Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Hà Nội Bây Giờ Đang Lo Bị Vặt Lông .

1/ Hà Nội Bây Giờ Đang Bị Vặt Lông .



Tôi chẳng thể tim ra Hà Nội cũ
Mái ngói rêu phong , phố vẳng hàng rao
Đâu rồi những giọt mưa buông tháp cổ ?
Đâu rồi mùa chim làm tổ xôn xao ?

Hà Nội ngày xưa , mưa tuôn xối xả
Phố vắng người , lũ trẻ chạy lông nhông
Hà Nội bây giờ , làm đường không xả
Mưa to  ứ  nước , đường ngập  thành sông

Hà Nội ngày xưa , mênh mông ký ức
Hà Nội bây giờ , nắng gắt miên man
Hà Nội ngày xưa phố phừơng chật đẹp
Hà Nội bây giờ , rác ngập đẹp tan

    .




Hà Nội ngày xưa , xanh trời , xanh mát ...
Hà Nội  bây giờ , nhức mắt bê tông
Hà Nội bây giờ cây đang bị chặt
Hà Nội bây giờ như bị vặt lông ...

Hà Nội  tháng 3 / Xuân 2015
      Thúy Mai 


<Trích trong Bài Thơ "Hà Nội bây giờ đang bị vặt lông">


                                      =============================

2/ Đốn cây nhớ bác

"Như có bác Hồ trong ngày cây bị đốn..."

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Đã qua rồi thời kỳ trồng cây nhớ bác, nay đến giai đoạn đốn cây nhớ bác là đúng quy trình xây dựng CNXH đến hết thế kỷ 21 chưa biết đã xong chưa.



Bác Hồ đã có công trồng cây vú sữa Miền Nam do các cháu ngoan đội mưa bom B52 mang từ "Thành đồng Tổ quốc" ra dâng "Người", đã tạo nên nền văn hóa nâng bi cha già DT lên tầm cao mới vào dịp đầu năm: "trồng cây nhớ bác".



Trồng cây nhớ bác là nét đặc thù của "con người mới, văn hóa mới XHCN"; nó lật nhào truyền thống cũ gốc bốn ngàn năm. Thay vì đầu năm cầm cuốc xẻng ra nghĩa trang tảo mộ tổ tiên ông bà cha mẹ, thân nhân quá cố, người dân VN bị loa phường chõ ngõ, cán bộ vô nhà hối thúc vác cuốc xẻng ra đường "trồng cây nhớ bác".


Thấy hiện tượng lạ này, Bá tước Đờ Be-le liền chớp thời cơ khoe khả năng tiếng nước vợ, lắc đầu nói với Bá tước phu nhân: "đúng là cái bọn việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng". Tưởng sẽ được vợ khen có thưởng, ngờ đâu bị phu nhân trừng mắt bĩu môi, "bác này chẳng dính dáng gì đến chú bác trong ca dao tục ngữ, ông ơi".

Giai đoạn nổi bật nhất của việc trồng cây để nhớ ông bác chả "chú bác" tức họ hàng máu mủ gì này là những năm đầu sau ngày Miền Bắc phỏng hai hòn Miền Nam. Nhà nhà trồng cây, người trồng cây nhớ bác là nghĩa vụ cấp bách ưu tiên số một của một năm mới; những nhà nào không có nổi "một cục đất để ném gà" thì rán mà đào gạch, bới xi lên mà đào lỗ... nhớ bác.



Nhưng từ khá lâu nay, người ta không còn nghe ai nhắc đến chuyện "trồng cây nhớ bác" nữa. Thay vào đó là thấy cảnh cung điện hoành tráng cực kỳ sang trọng của con bác và cháu bác.



Tình trạng suy thoái "đạo đức trồng cây nhớ bác" này, phải chăng là do định luật "bạo phát bạo tàn"? Theo Bá tước Đờ Ba-le thì, đó là việc phải đến nếu xét theo luật tự nhiên, lẽ bình thường đối với trí óc bình thường, nhưng với hàng đỉnh cao trí tuệ, đặc biệt là, đã đỉnh đã cao rồi lại còn thêm chói lọi, thì giữa cây xanh trồng nhớ bác ngoài đường và ngai vàng mọc trong nhà con bác có sự gắn bó cực kỳ hữu cơ không thể tách rời như khúc ruột ngàn dặm với đảng trong nước. Hàng tỷ cây vàng con bác và cháu ngoan bác đang có trong nhà, trong kho, trong bank hôm nay là kết quả từ cây gốc cây vú sữa Miền Nam bác trồng ngày nào.



Cây vú sữa Bác trồng đã và đang cho con cháu Bác bú thoả thuê, sữa chảy bất tận. Bú độc quyền, bằng điều 4 HP. Bỏ điều 4 có nghĩa là bỏ bú và bỏ bu, nên ai chửi gì thì chửi, đòi chi thì đòi, cứ ôm lấy thân cây mà bú. Còn đảng, còn được bú vú sữa bác trồng; nói cách khác: Đảng còn, bú còn.



Trong khi đó, việc đốn cây xanh trong thành phố Hà Nội đang làm nhiều người "bức xúc", thắc mắc cớ sao bác Hồ đã có công trồng cây, các cháu bác lại đang ra công đốn cây? Lại còn thêm một bộ phận không nhỏ do thế lực thù địt nước ngoài cấu kết với bọn phản động trong nước xúi giục xuống đường biểu tình la ó phản đối chính quyền của dân do dân, vì đã không quán triệt ý nghĩa chủ trương đường lối của Kách Mạng, đó là cây do dân làm chủ, nhưng nhà nước quản lý, đảng lãnh đạo, đảng muốn đốn khi nào thì đốn.



Mới đây, nhà nước Thành Hồ đã đập bỏ không khoan nhượng di tích lịch sử lâu đời của dân Sài Gòn là Khu Thương xá Tax cũng như đốn nhiều cây cổ thụ là những thứ người ta có thể chúng nói gắn liền với, hoặc thậm chí làm nên nhân cách Sài Gòn, nơi có bến Nhà Rồng từng tạo điều kiện cho bác xuống con tàu lịch sử đưa bác ra đi tìm đường cứu đói. Nay đến phiên nhà nước "Thủ đô của phẩm giá con người" đốn đồng loạt 6.700 cây xanh là bộ mặt, là hơi thở, là bóng mát của Hà Nội, mà thời chiến tranh chống Mỹ cứu nước Tàu, bị bom B52 làm đỗ dù chỉ vài cây, gẫy dăm cành cũng thừa sức làm nhức nhối đau lòng con quốc quốc.



Tuy nhiên, phá khu thương xá Tax Sài Gòn, đốn cây cổ thụ Hà Nội là những công đoạn được thực hiện đúng quy trình sự nghiệp xây dựng CNXH ở nước ta sau khi đảng và bác đã đốn xong biển đảọ đất liền; đốn sạch văn hoá truyền thống, đạo lý tổ tiên; đốn đạo thầy trò, tình đồng môn; đốn tinh thần lương y như từ mẫu; đốn không khí tôn nghiêm, linh thiêng của thờ phượng Trời Phật thần thánh; nói chung là đốn sạch sạch.



Xem vậy, những thứ kia mà bác và đảng con đốn sạch không thương tiếc. Nay còn lại khâu cuối cùng là đốn cây, chỉ là ba đồ lẻ tẻ, có gì mà phải ầm ỉ ồn ào, nếu không nói là, đốn cây để nhớ mãi công ơn bác. 



Xưa nghe "trồng cây nhớ bác", lòng hời hợt bao nhiêu thì nay nhìn cây bị đốn, cắt khúc nằm la liệt giữa thủ đô Hà Nội, Cu Tèo càng thấm thía công ơn "Người" bấy nhiêu. Cu liền cất cao tiếng hát, bắt chước giọng văn công:
"Như có bác Hồ trong ngày vui đại đốn..."



                                      =============================

Nhập Tràng

Bảo Giang (Danlambao) - Có người bảo rằng, những đao phủ của nhà nước IS, của những nhóm khủng bố quốc tế, xem ra còn e ngại chữ Công Lý và sợ bị lộ chân tướng nên lúc nào cũng phải dấu mặt ở đằng sau tấm vải. Trong khi đó, những đao phủ cộng sản VN từ Hồ Chí Minh, Đặng Xuân Khu cho đến những đồ tể hôm nay đều không e dè công lý, không sợ người ta biết tên, nhìn mặt nên chẳng cần phải che mặt khi làm điều gian ác. Cùng lắm là “che râu dấu mặt, đeo kính râm đi dự đấu tố” thôi! Qủa nhiên, những kẻ đã kinh qua kiểm thảo như Trần Đĩnh viết đều có những điểm khác người. Sự khác người mà Lưu Cộng Hòa nhận định về tập thể này “phải nhận là con vật mới đúng” (Đèn Cù 244) có lẽ chưa đúng. Nhưng có thể sẽ là một nhận xét khác: qủy... nhập tràng”!
 


*********
Thế giới xem ra càng ngày càng đi vào giấc ngủ với nhiều nỗi kinh hoàng vì những bất ổn và bạo động. Hầu như không ngày nào trên báo chí, đài truyền hình, các trang mạng xã hội mà không truyền đi những hình ảnh đầy máu và nước mắt, trong đó có khá nhiều hình ảnh của nhà nước IS, và những cuộc nổ bom “thánh chiến”. Việc khủng bố này, được đánh giá là những hành động bạo tàn mang tính cách phô trương. Nó cố ý tạo ra sự sợ hãi và giảm thiểu sức đề kháng cho đối phương.



Nếu tính từ ngày 19-8-2014, là ngày IS hành quyết nhà báo James Foley đến này là 6 tháng. Trong sáu tháng này, IS còn đưa lên mạng nhiều hình ảnh hành quyết tập thể khác nữa. Tuy nhiên, cho đến nay chẳng ai biết rõ được số lượng các nạn nhân đã bị hành hình, bị giết là bao nhiêu. Người ta chỉ ước đoán là số nạn nhân có thể lên đến hàng ngàn người. Nếu như con số 1000 nạn nhân bị giết trong sáu tháng qua là đúng thì trung bình mỗi tháng số người bị giết là từ 150 đến 200 người. Tính ra mỗi ngày có từ 5 hay 6 người bị giết. Đây là một con số đủ làm cho mọi người choáng váng, hoảng sợ.



Tuy nhiên, nếu đem con số ấy mà so sánh với con số nạn nhân là những thường dân vô tội của Việt Nam bị Hồ Chí Minh, Đặng Xuân Khu... và tập đoàn cộng sản chặt đầu, xử tử, giết hại trong cuộc đấu tố vào năm 1953-1956, thì chỉ là con số của trò chơi nhỏ bé, không đáng để nói tới. Nó không đáng nói và không đáng nhắc đến bởi vì chỉ trong khoảng 1000 ngày (3 năm) 1953-1956, tập đoàn đồ tể này đã trảm sát vào khoảng 172 ngàn người Việt Nam trên tổng số dân là khoảng 12 triệu người. Nghĩa là mỗi ngày chúng giết vào khoảng từ 120 đến 150 người! Đã man rợ như thế, cuộc giết người máu đỏ loang trên khắp mọi cánh đồng của miền Bắc còn được chúng tung hô là “một chiến thắng long trời lở đất”!



Trước tiên, con số từ 120 đến 150 người bị cộng sản sát hại trong một ngày lấy ở đâu ra? Rất đơn giản, chỉ cần lấy con số 172000 người bị giết chia đều cho khoảng hơn 1000 ngày (3 năm) là có. Như thế, xem ra con số nạn nhân bị nhà nước IS hành quyết là 5 hay 6 người trong một ngày không đáng được đem lên bàn cân, so sánh với con số do Hồ Chí Minh và Đặng Xuân Khu đã thực hiện ở Việt Nam. Tuy nó không đáng để đem ra so sánh với tập đoàn HCM, nhưng nó đang làm cho cả thế giới sợ hãi, hoảng loạn. Theo đó, bạn nghĩ thử xem, sự sợ hãi, khiếp đảm đã đè nặng lên mỗi người trên đất Bắc vào mùa đấu tố như thế nào? Chắc là vô cùng khủng khiếp. Ở đâu cũng chỉ thấy máu với một chữ chết bên cạnh một chữ đấu bên cái cờ đỏ đầy oanh liệt! Ai cũng phải rùng mình, hoảng sợ.



Chuyện giết người một cách man rợ, ai cũng lên án, riêng nhà nước CSVN thì không. Tệ hơn thế, họ còn tung hô và tiếp nối câu chuyện man rợ ấy một cách quyết liệt bằng cách tôn vinh Hồ Chí Minh lên hàng “cha già dân tộc”, là “lãnh tụ vĩ đại”, là “đời đời sống trong quần chúng” để chúng trở thành những cháu ngoan, học tập theo gương “bác” và tiếp tục hành nghề của bác! Kết quả, sau hơn nửa thế kỷ tiếp nối nghề của HCM, tập đoàn cộng sản đã vượt mặt HCM và ĐXK về con số những nạn nhân bị chúng giết hại tại Việt Nam. Chúng đã giết chết sức sống của cả một dân tộc. Giết chết con người bằng lối giáo dục triệt tiêu văn hóa, luân lý và đạo đức xã hội và bằng khủng bố.



A. Giáo dục triệt hạ nền văn hóa đạo đức và luân lý trong xã hội Việt Nam
Có thể nói, chủ trương giết chết nền luân lý đạo đức và nền văn hóa nhân bản của Việt Nam là một sách lược tàn bạo và thâm độc nhất của tập đoàn cộng sản. Với sách lược này, khởi đầu nó mở ra một lối giáo dục đào tạo đặc biệt trong nội bộ dành riêng cho các đoàn/đảng viên CS. Nó yêu cầu các đoàn/đảng viên phải hoàn toàn ly khai với đời sống của gia đình. Sau đó, tiến tới bước thứ hai, để chứng tỏ lòng trung thành tuyệt đối với đảng, các học viên phải công khai tuyên bố “căm thù và đoạn tuyệt bố mẹ” là những đấng sinh thành ra mình. Rồi từ đó, nhờ các đoàn đảng viên, giáo điều này sẽ được đem vào đời sống của xã hội theo chỉ thị: “...phải vạch ra mọi thủ đoạn đàn áp, bóc lột nông dân cùng tội ác của bố mẹ, gia đình, họ hàng địa chủ, cường hào gian ác. Thứ ba trên cơ sở thành khẩn khai báo kia mà tuyên bố là căm thù bố mẹ, tỏ ra đã dứt khoát lập trường vô sản, đoạn tuyệt với kẻ thù giai cấp. Không đạt yêu cầu căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ thì bản tổng kiểm thảo bị “phá sản,” học viên đó phải ngồi học lại cho tới khi nào lập trường vô sản, lập trường nông dân thắng, anh ta công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ mình (mới thôi). Tố Hữu làm đúng lời Bác Hồ thôi”. (trang 74-75)



Chuyện nay mới viết, nhưng trong thực tế, cán cộng đã từng đem ra thực tập và áp đặt vào đời sống của dân chúng ngay từ mùa đấu tố. Đây quả là một lối giáo dục rất đáng khiếp sợ, bởi vì, một khi con người đã dám căm thù bố mẹ là những người sinh thành dưỡng dục mình như Chu Văn Biên, thứ trưởng nông nghiệp của nhà nước, ngồi trên ghế cao chỉ vào mặt mẹ đẻ mà tuyên bố. “Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy cải cách ruộng đất Nghệ - Tĩnh, bắc ghế ngồi trên thềm cao chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng ở dưới sân dằn giọng: -Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi… Bà mẹ cắn lưỡi không chết. Ít lâu sau, nhảy giếng tự tử thành…” (Đèn Cù 109) thì hỏi xem. Còn một điều cực ác nào khác mà y không dám làm?



Rủi thay, xã hội Việt Nam dưới thời CS không phải chỉ có một Chu Văn Biên. Trái lại có nhiều, rất nhiều. Nhiều đến nỗi chẳng còn mấy ai không nghe biết đến những câu chuyện, đội “cải cách” về làng. Khi về đến làng, thôn, chúng tìm cách đến sống với dân làng. Chúng lân la, tìm ra những kẽ hở của dân làng. Từ đó, chúng đã len lỏi vào từng nhà, từng góc tối của làng xóm để ngày đêm giáo dục cho nam nữ nhẹ dạ, sợ chết và bọn bất hảo, đứng ra đấu tố những đấng sinh thành hay cha mẹ nuôi của chính mình. Chúng dạy cho con gái đấu bố đẻ bằng cái tội hiếp dâm con gái, hiếp dâm con dâu. Chúng dạy cho con trai học thuộc lòng bài đấu tố “địa chủ ác ghê” do Hồ Chí Minh đã viết mà đấu tố bố đẻ là cường hào ác bá, bóc lột sức lao động của con cái, của con dâu con rể của người làm công, dù nhà chẳng bao giờ có người làm công!



Kết quả, dưới cái búa, lưỡi liềm của cộng sản, nền luân luý và đạo đức của gia đình, xã hội đã bị cộng sản nhấn chìm. Nhấn chìm trong tang thương tức tưởi. Tức tưởi đến uất nghẹn nên Giám Mục Lê Đắc Trọng đã dùng nước mắt viết lại “cảnh sống”, trong những ngày này như sau: “một người phụ nữ đứng tuổi, rất thương người cha già chị chăm sóc hằng ngày. Chị nói với bố Ông có biết tôi là ai không?” người cha ngậm ngủi, trước nhìn đứa con dứt ruột mình đẻ ra và nói: Thưa bà, con là người đẻ ra bà ạ .” (tr393) (Chứng từ của một Giám Mục).



B. Sử dụng khủng bố dưới dạng xã hội đen để trấn áp con người



Phải khẳng định rằng tất cả mọi người, kể cả các đoàn đảng viên cộng sản, khi sống dưới chế độ này đều biết rõ một điều: Con người không thể hay không còn khả năng nói lên sự thật. Trái lại, “phải nói dối nhau mà sống” (Trần Quốc Thuận). Ai đi trái với quy trình này là tự tìm cho mình những gánh nặng, phiền hà, hoặc giả, nhà tù hay nghĩa địa! Nói cách khác, chưa có một người nào sống dưới chế độ CS đi tìm Tự Do, tìm Công Lý, tìm Nhân Quyền mà không vào tù. Và không bị nhà nước đấu tố, khủng bố bằng cách sử dụng xã hội theo kiểu “nhân dân tự phát” để ném đá dấu tay.



Vào năm 2008, Tổng Giám Mục Hà Nội, Ngô Quang Kiệt, người được coi là đi tiên phong trong một vị thế lớn, độc lập đã nêu cao ngọn cờ đòi lại Công Lý cho người dân, dù trước đó đã có nhiều người bị đi tù vì đòi Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền cho Việt Nam. Việc Ngài đưa ra những văn bản và lên tiếng về vấn đề đất đai của Tòa Khâm Sứ tại Hà Nội chỉ là một thí dụ điển hình trong việc đưa người dân đi tìm Công Lý của Ngài. Nên trong bài nói chuyện ứng khẩu trong cuộc họp với uỷ ban thành phố Hà Nội, Ngài đã nêu lên những ý chính sau:



a. "Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ 'xin cho'". Đây là điều công ước quốc tế về nhân quyền, một điều mà chính luật Pháp của Việt cộng cũng đã công nhận. Nhưng thực tế là nó chỉ có trên giấy tờ, không có trong thực hành.



b. Về Pháp Lý và Công Lý. Ngài nói:



“Chúng ta phải sống theo pháp luật, thì phải có văn bản giấy tờ của chính quyền. Thời chính quyền này có thể thay đổi, chính quyền sau có thể thay đổi nhưng phải có giấy tờ văn bản rõ ràng. Trên mảnh đất 42 chúng tôi chưa được cái văn bản nào của nhà nước nói về sự thay đổi. Không có đi vào cái diện cải tạo tư sản, không có đi vào diện cải tạo nông nghiệp, cũng không có văn bản nói lên sự tịch thu hay là trưng thu trao cho cơ quan nào quản lý… hoàn toàn không có. Theo đó, việc quản lý của cơ quan nào đó là chưa có hợp pháp, (bởi vì) trên căn bản là chúng ta phải có giấy tờ. Chứ bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó, rồi không có giấy tờ gì hết và họ mạnh, chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm hay sao?! Theo đó (mọi việc) Phải có giấy tờ, cần có văn bản pháp lý…”



c. Về xây dựng con người và xã hội nhân bản:



“Chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, (do Việt cộng cấp phát) đi đâu cũng bị soi xét. Chúng tôi buồn lắm chứ. Chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng…”.



Kết quả của khát vọng xây dựng xã hội trong Công Lý và Nhân Quyền của người dân Việt Nam qua TGM Kiệt, được trả bằng những đòn thù đấu tố ở trên tất cả mọi diện. Về thông tin tuyên truyền thì có không biết bao nhiêu là bài viết của những bỉnh bút, văn thi nô của nhà nước thi nhau cắt xén, xuyên tạc lời tuyên bố của Ngài với mục đích bôi nhọ uy tín cá nhân và thanh danh của vị TGM này. Và nhằm chạy tội, đánh lạc hướng dư luận về một cuộc cướp cạn bất thành của nhà nước nhằm vào khuôn viên Tòa Khâm Sứ. Kế đến, Nguyễn Thế Thảo đã cho tổ chức rất nhiều đoàn được gọi là “nhân dân tự phát”, với gậy gộc, vũ khí trong tay đến chung quanh Tòa Giám Mục Hà Nội quấy rối suốt ngày đêm. Đã thế, còn hăm dọạ giết Ngài. Đòi giết người ngay trước mắt công an! 

Bấy nhiêu còn chưa hả dạ, Thảo đăng đàn phát biểu, phải “bứng ông Kiệt ra khỏi Hà Nội bằng mọi giá”. Cái lý do thì Thảo không nói ra, nhưng ai cũng biết vì chính vị Tổng Giám Mục này đã công bố trong cuộc họp là: “Trong tờ kê khai của linh mục Nguyên Tùng Cương, lúc đó là quản lý tòa Tổng Giám Mục, có 95 cơ sở. Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung... Nhưng khách sạn Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới, bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán chia chác để làm cái trung tâm thương mại... Chúng tôi không tranh chấp với nhà nước. Nhưng chúng tôi nói lên tiếng nói của công lý”.



Thế đó, mà thua! Kẻ vô đạo đức thắng nhân nghĩa. Man rợ thắng Công Lý và bạo lực giết chết Tự Do. TGM Kiệt rời Hà Nội, CS thênh thang trên con đường cướp giựt thêm rất nhiều tài sản của Công Giáo và của tư nhân để chia nhau. Toà khâm Sứ, miếng mồi ngon nuốt không lọt nên đành “ngậm bồ hòn” biến thành thư viện? Nhưng linh địa Thài Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, Mỹ Yên, Thủ Thiêm và nay là Đông Yên, rồi Văn Giảng, Tiên Lãng, Vũng Áng... lần lượt tiền vào túi cán cộng. Phần người dân, không có được một giấc ngủ yên! Cũng thế, những Lê thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Lê Công Định, Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ... những người tranh đấu cho lý tưởng Nhân Quyền, Công Lý, Tự Do cho Việt Nam, cũng được ăn no đòn thù của Cộng sản, trước cũng như sau khi bị chúng cưỡng ép vào nhà tù bằng những tội danh phản nhân tính con người.



Tính đến nay, sau hơn nửa thế kỷ, được hấp thụ nền giáo dục vô nhân tính, đảng và nhà nước cộng sản đã võ trang cho mình hai bộ mặt để diễn xuất:



1. Bộ mặt ở trong nước



Hà Nội bỗng nhiên được chứng kiến hai câu chuyện do cùng một bộ mặt điên cuồng của nhà nước diễn. Diễn một, đưa phái đoàn "nhân dân tự phát" đến trấn áp và phá rối buổi đặt vòng hoa và tưởng niệm những người đã hy sinh vì tổ quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa và Gạc Ma  trước tượng đài Lý Thái Tổ và Trần Hưng Đạo. Sở dĩ có sự kiện này là vì, người dân nhớ ơn và vinh danh những người đã hy sinh cho tổ quốc như Thiếu tá VNCH Ngụy Văn Thà và đồng đội của ông đã anh dũng chiến đấu với quân xâm lược bắc phương. Kế đến là nhớ người chiến sỹ Việt Nam bị bán đứng ở Gạc Ma. Họ bằng cách này hay cách khác đều là những anh hùng đã hy sinh để bảo vệ sự vẹn toàn của đất nước. Nhưng trong tầm mắt của nhà cầm quyền cộng sản, lại khác. Họ cho những cuộc tưởng niệm của thân nhân những người đã hy sinh, hay của đồng bào dành cho người vì nước là phá rối trật tự, là mất tình hữu nghị, là chống lại đường lối của đảng và của nhà nước nên phải dẹp bỏ, triệt hạ. Kết qủa, họ đã dàn trận “nhân dân tự phát” để đối phó! Đối phó bằng một cách vô liêm sỉ. Bởi lẽ việc làm ấy là một sự phỉ báng người chết và chà đạp lên vong linh của tìền nhân Việt Nam.



Trò diễn thứ hai. 6700 cây xanh ở Hà Nội, có cây cả trăm tuổi đời, nuôi sinh thái và vẻ đẹp cho thành phố, bỗng chốc được các nhà lãnh đạo đầy “văn hóa” CS ra lệnh hạ sát tập thể. Cây không biết chạy, không biêt chống, nên chỉ có mấy đêm cả ngàn cây đã phải lìa đời vì cái ngu dốt và vô văn hóa của cấp lãnh đạo tại Hà Nội. Hỏi ra lại cũng là Nguyễn Thế Thảo đứng đầu! Phen này, nhờ lệnh cắt mạng 6700 cây xanh, cán cộng Hà Nội bỗng có được 73 tỷ đồng để chia nhau! Chỉ riêng việc dùng sơn trắng, vẽ chéo, đánh dấu lên gốc cây sẽ bị hạ, thay cho bản án tử hình Thảo đến đọc tại chỗ, cũng được trả 760,000 ngàn đồng/ một cây. Quan cán nào được đề cử đi đánh dấu gốc cây trong một ngày thôi thì ít nhất cũng bỏ túi 76 triệu đồng (đánh dấu 100 cây). Có đi ăn cướp cũng không làm giàu nhanh như quan cán. Ấy là chưa kể đến số tiền bán gỗ cho nhà thầu làm mộc cũng tự động vào túi riêng của lãnh đạo là những khuôn mặt dày, Dao phay chém không đứt ! khiếp !



2. Thái độ ở ngoài nước.



Với người dân, với cây xanh thì đảng ta dứt điểm đẹp như thế. Nhưng khi bước ra ngoài, với kế sách “thà mất lòng dân, được bụng Tàu”, nên từ HCM cho đến những người kế thừa hôm nay không có một ai dám có, dù chỉ là một lời... lỡ để làm mất bụng Tàu. Trái lại, một là im lặng trong mọi hoàn cảnh. Hai là tích cực đàn áp người dân Việt Nam để được bụng Tàu. Theo đó, câu chuyện làm chảy máu và chảy bao nưóc mắt của người Việt Nam là chuyện Hoàng Sa, Trường Sa và cái đường lưỡi bò của TC liếm sát vào thềm lục địa của Việt Nam đã không có một ai trong hàng ngũ gọi là lãnh đạo của tập đoàn bán nước ấy nói đến. Thậm chí, không dám lên tiếng ủng hộ Philippines trong việc nước này đưa Trung cộng ra trước toà án Công Pháp Quốc Tế, nói chi đến việc tự đưa Trung cộng ra tòa. Lý do:



1. Bản công hàm của Phạm Văn Đồng treo giữa phủ, theo nguyên tắc là một bản văn có giá trị tuyệt đối giữa hai nhà nước đã có trao đổi văn thư qua lại. Theo đó, khi nào cộng sản còn tồn tại trên đất nước Việt Nam thì sẽ không bao giờ có một văn thư đồng cấp nào dám lên tiếng phủ nhận cái công hàm của Phạm Văn Đồng và cái đường lưỡi bò của Trung cộng.



2. Thứ hai. Với Trung cộng, tập thể đảng và nhà nước CSVN thực ra chỉ là một đám nô tài bạc nhược. Không một kẻ nào trong số ấy có lấy một chút liêm sỉ, văn hóa của tổ quốc Việt Nam. Dĩ nhiên, về chuyện này, hàng ngũ cán cộng cũng biết rõ phận mình. Họ biết, muốn được yên thân để rỉa rói, đục khoét thì phải biết đóng cái miệng lại. Đi trái quy trình, quy hoạch đã được ấn định thì bỏ ăn! Theo đó, đảng ta đã có đường lối nhất quán. Chuyện về đường lưỡi bò, về Trường Sa, Hoàng Sa, chuyện ủng hộ Phillipines thì nhường cho bọn... phản động và thế lực thù địch ở nước ngoài đánh! Riêng việc đưa Trung cộng ra tòa thì nhà nước CSVN nhất trí xin... kiếu! Bởi lẽ, khi đưa TC ra tòa thì phải có người đứng tên đại diện. Nhắc đến cái khoản ký tên đại diện nhà nước CSVN đưa Trung cộng ra trước tòa án quốc tế như Phillípines thì các quan cán ta lại rất khiêm nhường mà... nhường cho nhau. Bởi lẽ, ký vào đấy có khác gì đi tự tử cả nhà!



Đó là lý do tại sao, đến hôm nay, cả một tuần sau ngày tòa án Quốc Tế tại Hague đưa ra phán quyết: Đường lưỡi Bò 9 đoạn của Trung Quốc là 'Vô giá trị', mà tập thể gọi là lãnh đạo của CSVN đều bị câm và điếc. Một tiếng ho khan, dù nhỏ cũng không có. Nhắc lại, phiên tòa duyệt, xử theo đơn kiện của Philipines về cái đường lưỡi bò 9 đoạn đã kéo dài trong ba tháng. Rồi vào ngày 10-3-2015 các thẩm phán của Tòa Án Quốc Tế Hague, trong đó có thẩm phán Thomas A. Mensah (chủ tịch), thẩm phán Jean-pierre Cot, thẳm phán Stnislaw Pawlak, giáo sư Alfred Ha Soons và thảm phán Rudige, đã đưa ra ra Phán Quyết về Bản Đồ 9 đoạn mà Trung cộng đưa ra ở Biển Đông là Vô giá trị đối với Luật Lệ Quốc Tế. Từ quyết định định này đã truyền tải đi một ý nghĩa tích cực rất lớn. Hành động đơn phương của Trung Cộng không có gía trị theo luật quốc tế. Theo đó, các nước trong khu vực Biển Đông có đầy đủ quyền hạn để theo đuổi việc bảo vệ lợi ích và quyền hạn của họ trên biển đông. Chuyện rõ là thế, nhưng “ta” hoàn toàn câm!



Từ chuyện này, có người bảo rằng, những đao phủ của nhà nước IS, của những nhóm khủng bố quốc tế, xem ra còn e ngại chữ Công Lý và sợ bị lộ chân tướng nên lúc nào cũng phải dấu mặt ở đằng sau tấm vải. Trong khi đó, những đao phủ CSVN từ Hồ Chí Minh, Đặng Xuân Khu cho đến những đồ tể hôm nay đều không e dè công lý, không sợ người ta biết tên, nhìn mặt nên chẳng cần phải che mặt khi làm điều gian ác. Cùng lắm là “che râu dấu mặt, đeo kính râm đi dự đấu tố” thôi! Qủa nhiên, những kẻ đã kinh qua kiểm thảo như Trần Đĩnh viết đều có những điểm khác người. Sự khác người mà Lưu cộng Hòa nhận định về tập thể này “phải nhận là con vật mới đúng” (Đèn Cù 244) có lẽ chưa đúng. Nhưng có thể sẽ là một nhận xét khác: qủy... nhập tràng”!

3-2015



                                     ==============================

4/ Hội chứng “chết trong tay công an”

Người Quan Sát (Danlambao) - Theo báo cáo của Bộ Công an do Trung tướng Trần Trọng Lượng cung cấp, từ tháng 10-2011 đến tháng 09- 2014 (3 năm) đã xảy ra 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam trên toàn quốc. Nguyên nhân chủ yếu của các trường hợp tử vong này được Bộ Công an lý giải là do bệnh lý và do đối tượng bị tạm giữ, tạm giam tự sát.


Đây mới chỉ là con số được liệt kê và cung cấp bởi BCA, không có sự giám sát và phân tích bởi bất kỳ cơ quan nào khác. 



Con số này đến tay báo chí và cung cấp cho người dân, như một thông báo lạnh lùng ngắn gọn.



Có thể thấy, công dân Việt Nam không chỉ chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam, mà còn chết bất thường trong đồn công an, sau khi làm việc với công an, và khi vừa gặp công an. 


 
Trong vòng 5 năm trở lại đây, hội chứng “chết trong tay công an” ngày càng nhiều và được thông tin cụ thể hơn trước.



226 người chết có làm dư luận thấy rõ trách nhiệm của ngành công an hay không?



Chết trong tay công an, dù với bất kỳ lý do nào thì ngành này vẫn phải chịu trách nhiệm từ việc quản lý nghi can, bị can đến vấn đề sức khoẻ của những người chưa qua xét xử.
Nếu đưa ra lý do người bị tạm giữ chết vì bệnh lý thì công an sẽ phải chịu trách nhiệm thế nào khi công tác kiểm tra, chăm sóc sức khoẻ nạn nhân lúc tiến hành mời làm việc, tạm giữ, bắt giam sẽ bị xử lý thế nào nếu không có biện pháp phát hiện, chăm sóc, cấp cứu hợp lý với các nạn nhân?



Nếu đưa ra lý do người tạm giữ tự tử thì công an sẽ phải chịu trách nhiệm thế nào khi không có biện pháp ngăn chặn? Tại sao người ta tự tử trong tay công an nhiều như vậy? Khủng hoảng tâm lý bất thường do ân hận, do bị tội lỗi giày vò? Hay nặng nề hơn là hoảng sợ do bị bức cung, bị sử dụng nhục hình và bị đánh cho đến chết?



Làm thế nào để ngăn chặn tình trạng này?



Phải có cơ chế giám sát hoạt động của công an khi tiến hành mời, tạm giữ, tạm giam nghi can bằng một cơ quan công khai độc lập, và thông tin báo chí tự do.



Phải đảm bảo được quyền yêu cầu có mặt luật sư của nghi can ngay từ giai đoạn tố tụng điều tra từ đầu.



Và phải xử lý nghiêm minh việc thiếu trách nhiệm trong quản lý để dẫn đến các các chết trong tay công an, xử triệt để đến nơi đến chốn các vụ công an sử dụng bạo lực với dân, công an đánh chết dân.



Có như vậy mới đảm bảo được sự an toàn của công dân, và giảm đi tình trạng chết trong tay công an mỗi khi người dân vào đồn.




Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

Dân ta còng lưng nuôi lũ báo cô !!! ... Huế: CA tấn công, đòi 'chém đầu' hòa thượng Thích Không Tánh ?

1/ Dân ta còng lưng nuôi lũ báo cô !!!

 
 
Chi phí đào tạo những con người có chút kiến thức đại học ở Việt Nam ít tốn kém hơn việc đi nuôi những đứa ngu bẩm sinh và quyết tâm ngu mang tên lãnh đạo cộng sản.

Danlambao - Theo báo cáo từ Cổng thông tin điện tử của Bộ Tài Chính (*), năm 2014 Văn phòng TƯ của đảng cộng sản đã ngốn hết 1924852 triệu, tức 1924 tỷ đồng, gần 100 triệu đô một năm.

Trong 1924 tỷ đồng này, hơn 467 tỷ chạy vào túi các quan lãnh đạo theo các mục: Tiền lương, Tiền công, Phụ cấp lương, Tiền thưởng, Phúc lợi tập thể, Các khoản đóng góp, các khoản TT cá nhân.



 
 
Bên cạnh chi cho cá nhân là cái gọi "Chi phí CMNV" rút hết hơn 534 tỷ đồng của dân:
 
 
 
Toàn bộ "công trình rút ruột đồng bào" nuôi lũ báo cô như sau:
 
 
Tập đoàn báo cô này tổng cộng gồm 2895 đứa, rải đều ra các ban bệ như Ban dân vận TƯ, Ban tổ chức TƯ, Ban đối ngoại TƯ, Ban tuyên giáo TƯ, Ban kinh tế TƯ, Ban nội chính TƯ, Ban chỉ đạo CCTP TƯ, Ban BV CSSK CB Trung ương, Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Hội đồng lý luận TƯ, Hội đồng LL PBVHNT TW, và 7 cục bự, cộng thêm Báo Nhân Dân, Tạp chí cộng sản...

Trong những ban bệ này, Cục quản trị A (TƯ) không biết làm cái giống gì mà ngốn tiền của dân nhiều nhất: 184 tỷ đồng.

Kế đó là Cục QTTV ăn của dân hơn 111 tỷ đồng.

Đứng hạng 3 là cái loa Ban tuyên giáo TƯ, dân nghe điếc con ráy nhưng phải mất 121 tỷ để nuôi đút mỡ vào miệng mị dân của chúng. 

Riêng tờ báo gói thịt Nhân Dân dù ế, nhưng tiền hút của dân để làm sứ mạng gói thịt, gói cá cũng không nhỏ: 46 tỷ đồng. Và đám Hội đồng lý luận ngu si ở TƯ cũng ngốn hết 31 tỷ đồng.

Để so sánh chi tiêu: Đám ăn hại TƯ này đã ngốn của nhân dân (1924 tỷ) nhiều hơn cả ngân sách cộng lại (1542 tỷ) của 2 trường đại học quốc gia là Hà Nội (709 tỷ) và Sài Gòn (833 tỷ).

Không sai khi phải nói rằng: chi phí đào tạo những con người có chút kiến thức đại học ở Việt Nam ít tốn kém hơn việc đi nuôi những đứa ngu bẩm sinh và quyết tâm ngu mang tên lãnh đạo cộng sản.


Danlambao
danlambaovn.blogspot.com
___________________________



                                        ===============================


2/ Huế: CA tấn công, đòi 'chém đầu' hòa thượng Thích Không Tánh ?

 

Nhà linh mục Phan Văn Lợi bị bao vây, tính mạng hòa thượng Thích Không Tánh bị đe dọa
 
CTV Danlambao - Lúc 17 giờ chiều hôm nay, 22/3/2015, hòa thượng Thích Không Tánh đã đến thăm linh mục Phan Văn Lợi tại nhà riêng tại Huế. Chuyến thăm vừa diễn ra khoảng vài phút thì bên ngoài xuất hiện một đám côn an cộng sản kéo đến gây sự, chửi bới thô tục. 

Tin cho biết, thầy Thích Không Tánh bị 4-5 viên côn an thường phục xông vào hành hung, xô đẩy khiến rách cả áo cà sa. Thậm chí, bọn chúng lớn tiếng đe dọa sẽ 'chém đầu' thầy Thích Không Tánh.

Lúc 18:45', hai đầu đường dẫn vào nhà riêng linh mục Phan Văn Lợi vẫn tiếp tục bị bao vây. Lực lượng côn an cộng sản liên tục chửi bới bằng những ngôn từ thô tục. 

Hòa thượng Thích Không Tánh hiện đang khá mệt sau khi bị CA xô xát. Tính mạng của hai vị tu sỹ vẫn đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Trước đó vài ngày, thầy Thich Không Tánh cùng phái đoàn Hội đồng Liên Tôn đã bị CA cưỡng chế, áp giải ra khỏi Huế khi phái đoàn chuẩn bị tham dự buổi phát quà cho các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa.

Dù vậy, thầy Thích Không Tánh vẫn kiên quyết quay trở lại Huế, bất chấp sự khủng bố, đe dọa của lực lượng côn an cộng sản.
 
 
* Tiếp tục cập nhật
 
 
 

                                      ================================


3/ Nhiều tai nạn lao động và hàng nghìn công nhân đình công

Tin LĐV Tổng Hợp 21/03/2015 - Trong 2 tuần qua đã chứng kiến nhiều tai nạn lao động thương tâm và cùng với đó tình trạng các doanh nghiệp tiếp tục đối xử bất công khiến cho hàng nghìn công nhân phải đình công, phản đối.


Hải Phòng: Hơn 700 CN ngừng việc đòi tăng lương giảm giờ làm 

Theo tin từ báo Lao Động ngày 19/03/2015 cho biết: “Sáng 19.3, hơn 700 CN của Cty TNHH Phong Mậu (trụ sở tại thôn Trung Sơn, xã Ngũ Lão, Huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) đã ngừng việc tập thể để yêu cầu Cty phải tăng lương và giảm giờ làm thêm ngoài giờ “. Tờ báo này còn cho biết theo phản ánh của nhiều công nhân, sáng 19.3 thì cả Cty đã đồng loạt ngừng việc để yêu cầu Cty phải trả mức lương theo quy định là hơn 3,3 triệu đồng/người/tháng theo quy định mới của Chính phủ (Cty hiện trả 3,1 triệu đồng/người/tháng). NLĐ cũng yêu cầu Cty phải ký hợp đồng LĐ và đóng BHXH cho CN vì rất nhiều người vào làm từ lâu nhưng không được ký hợp đồng và đóng BHXH. CN cũng kiến nghị Cty phải nâng mức ăn trưa lên, vì với mức 10.000đ/người không đủ dinh dưỡng để làm việc. 
Công Nhân Cty TNHH Phong Mậu đình công (Ảnh: Lao Động) 
Hai người lao động mất tích cùng tàu cá Đài Loan 
Theo tin từ báo điện tử Dân Trí ngày 08/03/2015 cho biết “Các quan chức Đài Loan hôm 8/3 thông báo tàu cá Hsiang Fu Chun chở 49 thuyền viên, trong đó có 2 người Việt, đã mất tích trên biển Nam Đại Tây Dương, ngoài khơi Argentina. Các nhà chức trách địa phương cho biết không nhận được bất kỳ tín hiệu cầu cứu nào từ con tàu”. Tờ báo này cũng cho biết thêm, Ngoài 2 thủy thủ người Việt, trên tàu còn 2 người Đài Loan, 11 người Trung Quốc, 21 người Indonesia và 12 người Phillipines. 


Hanosimex “vắt” kiệt sức, hàng trăm công nhân tổ chức đình công dưới mưa 
Theo báo Giáo dục Việt Nam ngày 08/03/2015 cho biết, vào khoảng 8giờ 30 phút sáng 07/03/2015, hàng trăm công nhân thuộc Công ty TNHH MTV Hà Nam – Hanosimex (Tổng Công ty Cổ phần Dệt may Hà Nội) có địa chỉ tại Khu công nghiệp Đồng Văn II, xã Bạch Thượng, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam tiếp tục tổ chức đình công “đòi tăng lương, giảm giờ làm”. Trước đó, chiều ngày 06/3/2015, hàng trăm công nhân của Hanosimex Hà Nội cũng tổ chức đình công với mục đích như trên. Theo ghi nhận của phóng viên báo Giáo dục Việt Nam thì sáng ngày 07/3, xuất phát từ việc tăng ca quá nhiều, công nhân không có ngày nghỉ nên dẫn đến tình trạng bức xúc của Công Nhân.
Mặc dù trơi mưa và rét nhưng hàng trăm công nhân 
vẫn tổ chức đình công để đòi quyền lợi. (Ảnh: Duy Phong - Trần Việt). 
Nghệ An: Bị máy ép gạch chèn ngang người, một công nhân tử vong 

Theo báo Pháp Luật ngày 09/03/2015 cho biết: "Vụ tai nạn lao động thương tâm xảy ra lúc 8g30’ sáng 9-3, tại xưởng sản xuất gạch ngói Rào Gang (đóng bên quốc lộ 46, thuộc xã Thanh Khai, huyện Thanh Chương, Nghệ An) khiến anh Văn Đình Quý (31 tuổi, trú xã Thanh Khai) tử vong". Theo tờ báo này, vào thời điểm trên, anh Quý làm ca, đưa đất vào cho máy ép gạch tại xưởng sản xuất gạch ngói Rào Gang (thuộc Công ty CP Gạch ngói Rào Gang). Trong quá trình đưa đất vào máy, do sơ suất, anh Quý bị rơi xuống máy ép gạch khiến máy chèn ngang người làm anh tử vong. 
Phú Yên: Sập giàn giáo ở công trình hầm qua Đèo Cả, 6 người bị thương 
  Theo Tin từ báo Thanh Niên ngày 18/03/2015 cho biết: “khoảng 19 giờ tối 17.3, tại hầm phía đông hầm Cổ Mã, đội thi công lớp phòng nước của hầm Cổ Mã (do nhà thầu phụ Trường Phát thực hiện) đang triển khai lắp màng chống thấm, có sử dụng giàn giáo để thi công phần nóc hầm. Khi đang thi công, thì máy khoan hầm di chuyển vào và do vô ý đã va chạm vào giàn giáo, gây đổ giàn giáo. Có 6 công nhân bị thương, trong đó 2 người bị thương nhẹ, 3 công nhân khác bị thương ở phần mềm và 1 công nhân bị gãy xương sườn. Đến nay 4 công nhân đã xuất viện, còn 2 người đang điều trị với tiên lương không nguy hiểm, sẽ xuất viện trong 1-2 ngày tới.”. 
  Tờ báo này loan tin 4 công nhân bị nạn là Lê Văn Bình (35 tuổi, ở huyện Diễn Châu, Nghệ An); Trương Văn Hải (19 tuổi), Nguyễn Văn Bắc (21 tuổi) và Nguyễn Văn Bằng (41 tuổi, cùng ở huyện Sóc Sơn, Hà Nội). Công nhân Bình là người bị thương nặng nhất, gãy xương sườn, tràn khí màn phổi đang điều trị tại khoa Hồi sức cấp cứu. 
Cửa hầm Cổ Mã nơi xảy ra vụ sập giàn giáo . (Ảnh: Đức Huy) 
Hưng Yên: 3 người chết trên tàu chở cát trên sông Hồng 
Theo báo điện tử Dân trí ngày 16/03/2015 cho biết: "Ngày 14/3, trên sông Hồng đoạn qua địa bàn thôn Lê Lợi, xã Tân Hưng, thành phố Hưng Yên, người dân và chính quyền địa phương đã phát hiện 3 nạn nhân chết trên một chiếc tàu chở cát mang BKS TB-1760. Ba nạn nhân được phát hiện chết tại khoang số 3 gồm anh Nguyễn Đức Diễn, sinh năm 1976; anh Đỗ Quang Huy sinh năm 1990 và anh Nguyễn Đức Võ sinh năm 1985; đều trú tại huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình. Trong đó anh Võ là con trai của chủ tàu." Theo đó, trong vụ tai nạn này nguyên nhân được xác định là do ngạt khí CO. 
Quảng Bình: Công nhân “bao vây” Tổng giám đốc đòi tiền bảo hiểm 
Theo báo điện tử Lao Động ngày 12/03/2015 cho biết: "Sáng 12.3, tại khu vực trước Trung tâm Giám định y khoa - Pháp y Quảng Bình (đường Tôn Thất Tùng, phường Nam Lý, TP.Đồng Hới), hàng chục người lao động của Cty TNHH sản xuất nhôm Asia-Vina-Taiwan (thuộc TCty CP Đại Trường Phát) đã thể hiện sự bức xúc và “bao vây” ông Lê Văn Duẩn – Tổng GĐ TCty CP Đại Trường Phát – để đòi quyền lợi." Tờ báo này cũng cho biết, các CN trước đó làm việc ở Cty đều cho rằng, đến thời điểm hiện tại số tiền bảo hiểm họ đã nộp trước đây vẫn chưa được nộp cho Bảo hiểm xã hội (BHXH) tỉnh nên tất cả các quyền lợi liên quan đều không có, số tiền trên đã bị “mất trắng”. 
Ông Duẩn bị người lao động “bao vây” để đòi quyền lợi (Ảnh: Lao Động) 
Bắc Kạn : Sập hầm vàng, hai thanh niên tử vong
 
Theo báo điện tử Dân trí ngày 11/03/2015 cho biết sáng 10/3/2015, trên địa bàn xã Thuần Mang, huyện Ngân Sơn, Bắc Kạn đã xảy ra một vụ tai nạn sập hầm vàng khiến hai thanh niên người Dao bị tử vong. Cụ thể, khoảng 8h sáng 10/3, một nhóm khoảng 6 người có đi vào cánh đồng Bản Nìn, thuộc xã Thuần Mang để khai thác vàng trái phép. Trong quá trình khai thác, do nền đất yếu đã xảy ra sự cố sập hầm làm vùi lấp hai thanh niên Đặng Văn Hòa (SN 1994) và Bàn Văn Lâm (SN 1993), đều trú tại thôn Nà Chúa, xã Thuần Mang (Ngân Sơn). 
9 người Việt bị lừa sang Phúc Kiến 
Trang Sina hôm 8/3 dẫn bài của Taihainet cho biết 9 người Việt Nam, làm công nhân xây dựng ở Hà Nội bị lừa đến Trung Quốc. Trước Tết, trên xe về nhà, họ gặp một đối tượng tên là A Trung. Hắn ta chủ động bắt chuyện, tìm hiểu được những người này làm công nhân ở Hà Nội lương chỉ 2,5-2,7 triệu đồng. A Trung hứa hẹn qua Tết sẽ dẫn họ sang Trung Quốc làm công, mỗi tháng thu nhập 7-8 triệu đồng. Qua Tết, ngày 12 tháng Giêng, 9 người tập trung ở Hà Nội tìm gặp A Trung. Trước khi lên đường, mỗi người phải nộp cho tên này 3 triệu đồng phí môi giới. Để tới Phúc Kiến, họ đã nhiều lần bắt xe ba bánh, xe chở hàng, xe khách. Sau hai ngày, khoảng 1h đêm 14 tháng Giêng, họ tới khu Đông Phu, thành phố Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến.Trong khi họ nghỉ ngơi, bảo vệ khu vực nhìn thấy đám người liền bước tới hỏi chuyện. A Trung tưởng là cảnh sát đang tới, liền hốt hoảng đưa vài người nữa chạy trốn, bỏ lại Khiêm và 8 người nữa ở lại. 9 người được đưa về trung tâm cứu hộ ở thành phố Hạ Môn. 
9 người Việt Nam bị lừa sang Trung Quốc ở trung tâm cứu hộ 
thành phố Hạ Môn. (Ảnh: Taihainet.com) 
21/03/2015 
______________________________
Ghi chú:
1) BTTH này của Lao Động Việt do Đặng Chí Hùng viết, tóm tắt những tin tức không kiểm chứng trên báo chí nhà nước.
2) Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt (PT), Công Đoàn Độc Lập (CĐĐL), và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (UBBV).

                                   =================================

4/ “Thay thế cây xanh” những hình ảnh biết nói 

 

 
 
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ai cũng biết, ngay cả một em học học sinh cấp 1: Những tán lá xanh trong đô thị là lá phổ của thành phố phải chắt chiu gìn giữ (nhà nước dạy như thế mà), bởi muốn có một m2 táng lá xanh khoe sắc làm tế bào cho lá phổi ấy không phải một sớm một chiều.




 
Thì bỗng nhiên mới đây, sáng ra cư dân Hà Nội chứng kiến những hàng cây cổ thụ hơn trăm năm tuổi mà mảng xanh của tán lá hàng trăm m2 mỗi cây bị thủ tiêu mất dạng trên khoảng trời chói chang nắng lữa mà trước đó nó che chắn rợp bóng mát và rồi bức xúc ngỡ ngàng với “kế hoạch thay thế cây xanh” lên tới 6700 cây cổ thụ của giới cầm quyền TP/Hà Nội.
 



 
Ngoài khoảng xanh quá lớn tính theo m2 của “lá phổi TP” đột xuất bị cắt bỏ ấy thì những khối gổ Xà Cừ hàng trăm năm tuổi như thế này sẽ đi đâu? về đâu? thì không hề thấy nhắc tới dù một chữ trong công văn thông báo kế hoạch thay thế 6700 cây xanh này, một khối lượng gổ quí nhóm 1 tài sản rất lớn của xã hội của nhân dân?

Người dân Hà Nội cứ tự vấn nếu xét thấy là cần thiết phải thay thế thì sao không từ ngay bây giờ trồng trước 6700 cây hay hơn thế ở mỗi bên phải trái cách 10m của mỗi cây muốn đố hạ thay thế, cố gắng chăm sóc thật tốt.
 


     
   2 hoặc 3 năm sau tán lá phân cành nó như thế này thay thế cho mảng xanh sẽ mất thì mới tính đến chuyện đốn hạ cây cũ cũng đâu có là muộn? Vì sao đột xuất triệt hạ nhất thời trong một lúc một khối lượng quá lớn cây xanh tạo nên cú sốc cho môi trường và cho lòng người cư dân Hà Nội một cách thiển cận thiếu tri thức như vậy ?
 
 



Liệu UBND/TP/ Hà Nội và nhất là ông Nguyễn Quốc Hùng - phó chủ tịch UBND TP Hà Nội có can đảm sẽ đứng trong nắng gió như người dân này thay thế cho cây bị đốn hạ để chờ “cây con” lớn lên tạo lại mảng xanh của TP đã bị triệt hạ hôm nay ?