non kém, dẫn đến sự lãng phí hàng chục triệu USD, thì nước Việt Nam này còn lên thác xuống ghềnh nhiều lắm…

…tuần này báo chí lại tiếp tục ồn ào vụ việc ông Chủ tịch tỉnh Quảng Bình ‘ký liều’. Khiến bất cứ ai đọc và biết về vụ việc này cũng bỗng thấy…‘nóng mặt’ và choáng”. (VietnamNet online ngày 18-4-2015)
 
Nguyên bí thư Nguyễn Bá Thanh đóng đô ở Đà Nẵng ngót 17 năm, ông định trị vì ở đây muôn năm nên đã cho xây tòa “bạch ốc” cao 37 tầng, nhưng rất tiếc khi tòa nhà này khánh thành thì ông không còn nữa, nhưng dù sao bia miệng vẫn còn.
 
“Nằm trên khu đất rộng hơn 23.000 m2, tòa nhà cao 37 tầng với diện tích sử dụng 65.234 m2 là nơi làm việc của 1.600 cán bộ, công chức thành phố…

Được khởi công xây dựng ngày 15-11-2008, công trình Trung tâm hành chính TP Đà Nẵng có tổng mức đầu tư hơn 2.000 tỉ đồng”. (VNExpress online ngày 8-9-2014)
 
Đại dự án “Bộ GTVT cần 223.000 tỉ đồng xây trụ sở” của ngài Bộ trưởng Đinh La Thăng, nếu giải ngân hết số tiền này nhẩm tính 15% tiền discount thì bỏ túi cũng bộn, như vậy lương bộ trưởng một tháng 14,4 triệu có lảnh hay không cũng chẳng nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ.
 
“Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) cần 223.000 tỉ đồng để hiện đại hóa trụ sở làm việc, cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin, phát triển đội tàu biển, máy bay, đào tạo nguồn nhân lực theo đề án công nghiệp hóa-hiện đại hóa bộ GTVT đến năm 2020 và định hướng đến năm 2030.

Đề án này đã được Bộ trưởng Đinh La Thăng phê duyệt”. (TuoiTre online ngày 26-4-2012)
 
Chuyện nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vung tiền lãng phí dài hơn chuyện nhân dân làm chủ, do vậy mà ai đọc báo mạng đưa tin mà không thấy “xót xa tiền dân”: 
 
Rồi đây, ngoài dự án sân bay Long Thành và tháp tuyền hình cao hàng đầu thế giới đang dự trù còn bao nhiêu dự án khủng nữa sẽ đè lên lưng người dân Việt Nam?
 
06/06/2015
 
 
 
____________________________________
 
 
Bài đọc thêm:
 
- 71 tỷ đồng cho lễ Quốc khánh. (VNExpress online ngày 26-8-2005)
 
- Những công trình của Vietnam Airlines: Lãng phí chồng lãng phí. (TuoiTre online ngày 24-1-2007)
 
- Những công trình lãng phí tiền tỉ - hơn trăm tỉ đồng xây kè rồi… bỏ (ThanhNien online ngày 22-7-2010)
 
- Đầu tư hơn 200 tỉ xây Cung Trí Thức để… bỏ không. (DanTri online ngày 9-7-2011)
 
- Đẳng cấp VN: Trụ sở tỉnh như lâu đài, nhà VS dát vàng. (BaođatViet online ngày 21-11-2013)
 
- Nhà văn hóa thôn mọc lên như nấm lại bị bỏ hoang. (RFA online ngày 24-10-2014)
 
- Đầu tư hàng tỉ đồng xây trường mầm non rồi bỏ hoang. (MotTheGioi online ngày 23-4-2015)

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Nẩy mầm trong Tự do

1/ Nẩy mầm trong Tự do

Hồ Phú Bông (Danlambao) - Thời gian đã đằng đẳng 40 năm chứ ít ỏi gì và dân số đang là 80 - 85 triệu liệu vẫn cam tâm cúi đầu? Khi người dân cúi đầu thì gông cùm kiềm kẹp tăng thêm. Nhưng khi ngẩng đầu, như 90.000 công nhân Pou Yuen vừa rồi, thì chế độ sợ hãi. Sợ hãi nên vội vàng chấp nhận yêu sách! Một chế độ nhìn đâu cũng thấy kẻ thù là dấu hiệu rõ nhất của sợ hãi cao độ! Vấn đề còn lại là người bị trị biết đoàn kết và ngẩng cao đầu!...

*
Chúng tôi cưới lúc HH đang học năm cuối bậc cử nhân tại viện Đại Học Đà Lạt. Cưới xong, sống với đồng lương lính Việt Nam Cộng Hòa. Với đồng lương đó mà phải mướn nhà để ở nữa thì dễ dàng hình dung được chúng tôi đã sống như thế nào. Nhưng rất hạnh phúc!

Chấp nhận như thế với hy vọng sau khi HH hoàn tất Đại học sẽ bắt tay vào gầy dựng tương lai. Chúng tôi không có giấc mơ của cô bé đang đội thúng trứng trên đầu mà mơ có một đàn gà, rồi bán đàn gà để mua con bò sữa... mừng đến nỗi nhảy cẫng lên làm thúng trứng rơi xuống đất. Không, không mộng mơ như thế. Nhưng lịch sử miền Nam bị sang trang đột ngột chúng tôi bỗng chốc trở thành cô bé đó. Và còn hơn thế nữa. Không những vỡ mấy cái trứng trên đầu mà còn vỡ nát cả trái tim! Giấc mơ bị gãy đổ. HH trở thành nạn nhân của học lực. Tôi trở thành nạn nhân của “ôm chân đế quốc, bán nước cầu vinh”.

Chế độ mới đẩy HH về vùng Kinh tế mới. Đẩy tôi vào trại Tập trung cải tạo! Đêm đêm phòng họp đốt đèn dầu. HH ôm đứa con mới sinh vào lòng để nghe xỉa xói “tội ác ngụy quân/ngụy quyền”, để biết như thế nào là “cộng điểm/hợp tác xã”. Như thế nào là cuốc đất, trồng khoai, làm cỏ... Biết “bình bầu tiên tiến”. Biết như thế nào là “lao động là quang vinh”! Tôi phải biết như thế nào là “ăn gan người, uống máu người”! Phải biết như thế nào là “khoan hồng nhân đạo của chế độ ưu việt Xã hội Chủ nghĩa”, là “đỉnh cao trí tuệ của loài người”...! Còn Thông cáo “Tập trung 10 ngày” trở thành thời gian lê lết từ trại giam này đến trại giam khác, từ Nam ra Bắc. Thân tàn ma dại từ giữa rừng thiêng đến hai vòng tường cao nghễu nghện có công an canh gác ngày đêm, với hai ba tầng cửa khóa, với tháng năm vô tận! Phải hiểu ra là “ngày XHCN” khác hẳn với ngày thường. Thời gian của XHCN là thứ thời gian khác, không phải tính bằng vòng quay trái đất, ngày/đêm có 24 giờ!

Điều lạ lùng nhất là cùng là người Việt Nam, cùng trên một đất nước mà họ gọi là “Thống Nhất”, nhưng đem lưu đày chúng tôi ra phía Bắc? Tại sao trước khi đưa chúng tôi đến một vùng nào thì đã tuyên truyền cho đồng bào sống quanh đó rằng chúng tôi là “bọn giết người”, “ăn thịt người” như trở bàn tay? Chế độ đã “giáo dục” người miền Bắc ghê tởm người miền Nam, rồi tin tưởng như thế, nên đưa chúng tôi ra đó để lưu đày!

Dày công “giáo dục” kỳ thị Bắc/Nam đến đỉnh điểm như vậy rồi bây giờ lại ra Nghị quyết 36, kêu gọi “Hòa hợp Hòa giải”!

Nếu “ngụy quân, ngụy quyền” là “ác ôn, là nợ máu” thì càng nên nhốt tù chúng tôi tại ngay nơi chúng tôi đã sống, đã gây ra “tội ác” để hàng ngày trực tiếp nhận “hậu quả” khinh bỉ của người miền Nam! Hẳn đây là cách cải tạo nhanh nhất và đúng nhất. Thế giới sẽ thấy được chế độ mới là “tốt lành”, “ngụy quân, ngụy quyền” cần phải “ăn năn, hối cải”!

Biến cố Mậu Thân 1968 làm sụp đổ không biết bao nhiêu giấc mơ của thanh niên miền Nam. Đang học, đang có công việc tốt bỗng bị Tổng động viên. Mà không bị Tổng động viên cũng nhập ngũ vì chiến tranh đã đến từng góc phố, từng gia đình. Xã hội miền Nam hỗn loạn. Bọn hoạt đầu chính trị, bọn giựt dây, bọn cán bộ nằm vùng xé nát từng gia đình, từng mảnh đời, từng ước mơ. Tại các thành phố thì đặc công gài bom, trường học bị pháo kích (chính xác là khủng bố nếu theo cách gọi bây giờ). Giao thông thì đường bị đắp mô, mìn nổ, xe lật, cầu sụp. Ở quê thì ngày Quốc gia/đêm Cộng sản. Bóng đêm là tội ác bao trùm.

Những người Quốc gia có uy tín thường là nạn nhân bị giết rồi vùi thây trước khi trời sáng. Kẻ thù bây giờ là chiến tranh nhiều mặt. Là du kích. Máu người miền Nam đổ càng nhiều thì người miền Nam không thể đứng khoanh tay. Sợ chết, sợ lắm nhưng phải cầm súng. Phải lên đường! Lên đường mà không biết đích thật chân tướng kẻ thù, vì họ cùng nhân dáng, cùng ngôn ngữ, nếu không muốn nói “cũng là chỗ quen biết”, chỉ khác nhau khối óc. Khối óc họ bị đầu độc bằng hai loại “thuốc mê” cực kỳ nguy hiểm. “Thuốc mê” Mù quáng và “thuốc mê” Căm thù! Hậu quả là mãi đến 40 năm sau trong số họ vẫn có người còn bị ngấm nặng!

Họ là cộng sản từ miền Bắc xâm nhập. Họ là Mặt trận Giải phóng miền Nam nối dáo!

Vì lệnh Tổng động viên nên các Quân trường Sĩ quan không đủ chỗ, chúng tôi bị đưa vào Trung tâm Huấn luyện Quang Trung, chịu 2 tháng huấn nhục tại đó trước khi chuyển tiếp. Tôi còn nhớ trong Đêm Văn Nghệ ngoài trời, ngồi bệt trên cỏ nghe một nam ca sĩ hát “... người yêu tôi tôi mới quen mà thôi...” để xúc động. Nếu ở miền Bắc thì người viết và người hát bài này trong bối cảnh như thế sẽ bị tội nặng! Chỉ một điều nhỏ này thôi đã cho thấy sự khác biệt lớn giữa Cộng sản và Tự do.

Thời đó mà cầm được bàn tay người mình yêu là đã tuyệt vời, huống gì để nói chuyện lên đường! Mái tóc phủ gáy của bọn tôi vừa mới bị hớt “cua”, mới lớ ngớ tập cà phê/thuốc lá. Đêm trực ứng chiến ở giao thông hào mới biết cắt cử đứa lén đi mua bia. Vâng, bỏ lại người yêu sau lưng, bỏ lại thành phố, bỏ cả tương lai để đi vào vùng khói lửa nên tập tễnh...“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu. Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi?”!
Tôi đã ghi lại cảm xúc ngày đó trong một bài thơ mà cho đến bây giờ đọc lại vẫn còn “thấm”.
“...Tôi khôn lớn trong lời ru của mẹ
Nhịp võng ầu ơ trăng sáng lúa vàng
Tiếng hát câu ca điệu hò đôi lứa
Yêu quê hương qua lũy tre làng...

Vì thế, thật đau khi phải cầm súng “bắn” lại chính trái tim mình:
“...mũi súng vô tình bắn lại trái tim
Trái tim có lũy tre, cây đa bóng mát,
có làng xóm thanh bình mùa rộn tiếng chim...”
Trong khói lửa, tôi cầm súng với tâm trạng lơ ngơ lớ ngớ như thế đó!

Khi bị đày ải trong các trại tù từ Nam ra Bắc tôi mới nhận ra “thua là phải rồi”! Một bên lơ ngơ lớ ngớ tự vệ (như tôi) còn bên kia thì hừng hực căm thù nổ súng. Chiến tranh không có thứ chiến lược tự vệ mà thắng, ngoại trừ chiến thuật tự vệ chờ đối phương kiệt sức! Việt Nam Cộng Hòa đã tự vệ mà hậu phương thì bị bọn nối dáo gây hỗn loạn, rồi mất cả hậu cần khi “Đồng Minh tháo chạy”, trong lúc phía bên kia vừa bất chấp máu xương, vừa được cả khối cộng sản hỗ trợ liên tục khi chữ ký trên Hiệp Định Ba Lê chưa kịp ráo mực. Và cho ghi sổ nợ! Sau nầy thư khố mới phanh phui ra được tài liệu tuyệt mật là văn bản Phạm Văn Đồng ký từ năm 1958 dâng biển đảo cho Trung cộng làm quà để vay súng đạn. Để tiêu diệt anh em nhân danh “cứu đói miền Nam” và “chống đế quốc Mỹ xâm lược”!

Kết cuộc bên thua bị nhốt tù. Bên thắng thì phải gửi thanh niên làm lao nô tại các nước cộng sản để trả nợ chiến tranh!

Đó là thân phận người Việt Nam do chế độ cộng sản mang lại!

Nợ máu xương với nhau là điều không thể chối cãi, đành thế! Nhưng còn nợ chia rẽ, hận thù thì dai dẳng những 40 năm mà vẫn còn như mới! Người miền Nam sau cú ngất 30 tháng Tư đang từ từ hồi tỉnh! Phe thắng thì đang cố che dấu sợ hãi bằng những lễ hội “hoành tráng”. Họ cho tổ chức rầm rộ ngày “Giải Phóng”. Năm nay sẽ có 6.000 quân với vũ khí hiện đại, diễu hành ngay tại trái tim của miền Nam, Sài Gòn! Họ muốn chứng tỏ sức mạnh nhưng chắc không phải với kẻ thù đang xâm lược (!) vì nếu như thế họ phải tổ chức ngay tại Hà Nội hoặc các tỉnh sát nách với kẻ thù! Còn tổ chức tại Sài Gòn thì đã hẳn là có mục đích khác. Là muốn phô trương công cụ đàn áp trước sự hồi sinh lòng yêu nước, chống độc tài đảng trị bóc lột đang trỗi dậy trên cả nước, đặc biệt là người miền Nam, để răn đe biến cố có thể xảy ra. Như 90 ngàn công nhân hãng Pou Yuen, Bình Dương, đình công chống chế độ về luật Bảo hiểm An sinh Xã hội mà quốc hội của họ mới thông qua. Như “gia đình Đoàn Văn Vươn miền Nam” Nguyễn Trung Can & Mai Thị Kim Hương bị cưỡng chiếm đất ở Thạnh Hóa, Long An phản ứng bằng acid, bình ga. Như đồng bào Vĩnh Tân, Ninh Thuận vừa nghèo, vừa ngộp thở vì bụi xỉ than do nhà máy Trung Quốc thải ra, dân kêu gào nhưng cứ bị làm ngơ, cùng đường đành liều mạng chận Quốc lộ-1A, dùng gạch đá, bom xăng để phản đối...!

Chế độ đang dùng súng đạn phô trương sức mạnh với người dân thay vì với kẻ thù! Như chính ông Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng quốc phòng, đã tuyên bố “vấn đề xung đột giữa Việt Nam với Trung Quốc chỉ là chuyện xích mích giữa anh em trong nhà”! Còn hệ thống pháp luật thì phiên xử về cái chết của nghi can Ngô Thanh Kiều ở Tuy Hòa, đã nói lên tất cả. 5 sĩ quan công an đánh chết nạn nhân ngay tại đồn mà nhận án treo nên dư luận phẫn nộ. Vì thế Chủ tịch nước phải trấn an, ra lệnh xử lại. Nhưng bản án xử lại, cho dù được chuẩn bị kỹ, cũng chẳng làm ai hài lòng. Biết rõ như thế nên chính quan tòa phải họp báo ngay sau phiên xử để thanh minh, ông nói nguyên văn là “Không phải án bỏ túi”!

Được tin tôi ra tù, HH bỏ vùng Kinh tế mới về lại Sài Gòn, mang về hơn nửa tạ khoai lang củ, 1 con gà trống thiến và 50 đồng! Có tiền tôi hí hửng cùng đứa bạn, ra tù trước tôi, và đứa em út ghé Phở Quỳnh đường Trương Minh Ký (cũ), thêm 2 cái cà phê “xây chừng”, đến lúc trả tiền mới bật ngửa! Trong đầu tôi vẫn nghĩ 1 đồng VC đổi những 500 VNCH nên có được 50 là lớn lắm. Hóa ra tiền HH cắc củm bao nhiêu năm ở Kinh tế mới chỉ còn dư lại mấy đồng lẻ! Sống với cha mẹ và nhà của chính mình nhưng không có “hộ khẩu” nên “bất hợp pháp”. Cuối cùng, công an khu vực đến nhà trao tôi lệnh trục xuất. Phải rời khỏi thành phố trong vòng 48 giờ! Đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu được thứ luật rất lạ lùng đó. Chúng tôi sống trong gia đình của chính mình mà “bất hợp pháp”! May mắn, ngay đêm đó bạn tôi đến nhà thông báo việc chiếc ghe vượt biên, chuẩn bị ra ngã Cửa Đại, Mỹ Tho bị “bể”[1] nên phải đi cấp tốc. “Bỏ của chạy lấy người”! Tôi rời gia đình trong đêm, chịu “nhốt gà”[2] ngoài bãi hai ngày đêm để chôn dầu vượt biển, bỏ lại vợ con sau lưng! Cuối năm 1991 chúng tôi được đoàn tụ tại vùng đất Tự do. Tính ra cưới nhau chưa tới 2 năm đã phải chia tay ròng rã 12 năm!

Tranh thủ thời gian còn có thể, HH và hai con chúng tôi đến trường ngay. Cuối cùng cả ba mẹ con đều thành công. Xin cám ơn nước Mỹ bao dung. Một đất nước bình đẳng cho mọi người, mọi cơ hội!

Nhìn lại, chúng tôi như những hạt giống bị giẫm đạp, “trầy vi trốc vảy” ngay trên chính quê hương nhưng may mắn chưa bị giập nát nửa chừng, nên khi đến được vùng đất tốt lại lặng lẽ nẩy mầm. Một vài cháu tại địa phương khi gặp chúng tôi thường đùa với HH: “Cô mà học được thì tụi cháu không có lý do gì để bào chữa tại sao không học nỗi”!

Chúng tôi là những hạt giống vừa cỗi, vừa bị thương tích trầm trọng nhưng may mắn gặp được đất tốt nên còn cơ hội để nẩy mầm, trong lúc đó, những hạt giống nguyên thủy Việt Nam, ngay trên đất mẹ, lại bị thứ “văn hóa Xã hội Chủ nghĩa” đầu độc tàn nhẫn. Xem những video-clips phát tán trên Net thấy các cháu nữ sinh còn quá bé bỏng, lẽ ra là biểu hiện của ngây thơ trong trắng, của dịu dàng, là nét độc đáo Văn hóa Việt Nam trong thơ văn, đã đánh nhau công khai trong lớp học, ngoài đường phố, lột áo quần nhau... trước nhiều người đứng xem và cổ vũ. Học đường mà như thế thì tương lai Việt Nam sẽ về đâu?

Thời gian đã đằng đẳng 40 năm chứ ít ỏi gì và dân số đang là 80 - 85 triệu liệu vẫn cam tâm cúi đầu? Khi người dân cúi đầu thì gông cùm kiềm kẹp tăng thêm. Nhưng khi ngẩng đầu, như 90.000 công nhân Pou Yuen vừa rồi, thì chế độ sợ hãi. Sợ hãi nên vội vàng chấp nhận yêu sách!

Một chế độ nhìn đâu cũng thấy kẻ thù là dấu hiệu rõ nhất của sợ hãi cao độ! Vấn đề còn lại là người bị trị biết đoàn kết và ngẩng cao đầu!

(Apr 19th, 2015)


Tiếng lóng: [1] là bị lộ [2] số người vượt biên được phân tán nhỏ, gửi ở từng nhà.
=====================

2/ Tiểu thương Nha Trang tiếp tục biểu tình

CTV Danlambao - Sáng sớm ngày 20/4/2015, bà con tiểu thương chợ Đầm (Nha Trang) lại tiếp tục biểu tình phản đối dự án xây mới chợ Đầm Tròn và phản đối sự thiếu minh bạch trong phân chia lại khu vực kinh doanh. 


Sau gần 3 tháng chờ đợi từ cuộc bãi thị biểu tình hôm 30/1/2015 , yêu cầu của tiểu thương đã không được đáp ứng.

Hàng trăm người đã cùng nhau đi xuống đường, kéo đến UBND Tp Nha Trang tại số 42 Lê Thánh Tôn, p.Lộc Thọ, để phản đối sự im lặng trong nhiều tháng qua của chính quyền.
Có rất nhiều khuất tất trong dự án chợ Đầm Nha Trang do công ty Cổ phần Sông Đà – Nha Trang làm chủ đầu tư, được cấp phép vào ngày 28/08/2013.


Việc chủ đầu tư Công ty Cổ phần Sông Đà – Nha Trang huy động vốn khi công trình chưa xây xong, dẫn tới việc phân chia vị trí kinh doanh không công khai minh bạch gây trở ngại cho tiểu thương buôn bán lâu năm tại chợ Đầm cũng là vấn đề.
Một số hình ảnh được ghi lại :





.



=============================

3/ ĐCSVN nên sửa Điều lệ đảng hoặc khai trừ Quốc và Hồ

Phan Châu Thành (Danlambao) - Dạo này, khi thông tin về Hồ Hán gian-thiếu tá Hồ Quang-Hồ Tập Chương đã đến với mọi người và hoàn toàn thuyết phục mọi người, trong một số cuộc nói chuyện-tranh luận bạn bè của tôi về Hồ với các đảng viên kỳ cựu và chức lớn, không còn ai cố chứng minh Hồ là Quốc nữa, họ đều xoay sang “cãi chày cãi cối”, rằng Hồ có là Tàu thì cũng ảnh hưởng gì nữa đâu, vì Hồ đã chết từ 46 năm nay, gần nửa thế kỷ rồi!

Buồn cười nhất là cuộc tranh luận nhẹ nhàng của tôi với ông bạn quê xứ Nghệ mà xưa nay hắn vẫn thường rất tự hào là “đồng hương với bác”. Có hàng triệu kẻ “cùng quê bác” như vậy được nhồi sọ đó là niềm tự hào lớn lao… Tôi đã hỏi tiếp: “Vậy những gì là Tàu sao không trả về Tàu đi, sao không trả cái xác Hồ về quê Tàu của nó đi?”, “Sao Nam Đàn, xứ Nghệ quê cậu không xóa bỏ các “di tích bác” trên “quê hương bác” đi?” - thì hắn “chạy làng” và không muốn/dám nói chuyện về Hồ với tôi nữa…

Thực tế đó làm tôi cứ tự hỏi, liệu sắp tới đảng CSVN sẽ cứ mãi “giả câm giả điếc” tiếp thế hay sẽ có một phản ứng chính thức mới về lý lịch Hồ mà họ vẫn đang cố bịa đặt hoàn toàn? Nhưng lại nghĩ, đó đâu chỉ là chuyện lịch sử, mà là chuyện sống còn hôm nay của đảng CSVN, nên chúng nó sẽ càng ra sức gào to kiểu “tiếng hát át tiếng bom” phiên bản mới mà thôi.

Hãy so sánh Điều lệ đảng CSVN hiện nay mà chúng mới vừa thông qua ngày 19/1/2011 trong Đại hội XI với các sự thật lịch sử đảng đã được chính đảng CSVN xác định, chứng minh, thì tôi thấy có mấy phần liên quan trực tiếp đến Hồ (gọi tên Hồ ra) nhưng không khớp với nhau được, mà theo tôi đảng CSVN nên sửa lại Điều lệ đảng cho đúng với lịch sử. Và cả một số phần liên quan gián tiếp đến Hồ trong Điều lệ đảng cũng không khớp lịch sử, nên cần sửa lại Điều lệ hoặc nếu không sửa thì chỉ cần khai trừ Hồ ra khỏi đảng CSVN là giữ nguyên Điều lệ đảng hiện nay được. Ví dụ như các nội dung sau:

Thứ nhất, phần mở đầu “Đảng và những vấn đề cơ bản về xây dựng đảng”, Điều lệ viết “Đảng CSVN do đồng chí Hồ Chí Minh sáng lập…” là sai. Lịch sử đảng do chính đảng CSVN công bố đã ghi rõ, sáng lập đảng là do hợp nhất ba đảng cộng sản của người Việt lúc đó và sáu đại diện chính thức của họ tại Hongkong năm 1930 cùng quyết định với Quốc là người thứ bay và Hồ là người thứ tám chỉ chứng kiến mà thôi. Vậy ai là người sáng lập đảng đã rõ: 3 đảng cộng sản và sau đại diện của họ (mà ta không cần kể lể ra đây). Vì thế, câu mở đầu Điều lệ đảng này nên viết là: “Đảng CSVN được sáng lập từ ba đảng CS của VN được 6 người đại diện là…, và có sự tham gia chứng kiến của Quốc và Hồ…” cho đúng. Chính Hồ cũng đã kể lại sự kiện này bằng câu: “Quốc và tôi đã…”

Hơn nữa, Hồ là Tàu thì không thể thành lập đảng của VN được - kể cả Stalin hay Mao có mặt ở đó lúc đó cũng không thể nói Stalin hay Mao đã sáng lập ra đảng CSVN được...

Thứ hai, trong Điều 1, khoản 1, Điều lệ viết: “Đảng là đội ngũ tiên phong của nhân dân và dân tộc Việt Nam…”, và Điều 1, khoản 2: “Công dân Việt nam trên 18 tuổi có thể gia nhập đảng CSVN…”, có nghĩa rất rõ là đảng viên đảng CSVN phải là người Việt. Để giữ nội dung này cho phù hợp, CSVN phải khai trừ Hồ ra khỏi đảng vì Hồ là người Tàu không thể vào đảng CSVN, mà Điều lệ lại không nói gì hay cho phép việc người “lạ” là đảng viên cả, ở đây lại là đảng viên cấp cao nhất – chủ tịch. Người “lạ” chỉ có thể là đảng viên CS “lạ” được sinh hoạt tạm cùng chi bộ với các đảng viên CSVN…

Thứ ba, trong Điều 4 về Thủ tục kết nạp đảng (kể cả kết nạp lại), Điều lệ đảng yêu cầu đảng viên phải có đơn xin vào đảng, lý lịch và hai đảng viên chính thức giới thiệu, nhưng Hồ và Quốc thì tất nhiên không thực hiện các bước này, thì làm sao là đảng viên được? Trong khi đó những (sáu) người đại diện đảng mình dự thành lập đảng CSVN thì họ đã là đảng viên của một trong ba đảng CS tiền thân của đảng CSVN trước rồi. Vậy chỉ riêng Hồ và Quốc là hai kẻ chưa hề được ai giới thiệu và kết nạp cả, mà điều lệ cũng không thấy họ được đặc cách vào đảng? Thế cho nên, cần khai trừ Hồ và Quốc để Điều lệ đảng hiện nay phù hợp với lịch sử.

Ví dụ: trường hợp Lê Duẩn. Năm 1926 Duẩn được Tôn Quang Phiệt kết nạp vào đảng Tân Việt, nhưng đảng này không tham gia thành lập nên đảng CSVN năm 1930, nên năm 1938 Duẩn mới được Hà Huy Tập và Trần Ngọc Danh giới thiệu vào đảng CSVN. Còn Hồ và Quốc thì chưa bao giờ được ai giới thiệu hay kết nạp vào đảng CSVN cả?

Vì thế, nhân dịp đại hội 12 sắp tới của đảng CSVN, tôi khuyên mấy ông bạn có mấy chục năm tuổi đảng hãy đề nghị sửa lại Điều lệ đảng của họ lần nữa cho đúng với các sự thật lịch sử và đúng với những tuyên bố của chính đảng CSVN về Hồ như hiện nay.

Nếu cứ để như thế, bất kỳ đảng viên nào – đã về hưu hay đang “cảm tình, phấn đấu và là đối tượng” vào đảng - đọc Điều lệ đảng hiện nay cũng thấy nó sai lệch và giả dối, không khớp với thực tế và lịch sử, thì đảng CSVN càng mất uy tín với chính hơn ba triệu đảng viên mà thôi.

Hơn nữa, chắc đây sẽ là cơ hội cuối cùng để họ sửa Điều lệ đảng, vì tôi không tin họ - đảng CSVN sẽ có đại họa 13, năm 2021, được nữa. 12 đại họa cộng sản là quá đủ cho dân tộc Việt Nam “gặm nhấm đau thương” trong vài thế kỷ tiếp rồi!

Tất nhiên, các ông bạn tôi mặt mũi xanh lét thế chả dám đề xuất gì đâu, dù theo đúng “kênh”, đúng thủ tục ghi trong Điều lệ đảng của chúng nó, nên tôi gõ ra mấy dòng này khuyên đảng CSVN đang cố đóng nốt vai tuồng ác của mình (xin lỗi các nghệ sĩ tuồng!) thì cũng nên làm cho nó nhất quán và trung thực với những gì mình nói và với Lịch sử, một chút.

Nhưng đòi hỏi một đảng cộng sản phải trung thực với Lịch sử, dù chỉ một chút, có vô lý quá không nhỉ, vì điều đó ngược với bản chất cộng sản của chúng mà? Có thể thấy trước, các “di tích của bác” ở xứ Nghệ và khắp Việt Nam sẽ là một vấn đề nan giải của xã hội VN hậu cộng sản, nơi đến hôm nay còn “tự hào” có tượng Lênin vẫn đang được “tôn thờ” - khi Lê đã bị kéo đổ, đập vỡ khắp thế giới suốt phần tư thế kỷ nay rồi.


                                         ===============================