Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Chùm Thơ về " Thiên Đường Mù XHCN "

  Đến  bao  giờ  lũ việt  gian  mới  hiểu , làm  sao  để  rèn  luyện  một  con  người  có  Đạo Đức  và  làm sao  để trở  nên "Một  Con  Người  Chân Chính" . Nếu  chỉ  hàng  ngày  ra  rả  như  Con Vẹt :" sống - học tập - rèn  luyện  theo  tấm  gương  của  Hồ ...Cáo Tinh" ... Không  mau  tỉnh  ngộ , cả  lũ chúng  mày  chỉ  tồn  tại như "Lũ Cương Thi"  kiểu  Tàu  Khựa , hút  máu  Dân  Lành  mãi  đến  khi  cả  đảng  cùng  chúng  mày chui  vào  đáy   mộ   sâu ! ...

       < Santa Ana 92701 , CA   Đại diện Nhóm Tên T    Kim Thanh >
        --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
1.a/   Chùm Thơ  về " Thiên Đường Mù XHCN " :
       Bao giờ ? Chờ đến bao giờ ?
Bao giờ còn đảng , còn chờ " Lương - Tâm"
       Hởi lên trên lặn biệt tăm ?
Hỏi dưới im lặng , chỉ nằm xuôi tay ?
       Hởi Trung ương " Lũ Mặt Dầy" !
Hỏi Bác chỉ thấy mặt đầy xa xăm ...?
       Chế độ gì " Mặt Dao Đâm"
Chỉ toàn những thứ "Măm Măm , Sần Sần ... "
       Nào là "Lão Lú , Bà Đần ... "
Cựa là hò hét muôn năm rần rần .
       Làm thì chỉ báo hại Dân .
Làm thì có một , chia phần hai , ba ...

         < Trích trong Trong Thiên Đường Mù của Ngọc Thanh >

------------------------------------------------------------------------------

1.b/ Bao giờ 
Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?
Đất nước thân yêu được chuyễn mình
Theo hướng văn minh và nhân hậu
Cho người dân việt bớt điêu linh ...

Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?
Cái đám tham ô bớt bạo tàn
Không còn bóp họng người cô thế
Và bọn gian hùng bớt túi tham ...

Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?
Những kẻ cầm quyền có thiện tâm
Và còn một chút gì liêm sỉ
Chắc hẳn dân ta đở khóc thầm ...

Tổ Quốc ơi ! sao mãi thế này
Từng đàn cú vọ nhởn nhơ bay
Cáo già đã chết còn lưu lại
Nanh vuốt cho đời chịu đắng cay ....
     <  Trích Thơ Của Hồng Sang  > 

 ===================================================


2/ Đảng - Đoàn cộng sản là nội thù, là lũ giặc


Nguyên Thạch (Danlambao) - "Liên hoan Thanh niên Việt - Trung đã tác động tích cực đến tình cảm của thanh niên và nhân dân hai nước, góp phần tăng cường, thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết, hữu nghị giữa nhân dân hai nước, đặc biệt là góp phần giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống quan hệ láng giềng hữu nghị, quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt - Trung" ... - Phạm Phương Chi. ( Trích )

Đoàn thanh niên cộng sản
Quyết chí theo đảng chọn Tàu!
Nguyện đem một sao
Góp với năm sao 
Thành sáu!.

Một đảng ma
Một đoàn láu
Noi gương Hồ cáo bán non sông!.

Dưới ngọn cờ hồng
Đoàn viên gái mong lấy Chệt làm chồng
Đoàn viên trai, lên núi chỏng mông ở đợ.

Trai Tàu rập gái Việt, đẻ ra những đám nợ
Nửa người nửa ngợm, nửa rợ lai
Rồi đoàn viên sẽ trở thành những tên cai
Bắt dân Việt, ngày mai như Tây Tạng.

Đoàn thanh niên cộng sản là lũ khuyển hoang khốn nạn
Vì hư danh
Luồn với đảng hà hơi
Hùa theo bọn quỉ đỏ tàn phá cuộc đời
Diệt đạo lý
Biến khối dân thành ma trơi vất vưởng!.

Những thằng, những con hèn mạt, thì biết lấy đâu mà ngượng
Quên mất tổ tiên, từ khước tiền nhân
Đảng đã nhồi sọ, biến chúng bây thành những đứa đần
Mặc đất nước mất dần theo năm tháng.

Đảng đoàn chúng bây quyết phục tùng đại Hán
Đem dã tâm dâng bán nưóc non
Vì mớ lợi danh mà chúng bây chấp nhận cúi lòn
Quên lịch sử là cháu con Trưng Triệu!.

Đến bao giờ?
Và đến khi nào bọn bây mới hiểu?
Gia nô ngoại bang là tội bất hiếu bất trung...
Lịch sử sẽ khắc ghi một đám ô danh, một lũ khốn cùng
Quay mặt với Tổ Quốc để phục tùng Hán tặc.
Dân tộc Việt sẽ xem đảng đoàn chúng bây là bọn nội thù, là lũ giặc...

                    ====================


   3/  Vè tội của đảng



Ác nhất là công an
Nhát gan là bộ đội
Còn đại biểu quốc hội
Là những kẻ nghị ừ

Bán nước là Sang Tư
Lú ngu Nguyễn Phú Trọng
Để biển đông dậy sóng
Đích thực Phùng Quang Thanh

Ăn nói mà lăng nhăng
Bà phó Doan chủ tịch
Mở miệng câu thù địch
Cửa miệng của Ba Dê

Đại ca chó becgie
Trần Đại Quang bộ trưởng
Chuyện gì cũng tinh tướng
Hắn chính Đinh La thăng

Thuốc cắt cổ người dân
Em Nguyễn Thị Kim Tiến
Chuyện gì cũ ý kiến
Dương Trung Quốc ca ca

Phát biểu cứ Ê A
Chủ tịch Nguyễn Minh Triết
Cứ hốt mãi hốt hết
Là anh Nguyễn Bá Thanh

Sò di động trung ương
Tên em Tòng Thị Phóng
Đi ngủ đầu cũng bóng
Là anh Nguyễn Sinh Hùng

Gián điệp của giặc Trung
Phó Hoàng Trung Quốc Hải
Đứng đầu báo lá cải
Bộ trưởng Nguyễn Bắc Sơn

Mặt nhìn rất vô ơn
Cụ phó Nguyễn Xuân Phúc
Ăn cướp không biết nhục 
Cụ phó Vũ Văn Ninh

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh
Đầu tư đâu lỗ đó
Họ cha mà không có
Nông Đức Mạnh bí thư

Còn nữa những người ngu
Mai thơ tôi kể tiếp
Thơ dài đọc mãi mệt
Chúc các bạn thật vui



                              =====================================


4/  Nghĩ Về Nạn Nhân Siêu Bão Haiyan , Một Miếng Khi Đói
(11/23/2013 - vietbao.com) 
                                     
Tác giả : Bùi Văn Phú

      
Tuần trước, xem ti-vi có nhiều tin và hình ảnh về hậu quả khủng khiếp của siêu bão Haiyan đổ xuống miền trung Philippines làm nhà cửa đổ nát, cảnh tan hoang khắp nơi, xác người chồng chất không kịp chôn, chúng ta không khỏi xúc động trước thảm cảnh và lo cho số phận của người dân ở đó.
                           

Gia đình tôi có hàng xóm, đồng nghiệp và người quen gốc Phi nên chúng tôi thăm hỏi họ. May mắn không ai có thân nhân bị ảnh hưởng trực tiếp của trận bão, nhưng họ cũng hết sức lo lắng cho đồng bào và tỏ lòng cám ơn chúng tôi đã quan tâm. Tôi nói nhiều người Việt đã có thời tị nạn, sống tạm trú trên đất Phi và được đối xử trong tình người nên không bao giờ quên ơn nghĩa đó.
                       

Đối với người Việt hải ngoại, nhiều người đã biết đến Philippines vì đó là vùng đất đầu tiên họ đặt chân lên sau khi rời khỏi Việt Nam.

Tại thời điểm của biến cố 30-4-1975 hàng chục nghìn người Việt di tản khỏi Việt Nam được đưa vào căn cứ hải quân Subic Bay, rồi chuyển qua căn cứ không quân Clark của Hoa Kỳ trên đất Phi trước khi được đi định cư.

Hai thập niên nối tiếp sau đó, nhiều con tàu vượt biển táp vàp các đảo Phi được cư dân địa phương cứu giúp trong lúc hoạn nạn và rồi được chính phủ Phi đưa về trại Palawan.
           

Ai đã xem phim tài liệu “Bolinao 52” thì hiểu được tấm lòng của người dân Phi tuy nghèo nhưng đầy tình nhân ái. Đây là câu chuyện về một con tàu vượt biển rời Việt Nam năm 1988 với hơn 100 người và trong 37 ngày lênh đênh trên biển con tàu đã gặp định mệnh khắc khe khiến thuyền nhân phải ăn thịt nhau, trước khi gặp tàu đánh cá người Phi cứu vớt đưa về Bolinao.
               

Ở Phi có hai trại tị nạn, một ở Palawan là nơi tạm cư của mấy trăm nghìn người vượt biển. Ngoài Palawan là trại Bataan, nơi cả trăm nghìn thuyền nhân từ các nước Đông Nam Á, và những gia đình với con lai, sau khi Hoa Kỳ nhận cho định cư thì được chuyển vào đây để học tiếng Anh và văn hoá Mỹ trước khi lên đường.
 

Rất nhiều người Việt đã có ít nhiều kỷ niệm với quê hương quần đảo này. Có người còn trải qua những thiên tai ở đó, từ mưa bão, động đất đến núi lửa phun.

Đã có một thời gian làm việc ở Đông Nam Á, tôi nhận thấy trại tị nạn ở Phi có chính sách thông thoáng nhất vì đó không phải là những trại cấm như ở các nước khác trong vùng. Người vượt biển được tự do ra phố ở Palawan. Trại Bataan cũng thế, người Việt có thể ra ngoài đi chợ Morong hay đi chơi Manila vào cuối tuần.

Khi các nước Đông Nam Á có chính sách cưỡng bách hồi hương, Phi là quốc gia duy nhất không thực hiện chính sách này và đã tạo cơ hội cho hàng nghìn người vượt biển được ở lại Phi nếu họ muốn. Tình nhân đạo đó mãi mãi được người Việt tị nạn ghi nhớ.

Hàng trên: Trại Palawan đã đón hàng trăm nghìn người Việt tị nạn. Hàng dưới, trái: Báo của người Phi tại California tràn ngập tin tức về hậu quả và việc cứu trợ nạn nhân siêu bão Haiyan; phải, người vượt biển đến Philippines cuối thập niên 1980. (ảnh Bùi Văn Phú)

Nay trước những đau khổ và khó khăn do thiên tai gây ra, người Việt hải ngoại đang cùng nhau góp tay xoa dịu nỗi đau và chia sẻ mất mát hàng triệu người dân Phi đang gánh chịu. Những nỗ lực cứu trợ của người Việt đang được thể hiện. Tổ chức VOICE của một số bạn trẻ Việt Nam với lời kêu gọi của anh Trịnh Hội sau một tuần đã quyên được trên 200 nghìn đô la, tính đến tối ngày 20-11. Trong giờ đầu tiên quyên góp, độc giả báo Người Việt ở Little Saigon đã đóng góp 20 nghìn qua toà soạn.

Nam California cuối tuần này Tổng hội Sinh viên và nhiều đoàn thể người Việt sẽ tổ chức đi bộ gây quỹ giúp nạn nhân ở Phi và cả ở Việt Nam. Bắc California có quyên góp do Cộng đồng Người Việt Quốc gia Bắc California phát động trong vòng một tháng và số tiền thu được sẽ nhờ Hội Hồng Thập tự chi nhánh ở San Jose chuyển đến cho nạn nhân ở Phi.

Công ty bánh mì Lees của ông Lê Văn Chiêu cũng đã mở chiến dịch quyên góp trong 5 tuần lễ tới tại 60 cửa hàng trên toàn nước Mỹ và cũng sẽ nhờ Hồng Hội Thập tự Hoa Kỳ chuyển số tiền thu được qua Phi.

Cộng đồng người Phi ở Mỹ có khoảng 3 triệu 400 nghìn người, đa số cũng định cư ở California như người Việt, với 1 triệu 500 nghìn người tập trung quanh Los Angeles, San Jose, San Francisco, vì thế trong cuộc sống hàng ngày người Việt cũng thường có cơ hội giao tiếp với người Phi.

Riêng tại khu vực San Jose, từ hơn hai thập niên qua đã có những dân cử gốc Phi là bạn chân tình tích cực yểm trợ cho sự phát triển cộng đồng người Việt tại đây. Điển hình là đương kim thị trưởng thành phố Milpitas, ông Jose Esteves, một dân cử luôn sát cánh cùng người Việt. Qua thiên tai bão lụt Haiyan, đây là cơ hội để người Việt đáp lại tình nghĩa mà thị trưởng đã dành cho cộng đồng Việt bằng những đóng góp cứu trợ giúp đồng hương ở quê nhà của ông.

Trước thảm cảnh do bão Haiyan gây ra, nhiều quốc gia trên thế giới đã hỗ trợ tài chánh và phương tiện. Liên Hiệp quốc đưa ra số ngân khoản cứu trợ cần có là 300 triệu đô la. Ủy hội Âu Châu, Mỹ, Anh, Úc, Canada, Nhật, Ả Rập Thống nhất mỗi nước góp 10 triệu đô hay nhiều hơn và đã gửi thuyền bè, binh sĩ, dụng cụ và tiếp liệu y tế khẩn cấp đến Phi. Các tổ chức bác ái quốc tế phát động chiến dịch cứu trợ ở nhiều nơi trên thế giới. Nhiều nhà thờ, tổ chức xã hội địa phương đang quyên góp phẩm vật như chăn mền, quần áo, nước uống và thức ăn đóng hộp để gửi qua Phi.

Cộng đồng người Mỹ gốc Phi tại vùng Vịnh San Francisco, California trong hai ngày đầu quyên góp qua lời kêu gọi của ABS-CBN Foundation International, một tổ chức phát triển của người Phi, đã nhận được 312 nghìn đô la.

Tùy hoàn cảnh, mỗi người chúng ta nên làm hết lòng để góp phần xoa dịu nỗi đau và khó khăn mà hàng triệu dân Phi đang phải gánh chịu. Đã một thời làm người tị nạn, được đón nhận và cho tạm trú nên chúng ta biết ơn người dân và đất nước Phi. Nay góp một bàn tay cứu giúp là để đáp đền ơn nghĩa ấy, là thể hiện tình tương thân tương ái.

Tôn giáo luôn kêu gọi tín hữu tỏ lòng hỉ xả, từ bi và bác ái. Còn ông bà đã dạy chúng ta cách xử thế trong đời qua câu ca dao tục ngữ “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”.


© 2013 Buivanphu.wordpress.com

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Philippines "contempt" any relief from China ...? Philippin “khinh” mọi cứu trợ từ Tàu phù ...?

Philippines "contempt" any relief from China ...?

1/ Nhìn anh Phi , mình bị nhột  ( Philippin )


    



Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) Sáng nay đọc thấy trên “nét” tin anh Phi “khinh” mọi cu trợ từ Trung Cuốc (1), tự nhiên mình bị nhột.

     
Trước khi đi vào nội dung, người viết thiển nghĩ bạn đọc “có nhu cầu” làm sáng tỏ hai đối tượng nơi tựa đề là “anh Phi” và “mình”. Anh Phi ở đây là anh Phi Luật Tân chứ không phải “thằng mọi Phi Châu” mà mỗi lần nhắc đến, người dân Miền Nam liền vui lây với bộ răng trắng xoá của “anh Bảy Chà da đen” in trên hộp kem oánh răng hiệu Hynos ngày nào; nó“ấn tượng” đến nỗi có người sau gần 40 năm xa Sài Gòn trở về đi qua Chợ Bến Thành thấy như vẫn còn đó trên cao, cái bảng quảng cáo Kem đánh răng hình anh Bảy Chà Và  

                        
                   

 “mình” là công dân của nước CHXHCNCC mà mỗi lần đi ra nước ngoài, vừa xuất trình hộ chiếu là bị nhân viên hải quan sở tại “đang khi vui vẻ ra buồn chán” vừa thấy Việt Nam đã chau mày, chỉ tay ra dấu bảo đứng sang một bên… y như lời Đức Tổng Ngô Quang Kiệt nói, “sao mà nhục nhã”. (Nhục nhã thật đấy, nhưng họ làm như vậy cũng đúng thôi vì trông kià trên màn hình VTV, cô Kiều Trinh đang phụ trách mục “Câu Chuyện Văn hóa” hàng tuần từ Hà Nội “thủ đô của phẩm giá con người” mà cũng thuộc “diện” ăn cắp chợ có tiếng quốc tế tại Thụy Điển và Anh Quốc (2)

                   .

                       

Thực ra thì “trước 1975 “chàng Phi” đối với đồng bào Miền Nam chỉ là “thằng mọi”, một phần vì hồi đó “trình độ” Việt Nam Cộng Hòa “đẳng cấp” hơn Phi Luật Tân nhiều, một phần do kinh nghiệm tiếp xúc với những người Phi Luật Tân phục vụ tại Miền Nam trong lực lượng Đồng Minh đến giúp quân dân xứ này chống lại “bánh xe lịch sử” của Kách Mạng lăn xả vào nằng nặc đòi phỏng cho bằng được con chim cục cù cu Miền Nam với bất cứ giá nào kể cả đốt cháy giải Trường Sơn xương sườn tổ quốc.

                   image

Phi Luật Tân ngày nay, theo giáo sư Gu Gồ thì 1/3 dân số ở tuổi đi học không đến trường, tức là thua xa nước CHXHCNCC cùng xấp xỉ số dân 100 triệu nhưng bằng cấp học vị tiến sĩ, phó tiến sĩ, giáo sư, phó giáo sư này nọ, chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ ngay cả với anh hoạn lợn thiến heo; nói cách khác là nước CHXHCN áp dụng chế độ cưỡng chế giáo dục, 100% dân số ở tuổi đi học chẳng những phải đến trường mà còn phải học thêm, học phụ đạo, học ngoài giờ, học bá thở, bất chấp dốt hay giỏi.

Đó là nói về “trình độ”, về chủ nghĩa anh hùng kách mạng thì Phi Luật Tân lại là con số không to tổ bố so với “mình” ra ngõ là gặp anh hùng. Nói túm lại là, trừ cái khoản dân số xấp xỉ, gì “mình” cũng hơn chàng Phi.

                 image

Tuy nhiên chỉ có một điều Phi khác mình ở chỗ họ dám ngang nhiên chống trả lại Trung Cuốc đến xâm chiếm vùng biển đảo ho sở hữu, bằng hành động, như bắt, đuổi tàu Tàu, kiện kẻ xâm lăng ra LHQ, và mặc dầu trong thảm cảnh bị siêu bảo Heynan tàn phá nặng nề, đang cần mọi sự giúp đỡ từ bên ngoài, hôm nay chính phủ Phi cấm hai máy bay Boeing747 của Trung Cuốc chở đồ cứu trọ' hạ cánh ... vì Manila từ chối tiếp nhận viện trợ từ nước này.

                image

Trong khi đó, mình thì bao giờ cũng ngon hơn người. Có ai oánh thắng nổi những ba tên đế quốc sừng sỏ nhất thế giới, mặc dầu người ta không oánh cũng có được độc lập như ai mà có khi còn độc lập hơn... mình. Ngày nay mình lại được 90 triệu dân kiêng nể một cách đặc biệt không ai bằng; được như vậy là mình hơn người ở chỗ trên Hiến Pháp còn có Đề Cương Đảng, và dưới HP lại có Bộ Luật Hình Sự trong đó nổi bật mang tính sống còn là Điều 258 mà bọn chống phá tổ cò đang vận động hủy bỏ. 

                   image
Nhưng khác với Philippines, mình vẫn coi thường những tàu biển mình đến húc chìm tàu dân mình, cướp cá, ngư cụ dân mình, giết dân mình, bắt dân mình về nước đòi tiền chuộc, mà mình vẫn không thèm gọi tên; chỉ gọi là tàu lạ khiến cho người tu trì chỉ biết lo chuyện Đạo Chúa như Giám mục Nguyễn Thái Hợp cũng phải “khều” vào“tàu lạ hay tàu quen thì cũng đều là Tàu cả”.

Rồi chuyện “chống Mỹ cứu nước”, Mỹ đã “cút” 40 năm rồi tiếp tục chửi Mỹ mỗi khi có dịp cũng được đi, nhưng đừng ngửa tay xin USD, đừng Thủ tướng ta đừng làm xui gia, con cháu đừng thèm xin du học USA có phải… coi được không.

Đàng này… Hèn chi nhìn “thằng Phi” là mình bị nhột. Đúng ra là nhục.


__________________________________

Chú thích: 


                                        ===============                     


   Lấy "NỔ LÁO " làm vũ khí tư tưởng  , là Kim Chỉ Nam của đảng  csVN tiến về CÕI .


   2/ Nổ như… lựu đạn


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) "...Chưa hết đâu Anh Tám, anh đọc tiếp đoạn dưới nó tai hại và “nổ” còn lớn hơn lựu đạn, ông Thủ tướng nói: “Ngày 09/11/1946, Quốc hội đã thông qua bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Hiến pháp năm 1946 thấm đẫm tư tưởng dân chủ pháp quyền của Chủ tịch Hồ Chí Minh coi trọng các giá trị quyền con người, quyền công dân, đã trở thành tiền đề pháp lý đặc biệt quan trọng cho việc thiết lập một chính quyền dân chủ, mạnh mẽ và sáng suốt”. (*) - Quá “thấm đẫm tư tưởng ông Hồ” nên ông Phạm Văn Đồng bất cần đến Quốc Hội, đã “sáng suốt” tự ký cái công hàm bán nước nhìn nhận quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc, coi trọng các giá trị “quyền con người, quyền công dân” nên lôi cổ gần 200. 000 đồng bào miền Bắc vô tội ra đấu tố giết hại trong CCRĐ – “Coi trọng giá trị quyền con người” tình nghĩa anh em chung giọt máu đào rồng tiên Âu Lạc nên sau 1975 lùa một lúc hơn nữa triệu sĩ quan công chức tinh hoa của CP/VNCH vào tù đày giết hại mà không qua một lần xét xử công khai nào… coi trọng các giá trị “quyền con người, quyền công dân” nhưng hiện tại quốc gia CS/XHCN/VN là nơi giam giữ nhưng công dân yêu nước, PV báo chí, Blogger “bất đồng chính kiến” nhiều nhất trong khối Asea…"

Bún bò giò heo! thứ này được đa, chị Tư làm tui một tô, bỏ hai ba cục giò, tô đặc biệt nghen, thêm chai Sài Gòn xanh…

- Úi trời ơi! mô phật, dữ hôn?

- Anh nói gì dzậy anh Tư!... mà thôi, chị Tư ơi! khỏi làm bún, chào chị tui đi dìa…

- Ủa! bữa nay mắc cái giống gì dzậy Anh Tám! Kêu làm rồi đổi ý cái rụp, cài số de cái ào… 

- Bạn bè mà anh Tư khi dễ tui quá, bộ anh tưởng tui là thằng kẹo kéo cả đời không dám ăn hay sao mà tui mới gọi tô bún… là anh kêu trời! kêu phật, dữ hôn? 

- Khà… khà... Ngồi xuống đi cha nội, bạn chí cốt, anh là khách, mắc mớ gì mà tôi rủa anh? Tôi rủa là rủa cái thằng cha trong tờ báo này nè…

- Ủa? Sao tự nhiên rủa người ta? 

- Thì anh ngồi xuống đi, đọc chỗ này nè…

- Ngày 8/11/2013, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng công bố Ngày Pháp Luật nước CHXHCN Việt Nam. (*)

Kiếm sĩ chém gió Nguyễn Tấn Dũng công bố Ngày Pháp luật Việt Nam

- Ủa! Cái này cũng ngồ ngộ à nghen! 

- Bởi dzậy tui mới kêu trời! Nói cho dzui theo tư duy tri thức “y tá” miệt vườn, thì tính từ năm 1945 đến nay là 68 năm x 365 ngày, Ngày nào xã hội Miền Bắc và miền Nam (sau 1975) cũng bị đảng lãnh đạo duy nhất chỉ có “đảng luật” đến tận hôm nay ông Thủ tướng “X” mới chính thức công bố CH/XHCN/VN mới có ngày “Pháp Luật”. 

- Mà suy cho cùng tư duy ông thủ tướng X cũng chính xác đó chớ anh Tư… Ngay cả pháp luật quốc tế mà mấy ông CS này đã thò tay ký mà còn cóc cần… Anh thấy đó HĐ Geneve 1954 và Paris 1973 - mấy ổng đâu có thèm đếm xỉa đến công pháp mà chỉ biết có “đảng luật” của CS thôi… 

- Nè anh Tám! tui đọc chỗ này coi ông thủ tướng “X” hiên ngang phát biểu nghe vừa mắc cỡ lại vừa mắc cười: “Việc Quốc hội thông qua Luật Phổ biến, giáo dục pháp luật, trong đó quy định ngày 9 tháng 11 hằng năm là Ngày Pháp luật nhằm động viên toàn dân nâng cao nhận thức, ý thức thượng tôn pháp luật, tự giác chấp hành, tích cực tham gia bảo vệ Hiến pháp và pháp luật. Thay mặt Chính phủ, tôi nhiệt liệt chào mừng các đồng chí, các vị đại biểu, các vị khách quý đến tham dự buổi Lễ”. (*) Thì ngược lại, hổng biết ổng có còn nhớ hông? Cái dzụ TS Cù Huy Hà Vũ kiện ổng ra toà về cái Boxit chớ ai, đã tránh né Pháp Luật, không dám ra toà, ổng còn toa rập ném đá dấu tay nhất trí lấy 2 cái bao cao su đã qua sử dụng làm “bao OK luật” nữa chớ, thiệt là nhục nhã, tệ hơn vợ thằng đậu… Vậy mà ổng mở miệng kêu gọi mọi người “Thượng tôn pháp luật, tự giác chấp hành”!?. 

- Đâu anh Tư cho tui mượn tờ báo, nghía chút coi… Cha chả ông thủ tướng X còn nói như dzầy nữa chớ: “Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, dưới ách cai trị hà khắc, tàn bạo của thực dân, phong kiến, nước ta không có Hiến pháp, nhân dân ta không có tự do, dân chủ. Ngay từ khi giành được chính quyền, đảng ta đã chủ trương ban bố Hiến pháp dân chủ; ban bố những quyền tự do dân chủ cho nhân dân”. (*) Ban bố “cho” nhiều quá xá tự do dân chủ kiểu cộng sản độc tài nên hổng có tờ báo nào của người dân được phép hiện diện so với “hà khắc, tàn bạo của thực dân, phong kiến” nhưng mấy chục tờ báo tư nhân từ Nam ra Bắc tự do xuất bản ào ào!? 

- Uý trời đất ơi! Ổng còn nổ banh ta lông luôn nè anh Tư: “Thưa đồng chí, đồng bào. Vào thời điểm lịch sử đó, Hiến pháp năm 1946 là bản Hiến pháp dân chủ, tiến bộ của một nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, không kém bất kỳ bản Hiến pháp nào trên thế giới”.!? (*) Các quốc gia trên thế giới người ta thì đa phần là cộng hoà tự do dân chủ đa nguyên, tam quyền phân lập, độc lập tuyệt đồi – Còn XHCN/VN thì CS độc tài đảng trị, Quốc Hội thì đảng cử ra bắt dân bầu, tạo nên một nghị trường đồng nhất “đỏ lòm” búa liềm, rặn ra một nhà nước CS toàn trị với tự do ngôn luận bằng 700 tờ báo, đài phát thanh truyền hình do “nhà nước, đảng” độc quyền quản lý! Tương phản như đen và trắng vậy mà ổng dám “nổ” là không kém bất kỳ bản Hiến pháp nào trên thế giới!? Nghe lọt cái lỗ tai hông anh Tư?

Chưa hết đâu Anh Tám, anh đọc tiếp đoạn dưới nó tai hại và “nổ” còn lớn hơn lựu đạn, ông Thủ tướng nói: “Ngày 09/11/1946, Quốc hội đã thông qua bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Hiến pháp năm 1946 thấm đẫm tư tưởng dân chủ pháp quyền của Chủ tịch Hồ Chí Minh coi trọng các giá trị quyền con người, quyền công dân, đã trở thành tiền đề pháp lý đặc biệt quan trọng cho việc thiết lập một chính quyền dân chủ, mạnh mẽ và sáng suốt”. (*) - Quá “thấm đẫm tư tưởng ông Hồ” nên ông Phạm Văn Đồng bất cần đến Quốc Hội, đã “sáng suốt” tự ký cái công hàm bán nước nhìn nhận quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc, coi trọng các giá trị “quyền con người, quyền công dân” nên lôi cổ gần 200. 000 đồng bào miền Bắc vô tội ra đấu tố giết hại trong CCRĐ – “Coi trọng giá trị quyền con người” tình nghĩa anh em chung giọt máu đào rồng tiên Âu Lạc nên sau 1975 lùa một lúc hơn nữa triệu sĩ quan công chức tinh hoa của CP/VNCH vào tù đày giết hại mà không qua một lần xét xử công khai nào… coi trọng các giá trị “quyền con người, quyền công dân” nhưng hiện tại quốc gia CS/XHCN/VN là nơi giam giữ nhưng công dân yêu nước, PV báo chí, Blogger “bất đồng chính kiến” nhiều nhất trong khối Asea…

- Thôi “stop” đi anh Tư, anh đọc hết bài phát biểu của ổng chắc tui ói hết tô bún bò này ra quá… Ổng ta nổ kiểu này coi chừng có ngày lựu đạn sút chốt nổ banh xác ổng hổng chừng. 


   _______________________________

Chú thích:


                             ====================================

3/ Nổ như bắp rang


Nguyên Thạch (Danlambao) Tôi cứ phải nhắc đi nhắc lại hoài, phàm trên cõi đời này, cái gì, chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi, phải có tính “lô gíc” thì người ta mới nghiệm được cái kết thúc của mỗi câu chuyện.

Chuyện hồi xửa hồi xưa… Gớm, mới đây mà đã hơn ba mươi tám năm rùi. Thời gian quả như nước chảy dòng trôi, có chăng là những rác rưởi còn đọng dính lại chân cầu.

1975, trào đó tôi còn nhỏ, tuy nhỏ nhưng cũng rất biết chăm chú nghe người ta kể truyện. Truyện “người rừng về thành phố” thì cũng khá nhiều, nó đã trở thành những mẩu chuyện dân gian, những câu ca dao bất hủ truyền tụng mãi đến tận ngàn sau. Chẳng hạng như:

“Đôi dép râu dẫm nát đời son trẻ.
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai”…

Mà thiệt vậy, từ dạo ấy cho mãi đến bây giờ, cái nón tai bèo nó đã mù mịt che mắt, che hết tương lai của cả một đất nước. Trong suốt chiều dài cầm nắm quyền bính, lũ vượn này cứ cố gắng tập làm người, mà tập mãi nào có được đâu. Bởi thế mới có câu:

“Sai đâu sửa đấy. Sai đấy sửa đâu? Sửa đâu sai đấy.”…

Trời ạ, đã ba mươi mấy năm rồi mà cứ đem cả nước, cả dân ra làm thí nghiệm, may trúng thì nhờ, rủi trật thì sửa. Mà nào có trúng mẹ gì đâu, cứ sai rùi sửa, sửa hoài, thử hỏi con gì chịu nổi?.

Giữa thời buổi này của thế kỷ 21 rồi mà kỳ đại hội đảng lần thứ XI cứ một mực khăng khăng trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê, kiên trì xây dựng XHCN, lấy tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh làm chủ đạo, kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, duy trì độc tôn giữ điều 4 hiến pháp, tình hữu nghị láng giềng mười sáu chữ vàng, bốn tốt… Ôi nghe sao mà nó quải chè đậu lắm lắm.

Nhân chuyện Nguyễn Minh Triết nổ rầm rầm: Cu Ba thức Việt Nam ngủ, Việt Nam thức Cu Ba ngủ, chúng ta canh giữ hòa bình thế giới!. Trời ơi nghe mà muốn đi thăm lăng bác ghê vậy đó, bởi chột bụng quá sá.

Tánh người miền Nam vốn dĩ chân thật nhưng Nguyễn Minh Triết chơi quá lâu với bọn Bắc bộ phủ nên bị tiêm nhiễm hỏng chừng.

Nhớ hồi mới vào Nam mấy tay bộ đội này nhất định không chịu dốt, cái con c… gì cũng mở tháo gỡ ra xem, cũng sửa. Tôi có cái đồng hồ đeo tay, hiệu Citizen hai người lái, mấy ổng xin mua, lúc ấy vã quá, vả lại “cách mạng” về rồi, đeo đồng hồ chi cho mang tiếng là “tiểu tư sản”. Mấy ổng vặn nắp đồng hồ của tôi ra để xem, xem cái con mẹ gì tôi chả hiểu.

- Mấy anh mở ra thì nó sẽ vô nước hư đồng hồ của tôi đó.

- Không mở thì làm sao biết thằng người này nó có làm việc hay không.

Cái máy thâu thanh hiệu Phillips ở nhà tôi họ cũng đòi mua, thôi thì có người mua thì cũng bán, kẻo không lại bị công an thôn gán cho tội, giải phóng rồi còn nghe đài địch là phản động. Mấy cha tài lanh tháo cả cái Radio ra dò dò chỉnh chỉnh riết rùi cái máy tịt câm luôn. Lúc ấy, tui thiệt là chán cái mớ đời!.

Đánh thắng được Mỹ (?), tôi cứ tưởng là mấy cha rành rọt thông tin điện đài lắm, ai dè… cái chữ ngờ không bao giờ học hết được.

Để đóng góp vào những pho truyện thần sầu quỉ khóc, tôi xin kể kẻo sau này thiếu mất một chuyện nổ, e rằng uổng lắm. Chuyện như thế này:

Vào khoảng tháng Tám của 1975, bộ đội đầy đường, nơi đóng quân thì không thiếu bởi tiếp thu những cơ quan quân sự của VNCH nhưng vì chính sách đi sâu vào quần… chúng nên bộ đội cứ tá túc vào nhà dân để đi xác vào… phụ nữ và kêu gọi chị em ta vùng dậy đạp đổ phong kiến đè ép bóc… lột… vân vân.

Anh bộ đội:

- Theo lời bác Hồ vĩ đại, chúng tôi hân hoan tình nguyện đi giải phóng miền Nam thân yêu đang bị kềm kẹp bởi Mỹ Ngụy. Máy chém lê khắp nơi, dân đói khổ không có gạo mà ăn.

Tôi:

- Dạ đúng rồi, không có gạo mốc để ăn nên chỉ toàn ăn thịt hoặc cá ngon thôi.

- Thanh niên sục sôi máu căm hờn đế quốc Mỹ, tất cả đều tình nguyện lên đường.

- Ủa không ai trốn sao?.

- Có chứ nhưng trốn thế nào được, tất cà đều có hộ khẩu và tem phiếu lương thực.

- Nghĩa là trốn thì không có khẩu phần lương thực hả?.

- Đúng vậy.

-Thế thì trốn cũng chết, đi cũng chết, đằng nào cũng chết, nên phải đi thôi.

- Em đừng bôi bác thế. Chết là hy sinh cho đất nước cho bác cho đảng. Tổ Quốc sẽ ghi công.

- Chúng tôi vượt rừng Trường Sơn dầy đặc bóng tối, có khi đi cả tuần mà không thấy được ánh sáng.

- Rừng thiêng nước độc, chắc ma nhiều lắm phải không anh bộ đội?.

- Trên đời này làm gì có ma, chỉ có thú dữ, rừng Trường Sơn hãy còn nguyên thủy nên có những quái vật từ thời cổ đại còn ẩn nấp ở đó. Tôi kể truyện thật này cho em nghe, thú vị lắm. Có một hôm tuy là ban ngày nhưng không có ánh sáng, tối thui, đại đội của tôi đi trinh sát dò đường bỗng tôi nghe một tiếng vút rợn người, cây lá đổ ngã ào ào, thế là một chiến sĩ đã biến mất. Hai phút sau, một tiếng vút khác cũng rùng rợn như tiếng vút đầu, lại một đồng chí nữa bặt tăm.

Chúng tôi khẩn trương báo động là đã mắc vào hố giết người của bọn Mỹ cài bẫy, vừa bố trí phòng thủ thì một tiếng vút thứ ba, lần này có hai đồng chí bị tiếng vút cuốn đi.

- Chời, tiếng vút gì mà ghê vậy, chắc là con tinh thôi.

- Tôi bố trí cho một chiến sĩ gan dạ, hai tay mở chốt hai quả lựu đạn sẵn sàng chiến đấu, đồng chí anh hùng này lần theo hướng có tiếng vút ấy thì bỗng một tiếng vút thứ tư và liền sau đó là một tiếng nổ ầm.

- Ủa hai trái lựu đạn lận mà sao chỉ nổ một. À chắc trái kia bị lép.

- Con quái vật bị thương vùng dậy phóng đi, sức phóng của nó còn hơn B-52 rãi bom, cây to bằng người ôm đều ngã rạp đè chết và bị thương mười hai chiến sĩ nữa. Tôi ra lệnh cho rượt theo vừa bắn vừa nhả bồi hai quả B-40 thì con vật mới chậm lại và sau đó nằm yên không còn nhúc nhích.


Tôi đoan chắc rằng bốn đồng chí bị nó vút là nằm trong bụng con quái vật, chúng tôi cho vạch bụng con thú khổng lồ ra, mấy chục đứa chúng tôi vất vả cả ba tiếng đồng hồ mới kéo được bốn đồng chí ấy ra khỏi bụng con quái vật.

- Trời tội nghiệp, nằm trong bụng con quái vật hơn năm tiếng đồng hồ, chắc các anh ấy tiêu đời.

- Tiêu thế nào được, trinh sát chúng tôi đã được tập luyện nín hơi không thở trong những nơi thiếu khí, tuy nhiên 5 tiếng thì cũng khá lâu nên các đồng chí ấy đều xỉu. Chúng tôi chỉ làm hô hấp là các chiến sĩ bình phục ngay.

- Ồ hay quá, rùi cho các chiến sĩ ấy uống Xuyên Tâm Liên là khỏe ngay hả?.

- Ừ.

Thôi chuyện của mấy cha nội thì nhiều vô kể, toàn chuyện động trời chết ngừ, từ chiện chiếc đồng hồ cỏn con cho đến chuyện quốc gia đại sự… hỏng cả!. Những tay tài lanh này mà cầm nắm vận mệnh đất nước ư?!. Thảo nào cả dân tộc phải đắm chìm trong cõi tối tăm mê muội... hẳn không phải là chuyện lọa.