Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Thư cám ơn của Mẹ Đỗ Thị Minh Hạnh

1/ Thư cám ơn của bà Trần Thị Ngọc Minh - Mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh


Lần đi thăm Đỗ Thị Minh Hạnh mới nhất vào ngày 03/ 9/ 2013 của gia đình chúng tôi cho thấy thái đn, sức khoẻ con tôi có phần khả quan hơn, con tôi cho biết cuộc sống trong tù của con tôi và các nữ tù nhân khác có phần cải thiện hơn và nhà tù hứa là sẽ cho con tôi đi khám bệnh...

*********

Kính gửi: 

- Các bậc Trưởng Thượng, các vị chức sắc tôn giáo. 
- Quý vị lãnh đạo các tổ chức, các hội đoàn trong và ngoài nước. 
- Các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước 
- Các tổ chức quốc tế về nhân quyền. 
- Quý đồng bào trong nước và hải ngoại. 

Vừa qua khi nhận được tin con tôi Đỗ Thị Minh Hạnh bị nhà tù cộng sản Việt Nam đối xử khắc nghiệt, bị đau ốm nhưng không được khám và chữa trị. Trong thư gửi về gia đình con tôi cũng nói về thực trạng bị đày đọa của những nữ tù nhân khác. 

Trước tình cảnh như vậy, gia đình tôi viết thư phản đối, yêu cầu nhà nước cộng sản phải cho con tôi đi khám và chữa bệnh. 

Chúng tôi cùng lên tiếng trước thế giới, trước công luận về thực trạng bệnh tật của những nữ tù nhân lương tâm khác. 

Dư luận trong nước và quốc tế đã phản ứng kịp thời, các bậc Trưởng Thượng, các chức sắc tôn giáo, quý vị lãnh đạo của các tổ chức, các hội đoàn trong và ngoài nước, các cơ quan truyền thông, các tổ chức quốc tế về nhân quyền, quý đồng bào trong nước và hải ngoại đồng loạt lên tiếng tố cáo và lên án các hành động đàn áp tù nhân đối với Đỗ Thị Minh Hạnh cùng các tù nhân lương tâm khác. 

Sự áp lực mạnh của quý đồng bào và cộng đồng quốc tế đã buộc nhà cầm quyền cộng sản phải nhân nhượng. 

Lần đi thăm Đỗ Thị Minh Hạnh mới nhất vào ngày 03/ 9/ 2013 của gia đình chúng tôi cho thấy thái độ của công an trại giam không còn khắc nghiệt như trước, gia đình được gặp gỡ thoải mái hơn, sức khoẻ con tôi có phần khả quan hơn, con tôi cho biết cuộc sống trong tù của con tôi và các nữ tù nhân khác có phần cải thiện hơn và nhà tù hứa là sẽ cho con tôi đi khám bệnh. 

Thời gian qua gia đình chúng tôi cũng nhận được sự động viên, chia sẻ chân tình về tinh thần cũng như vật chất của một số đồng bào trong nước và hải ngoại. 

Thay mặt gia đình tôi kính xin gửi đến quý vị Trưởng Thượng của các chức sắc tôn giáo, các tổ chức và các hội đoàn trong và ngoài nước, các tổ chức quốc tế về nhân quyền, quý đồng bào trong nước và hải ngoại lời cám ơn chân thành và kính mến. 

Cuộc đấu tranh cho sự tự do của con tôi và các tù nhân lương tâm, chính trị khác vẫn còn tiếp tục. 

Chúng tôi kính mong tiếp tục nhận được sự đoàn kết, chia sẻ của quý đồng bào. 

Nay kính thư, ộ của công an trại giam không còn khắc nghiệt như trước, gia đình được gặp gỡ thoải mái hơ

Trần Thị Ngọc Minh 

                                           ==============================

2/ Tuyên bố của Khối 8406 sau phiên tòa Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên



Việc bắt giam rồi xét xử Phương Uyên và Nguyên Kha là đi ngược Hiến pháp, vi phạm nhân quyền và những chuẩn mực dân chủ được minh định trong Công ước quốc tế về các Quyền dân sự và chính trị mà nhà cầm quyền CSVN đã tham gia ký kết. Bản án bốn năm tù cho Nguyên Kha và ba năm treo cho Phương Uyên chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN vẫn bất chấp công lý và lòng dân cũng như xu thế thời đại. Họ vẫn coi những người đấu tranh để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân quyền là “tội phạm”, là kẻ thù của chế độ; họ vẫn không đưa ra một giải pháp khả thi nào để bảo vệ đất nước và khai phóng dân tộc như quyền lợi quốc gia đòi hỏi; họ vẫn tiếp tục đi theo con đường độc tài toàn trị bất chấp những thực tế như sau...

*

Kính thưa

Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền quốc tế.

Những ngày gần đây đồng bào trong và ngoài nước vui mừng vì sự trở về với gia đình và cộng đồng của sinh viên Nguyễn phương Uyên (dầu còn bị án treo) cũng như vì việc sinh viên Đinh Nguyên Kha được giảm nửa án tù. Điều này chứng minh một cách hùng hồn rằng đồng bào VN trong và ngoài nước luôn đồng hành với những người đấu tranh cho dân chủ, những người ái quốc chống tà quyền bán nước và bá quyền xâm lược, và cuộc đấu tranh của đồng bào đòi tự do cho họ không nhiều thì ít vẫn có kết quả.

Tuy nhiên, Khối Tự do Dân chủ 8406 nhận định như sau:

1- Việc bắt giam rồi xét xử Phương Uyên và Nguyên Kha là đi ngược Hiến pháp, vi phạm nhân quyền và những chuẩn mực dân chủ được minh định trong Công ước quốc tế về các Quyền dân sự và chính trị mà nhà cầm quyền CSVN đã tham gia ký kết. Bản án bốn năm tù cho Nguyên Kha và ba năm treo cho Phương Uyên chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN vẫn bất chấp công lý và lòng dân cũng như xu thế thời đại. Họ vẫn coi những người đấu tranh để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân quyền là “tội phạm”, là kẻ thù của chế độ; họ vẫn không đưa ra một giải pháp khả thi nào để bảo vệ đất nước và khai phóng dân tộc như quyền lợi quốc gia đòi hỏi; họ vẫn tiếp tục đi theo con đường độc tài toàn trị bất chấp những thực tế như sau:

- con đường đó hoàn toàn thất bại và nguy hiểm vì đã đưa đất nước đến thảm họa từ hơn nửa thế kỷ nay, biến VN thành một quốc gia lạc hậu nhất thế giới về mọi mặt: chính trị, kinh tế, văn hóa, môi trường và xã hội.

- đất nước VN, dưới sự lãnh đạo độc tài của đảng CS, ngày càng lệ thuộc vào Trung quốc và bị Trung quốc hăm dọa trên mọi phương diện, nên nguy cơ Bắc thuộc một lần nữa là điều nhãn tiền.

- một trật tự mới về kinh tế, chính trị và an ninh hiện nay đang hình thành tại khu vực Đông Nam Á nhằm đối phó với sự trỗi dậy đầy tham vọng của bá quyền Bắc Kinh, với sự đe dọa ngày càng hung hãn của nước lớn Tàu cộng.

2- Việc nhà cầm quyền CSVN xử cô Phương Uyên ba năm tù treo chỉ là một hành động lừa mị nhằm xoa dịu dư luận trong và ngoài nước. Trước hết là xoa dịu sự bất bình của các quốc gia dân chủ, nhất là Hoa Kỳ, hòng đạt được mục tiêu trước mắt là gia nhập Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, tham gia Hiệp định Đối tác Chiến lược xuyên Thái Bình dương ngõ hầu cứu vãn nền kinh tế đang lao dốc và ngăn chận nguy cơ động loạn do người dân đã quá bất bình trước cuộc sống khó khăn và trước khoảng cách giàu nghèo ngày càng kinh dị. Thứ đến là xoa dịu sự phẫn nộ càng lúc càng dâng cao của đồng bào trong và ngoài nước, do chỗ hiện nay trong vô số nhà tù CSVN không chỉ có một Phương Uyên mà còn rất nhiều nhà dân chủ, nhà ái quốc khác đang bị khủng bố tra tấn bằng nhiều hình thức khác nhau như:

- Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, một thanh nữ kiêu hùng từng chống bá quyền Bắc Kinh, chống khai thác bauxite, bảo vệ quyền lợi người lao động, hay bà Hồ Thị Bích Khương, một dân oan đấu tranh, một nhà vận động nhân quyền. Cả hai đang bị các cai ngục, theo lệnh của nhà cầm quyền, đối xử tàn bạo: đánh đập đến thương tật mà không chữa trị, hòng buộc họ phải nhận tội.

- Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Lê Thanh Tùng, nhà báo Nguyễn Văn Hải, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, anh Nguyễn Tấn Hoành, anh Lê Văn Sơn, anh Trần Minh Nhật và rất nhiều người khác đang bị trù dập bằng những thủ đoạn tàn nhẫn và thâm độc, khiến nhiều người trong họ phải tuyệt thực dài ngày để phản đối.

- Ngoài ra, còn có anh Lê Quốc Quyết, em trai của Luật sư Lê Quốc Quân (nhà dân chủ đang bị cầm tù với tội danh vu khống “trốn thuế), anh Nguyễn Tiến Nam, chị Trần Thị Nga, chị Bùi Thị Minh Hằng... mới đây đã bị An ninh mật vụ và công an trá hình côn đồ tấn công bằng nhiều cách hết sức đê tiện và tàn bạo. Hoặc ông Nguyễn Công Bằng, Tổng thư ký đảng Vì Dân, một nhà vận động nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam, mới đây đã lên tiếng tố cáo hành vi mưu sát ông tại Campuchia khi ông đang làm một công việc từ thiện cho người bản xứ. Ông đã bị đâm nhiều nhát dao vào ngực nhưng may mắn đã thoát cơn nguy tử.

Những người con ưu tú của đất nước quả là đang bị nhà cầm quyền CSVN ngang nhiên tước bỏ những quyền thiêng liêng bất khả nhượng của họ, đó là được sống tự do, được tôn trọng nhân phẩm, được luật pháp che chở, được đóng góp vào việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tất cả những hành vi trên của nhà cầm quyền CSVN đã minh chứng rằng họ không hề có thiện chí muốn thay đổi não trạng độc tài phi nhân và cải thiện thực trạng nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam. Thế giới và đồng bào muốn nhìn thấy một sự thay đổi mang tính hệ thống có thể kiểm chứng và không đảo ngược được chứ chẳng phải là những trò trình diễn.

Trước những thực trạng nêu trên Khối 8406

- Tha thiết kêu gọi đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước sáng suốt nhận chân những thủ đoạn cố hửu của nhà cầm quyền Hà Nội để không bị lừa bịp một lần nào nữa, tiếp tục đấu tranh đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa Việt Nam (trong đó có việc hình thành một Hiến pháp dân chủ và thành lập các chính đảng phi cộng sản), tranh thủ và vận dụng thời cuộc đang thay đổi theo chiều hướng có lợi cho Phong trào dân chủ, đẩy nhà cầm quyền CSVN vào thế phải chọn lựa đứng về phía dân tộc hay bị đào thải.

- Cực lực lên án nhà cầm quyền CSVN vì những hành vi vi phạm quyền con người và quyền công dân, làm nhức nhối lương tâm nhân loại trong thời đại văn minh và nhân bản hôm nay, vi phạm những nghĩa vụ được minh định trong Công ước quốc tế về các Quyền dân sự và chính trị mà họ đã cam kết tuân giữ cũng như nhiều điều trong Hiến pháp 1992 mà họ đã ban hành.

- Mạnh mẽ đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện những tù nhân lương tâm mà họ đã giam giữ theo những điều luật mơ hồ và phản dân chủ như điều 79, 88, 89, 258 và những tội danh trá hình khác như trốn thuế, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc…

- Mạnh mẽ đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân Việt Nam để dân tộc tự do chọn lựa hàng lãnh đạo chính trị, tự do định đoạt hướng đi của mình trong bối cảnh khu vực và quốc tế đầy biến động sắp tới, xây dựng một quốc gia dân chủ tự do, đa nguyên đa đảng, ngõ hầu dân tộc được chấn hưng và đất nước được trường tồn.

Làm tại Việt Nam ngày 01-09-2013

Ban điều hành Khối 8406:

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.
2- Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.
3- Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn - Quảng Nam - Việt Nam
4- Giáo sư Nguyễn Chính Kết – Houston – Hoa Kỳ.
5- Bà Lư Thị Thu Duyên – Boston – Hoa Kỳ.

Với sự hiệp thông của Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và các tù nhân lương tâm khác đang ở trong lao tù Cộng sản.

                                          ===============================
    
Hôm nay, 09/03/2013 11:31 AM    


   3/ Trung  Cộng  S  Đột  Qụy, Nếu…

(08/31/2013 - vietbao.com/)
Tác giả : Vi Anh

                          
TC sẽ đột qụy nếu chạy đua võ trang với Mỹ và với các nước Á châu Thái Bình Dương, như Liên xô đã đột qụy rồi đột tử. Liên xô chết quá sớm mới 75 tuổi so với lịch sử các triều đại tính bằng thế kỷ. Liên xô chết yểu khi chạy đua võ trang với Mỹ với hư chiêu Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao do TT Reagan Mỹ nhử Liên xô sa vào.

Trở về hiện tại với vài thời sự và sự kiện tiêu biểu mới nhứt Mỹ nhử TC chạy đua võ trang. Bộ Quốc Phòng Mỹ đang du di chương mục để tăng 50% số viện trợ quân sự và đào tạo tương đương 90 triệu cho các nước khu vực Đông Nam Á. Bộ Trưởng Chuck Hagel lựa đúng chỗ để loan báo tin này là ngày 25 tháng 8. Ông công bố trong chuyến công du Đông Nam Á sát nách TC, trên đường đi thăm các nước ASEAN.

Tại Nam Dương quốc gia đông dân nhứt của ASEAN, nhiều người Hồi Giáo nhứt thế giới, ngày 26/08/2013 trong cuộc họp báo tại Jakarka thủ đô Nam Dương, Ông công bố Mỹ sẽ cung cấp 8 trực thăng chiến đấu Apache loại AH–64E cho Indonesia.

Mấy năm nay cả thế giới đều biết tin Mỹ xoay trục quân sự, chuyển 60% hải lực, lần đầu tiên đổ thuỷ quân lực chiến thường trực ở Úc, lập một số quân cảng ở Singapore, Perth siết chặt họp tác và viện trợ quân sự cho hai đồng minh Nhựt và Phi luật tân, tạo điều kiện cho Ấn Độ hướng đông. Mỹ cũng tăng ngân sách quốc phòng lên trở thành nước có ngân sách quốc phòng cao nhứt, lớn nhứt thế giới.

Còn Trung Cộng quậy đục nước Á châu Thái Bình Dương, đơn phương tuyên bố chủ quyền  trên nhiều vùng biển đảo của Nhựt, Phi luật tân, VN là nước bị nhiều nhứt. TC đơn phương phát hành bản đồ hình lưỡi bò phổ biến tùm lum, và tuyên bố đó là chủ quyền bất khả tranh cãi của Trung Quốc.TC cũng tăng ngân sách quốc phòng con số công khai là 166 tỷ Mỹ kim. TC đưa chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên vào sữ dụng, bật mí có phi cơ chiến đấu tàng hình, phóng phi thuyền lên thượng tầng khí quyễn và còn chơi trội bắn vệ tinh của TC bay cao hơn vệ tinh của Hoa kỳ. Đa số vũ khí, chiến cụ TC mua và tái chế là của Liên xô mà Nga thừa hưởng. TC vì vậy là nước mua vũ khí của Nga nhiều hạng nhì sau VNCS. TC liên tục tung hàng ngàn tàu hải giám, ngư chính, tàu đánh cá có vũ khí, máy bay và tàu lặn xâm nhập biển đảo của Nhựt và Phi. Nhựt, Phi, VN tăng ngân sách quốc phòng để chuẩn bị phòng thủ.

Tinh hình Á châu Thái Bình Dương căng thẳng, có lúc như dây đờn. Hoà bình ở Á châu Thái bình Dương là hoà bình trong võ trang (Paix armeé). Nhiều người lo ngại một hành động vô tình, một sơ sót thiếu kiểm soát ngoài biển có thể bùng nổ chiến tranh, nhứt là khi TC đụng với Nhựt và Phi khiến Mỹ phải nhảy vào bảo vệ Nhựt và Phi theo hiệp ước.

Nhưng đó là bọt biển chớ không phải sóng ngầm trong chiến lược Mỹ xoay trục sang Á châu Thái Bình Dương của Mỹ. Trận sóng ngầm nguy hiểm mà Mỹ muốn gây ra là để cuốn hút nhận chìm TC đang trổi dậy muốn giành thế hải thượng (suprématie maritime ) của Mỹ. Mỹ nhử cho TC chạy đua võ trang không những với Mỹ mà với những nước TC đang tranh chấp biển đảo như Nhựt, Phi luật tân và nhứt là VN. Như thời TT Reagan của Mỹ nhử cho Liên xô chạy đua võ trang trong chiến tranh giữa các vì sao với Mỹ. Liên xô dồn hết sức người và sức của, làm suy sụp kinh tế của Liên xô để chạy đua võ trang với Mỹ. Chạy đua võ trang, làm cho Liên xô ngày qua ngày kiệt lực, đột quị, đột tử- không cần một GI, một phát súng M16 nào của Mỹ.

Dĩ nhiên chiến lược Mỹ thực hiện trong thời tiến bộ khoa học kỹ thuật tin học Mỹ của đầu thế kỷ 21 không giống như thời TT Reagan. Nhưng mục đích vẫn là làm tiêu hao, mòn mỏi, đứt hơi của TC.

Mỹ không cần tốn kém gì thêm. Vì cơ hữu và hiện hữu vũ khí của Mỹ cho chiến tranh qui ước, nguyên tử, lục, hải, không quân Mỹ đã có sẵn – thừa nữa là đằng khác. Giả sử nếu bây giờ Mỹ dậm chân một chỗ thì TC cũng phải mất cả một hai chục năm nữa mới ngang mức Mỹ bây giờ.

Nhưng Mỹ đâu phải là một siêu cường đứng một chỗ. Cô gắng, cạnh tranh vươn lên là tâm lý, triết lý sống của Mỹ trên mọi mặt. Mỹ là một nước cạnh tranh sinh tồn và tiến bộ cao độ nhứt hoàn cầu. Số giờ người Mỹ làm việc toàn thì gian 40 tiếng luật định trong tuần cho thấy điều đó. Về quân sự dù để tran trải nợ nần, quân bình ngân sách 10 năm 1.000 tỷ, Bộ Quốc Phòng Mỹ bị tự động cắt giảm gần 80 tỷ năm 2013, ngân sách quốc phòng Mỹ vẫn còn 682 tỷ đô la, trong khi đó TC chỉ có 166 tỷ.

Còn TC nếu chạy đua võ trang với Mỹ, dồn tiền bạc vào việc hiện đại hoá quân đội, mua phương tiện, vũ khí, hoả tiễn tấn và phản công chiến tranh qui ước của Mỹ trên biển và đất liền, thì Mỹ đã có sẵn cơ chế và quân lực Không-Hải Chiến, vốn có và kiện toàn từ thời Chiến tranh Lạnh, chống lại nguy cơ tấn công kết hợp không quân và hải quân của Liên Xô tại Châu Âu, Mỹ không tốn kém gì thêm. Bây giờ chống TC Mỹ chỉ điều quân sang Á châu Thái Bình Dương thôi.

TC tốn kém ngoài sức chịu đựng, kinh tế, tài chánh sẽ suy thoái. Kinh tế thất bại, TC mất tính chính đáng cầm quyền và xã hội sẽ bùng nổ bạo loạn.

          

Trái lại Mỹ được lợi lớn. TC càng quậy Á châu Thái Bình Dương, thí các nước này càng mua nhiều vũ khí của Mỹ. Chưa chi mà Bộ Trưởng QP Mỹ đã chào hàng qua việc cấp cho Nam Dương, Phi, Nhựt nhiều phương tiện chiến tranh.

Còn TC thì bán cho ai. Vũ khí TC toàn đồ tái chế, tân trang theo mẫu mã của Liên xô. Các nước như VN có mua thì mua tận gốc là Nga tốt và rẻ hơn, như VN đang làm đối với Nga.

Còn về chiến tranh trên mạng, tin tặc TC hiện thời có thể len lỏi đánh du kích Mỹ. Mỹ chưa trả đũa vì luật pháp Mỹ cấm chánh phủ làm tin tặc nhà nước. Nhưng khả năng lấy tin tình báo trên mạng đối với các nước, hiến pháp Hoa kỳ không cấm, tai mắt chiến tranh tin học của Mỹ khi cần mở cuộc chiến tranh tin học, không ai nghĩ là TC chống đối nổi. Snowden có lẽ cũng tiết lộ một phần nào cho TC biết.

TC một mình ênh lãnh đủ mọi tốn kém trong khi chạy đua võ trang với Mỹ mà còn phải chạy đua võ trang với các nước mà TC tranh chấp biển đảo như VN, Nhựt, Phi luật tân và một số các nước ASEAN khác.

Mãnh hổ nan địch quần hồ. Chẳng những thế, Nhựt là nước đã từng đánh chiếm Trung Hoa trong thời cận đại, địa hình chiến lược của TQ nhứt định Nhựt quá rành. Còn Việt Nam là nước quá nhiều tiền cừu hậu hận với Trung Hoa và Trung Quốc, 95% anh hùng liệt nữ của VN là người đánh đuổi quân Tàu, cái gì chớ đánh quân Tàu thì người VN, già trẻ bé lớn, trong ngoài nước gì cũng đáp lời sông núi.

                        

Có lẽ vì vậy mà Ô Đạng tiểu Bình, bộ não và nhà lãnh đạo TC tiên khởi nhiều viễn kiến của cuộc đổi mới kinh tế, làm cho TC trở thành siêu cường thứ hai về kinh tế từng khuyên TC phải núp sâu để phát triễn kinh tế. Và Tập cận Bình, một hoàng tử đỏ đời thứ tư của TC lên nối ngôi trước tình hình căng thẳng, hoà bình võ trang giữa Mỹ và TC cũng đã tuyên bố Thái Bình Dương có đủ chỗ cho hai cường quốc lớn là Trung Quốc và Hoa Kỳ. Và lời này cũng được Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, tướng Thường Vạn Toàn, đã nhắc lại khi công du Mỹ./. 

(Vi Anh)

                                          ===============================
Theo Dân Luận

4/ Bản cáo trạng vụ án Nguyễn Phương Uyên - Đinh Nguyên Kha 

tại phiên tòa phúc thẩm ngày 16.8.2013




Dân Luận vừa mới nhận được bản cáo trạng của phiên tòa phúc thẩm xét xử hai thanh niên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha tại tỉnh Long An ngày 16.8.2013.  Tòa án Nhân dân Tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh đã tuyên phạt Đinh Nguyên Kha 4 năm tù (giảm 4 năm tù so với án sơ thẩm); Nguyễn Phương Uyên 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo và 52 tháng thử thách (tại phiên xét xử sơ thẩm, Uyên bị phạt 6 năm tù). Xin gửi tới độc giả để tham khảo.

dsc_0267.jpg
dsc_0270.jpg
dsc_0271.jpg
dsc_0273.jpg
dsc_0274.jpg
dsc_0275.jpg
dsc_0276.jpg
dsc_0277.jpg
dsc_0278.jpg
dsc_0280.jpg
dsc_0281.jpg
dsc_0282.jpg
dsc_0283.jpg
dsc_0284.jpg
Admin gửi hôm Thứ Ba, 03/09/2013

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Một đảng mang bản chất vô đạo đức lại kêu gọi học tập đạo đức thì thật quá lố bịch

1/ Một đảng mang bản chất vô đạo đức lại kêu gọi học tập đạo đức thì thật quá lố bịch


Nhà báo Châu Thành (Danlambao) - Mấy lâu nay, người ta rao đến điếc tai nhức óc, khắp nơi băng rôn khẩu hiệu đến lóa mắt về việc học tập đạo đức Hồ Chí Minh. Nhiều anh em ngồi bàn tán thấy buồn nôn vì những người đứng ra kêu gào học tập đạo đức lại chính là những kẻ vô đạo đức.

Bởi vì khi đã chấp nhận vào đảng, chấp nhận cương lĩnh chủ trương của đảng cộng sản việt nam mang nhiều điều vô đạo đức, thì người đảng viên đâu có đạo đức của một con người?

- Đạo đức gì mà trong cương lĩnh thành lập đảng cộng sản Việt Nam, Trần Phú, tổng bí thư đảng, đã nêu khẩu hiệu: “trí, phú, địa, hào –-đào tận gốc trốc tận rễ” và cho đến sau khi cướp được chính quyền họ đã triệt để thực hiện.

- Đạo đức gì mà sau khi Việt Minh kêu gọi tổng khởi nghĩa cướp chính quyền để“Giành độc lập, xây dựng một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”, nhưng sau khi dân nổi dậy giành được độc lập rồi thì đảng từng bước hất cẳng các thành phần khác, giành quyền độc trị cho riêng mình. Một nhóm lãnh đạo đảng cộng sản VN ngồi xổm trên đầu nhà nước, chính quyền tự ý quyết định những việc phản dân hại nước: Cải cách ruộng đất giết hết những người có khả năng canh tác ở nông thôn, trong đó cả những người có công đóng góp cho thắng lợi, đưa những bần cố nông chỉ huy sản xuất, khiến cho cả nước nghèo đói không có gạo ăn. Chủ trương cải tạo công thương nghiệp cướp hết các công ty xí nghiệp cửa hàng làm ăn khá giao cho bọn vô học quản lý làm tan nát cả nền sản xuất công thương nghiệp, đến nỗi người dân không có những thứ tối thiểu để dùng.

- Đạo đức kiểu gì mà sau khi bắt dân ta theo đường lối do chế độ cộng sản bày đặt quản lý kinh tế thất bại, cả nước nghèo đói, buộc phải học tư bản theo “cơ chế thị trường” lại còn cố bám đuôi “ xã hội chủ nghĩa”. Đây là âm mưu cho dân làm giàu đến lúc nào đó, khi đảng thấy đủ sẽ quyết định “xã hội chủ nghĩa”, thì đảng sẽ ôm tất cả tài sản trong nước thành “của chung”.

- Đạo đức kiểu gì mà chỉ cho mình là giỏi nhất, bắt dân phải theo cái chủ nghĩa Mác Lê, một chủ nghĩa vô thần và trái quy luật tự nhiên xã hội đã bị đại đa số các nước theo cộng sản vất bỏ; trong khi dân ta rất trọng tâm linh, thờ cúng ông bà tổ tiên và tôn trọng thánh thần. (Trong khối Asian chỉ độc có Việt Nam là theo cộng sản).

- Đạo đức kiểu gì mà hầu hết cán bộ của đảng đều tham nhũng làm giàu tiêu xài xa xỉ, trong khi nông dân, công nhân và nói chung nhân dân đều nghèo đói.

- Đạo đức kiểu gì mà một mình một chợ, vừa đá bóng vừa thổi còi, tự thưởng cho mình, đúng trên luật pháp?

Nói chung không sao kể xiết những điều vô đạo đức mà bản chất cộng sản dung chứa cũng như những người lãnh đạo đảng cộng sản đã thể hiện. Vấn đề lớn nhất hiện nay, muốn khôi phục đạo đức xã hội không có cách gì khác là phải thực hiện một chế độ dân chủ, phải đa nguyên đa đảng, phải tam quyền phân lập... Bởi độc quyền thì dẫn đến phát xít và lãnh đạo là vua thì nó sẽ xem dân là cỏ rác.



                              ==================================
                                                  Mr. Lu vs. Mr. Dom

                                                      Biếm họa Kuốc Kuốc (Danlambao)  
                              ----------------------------------------------------------------------


2/ Phản động, chẳng cần tìm ở đâu xa


Le Nguyen (Danlambao) - Dường như nhận định của quần chúng nhân dân về nhà nước dân chủ pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam “có một rừng luật nhưng chỉ sử dụng có mỗi luật rừng” đã xưa rồi “Diễm”, đã lạc hậu lỗi thời đối với cán bộ, đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và lãnh đạo các cấp sở, ban, ngành đang chuyển biến “tích cực” lên tầm cao “chói lọi” với ý tưởng “luật là tao tao là luật” của sáu búa Lê Đức Thọ, ông trùm phụ trách “công tác đặc biệt” khét tiếng tàn bạo của đảng cộng sản Việt Nam.

Thật ra ý tưởng “luật là tao tao là luật” từ lâu đã được nhân rộng, phổ biến trong tư duy của các lãnh đạo trung, cao cấp cộng sản nhưng đa phần chỉ nằm trên cửa miệng của các quan mà thôi và nay thì ngôn từ sặc mùi dao búa tự xử như dân anh chị của hung thần Lê Đức Thọ được mùa nở rộ trên các văn bản pháp luật, pháp lệnh, nghị định, thông tư... với chữ nghĩa tối mờ mờ của các ông vua “lớn bé” đảng viên cộng sản, đã tạo điều kiện thuận lợi cho luật pháp Việt Nam “có một rừng luật chỉ sử dụng có mỗi luật rừng” giao cấu với “luật là tao tao là luật” sản sinh ra quái thai “luật rừng trong rừng luật” sống mông muội bên lề thế giới văn minh.

Có nghĩa rằng cán bộ, đảng viên cộng sản ai ai cũng đều có thể thản nhiên làm luật “mãi lộ, phong bao” tùy tiện, từ anh cảnh sát giao thông, chị kế toán ngân hàng, thầy cô giáo, ông quan tòa, bà luật sư đến cô bác sĩ, kể cả các chú thú y chích thuốc chó, ngựa… cũng vô tư làm luật, ra văn bản “luật”... không ai bị sao cả, cứ ra luật làm luật trước đã, hễ bị bắt gặp quả tang, bị phản ứng chống đối của dư luận xã hội thì cứ cúi đầu nhận khuyết điểm trước đảng, cứ ê a vòng vo “tại bị” với nhân dân, rồi công khai lẫn âm thầm rút chạy hoặc chỉnh sửa “văn bản” có chết thằng tây nào đâu để phải dè dặt nghĩ suy, tính toán thiệt hơn!

Nói đến “luật rừng trong rừng luật” xã hội chủ nghĩa, gần đây dư luận nóng lên với văn bản 1042/C67 – P3 của cục cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt được nhiều báo lề đảng như Vnexpress, Vietnamnet, Gia Đình, Dân Trí, Lao Động... đưa tin với nhiều tựa đề khác nhau nhưng có cùng một nội dung là đặt nghi vấn có phần nghiêng về chất vấn việc “cấm công dân, nhà báo chụp ảnh, thu hình cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ?” Gặp phải sự phản ứng hung hăng, máu lửa của tác giả Anh Minh tự khai là "bạn đọc" trên tờ báo được xem như chính thống hàng đầu của nhà nước là Nguyentandung Blog, có một số đoạn đọc được tiêu biểu như sau:

“...Những báo mạng như Dân Trí, Gia Đình, Lao Động... đăng tải không đầy đủ nội dung văn bản, cắt xén câu từ, câu chữ, bẻ cong nội dung nhằm tung hô, kích động bạn đọc, xuyên tạc nội dung văn bản rằng “Cấm công dân, nhà báo ghi hình cảnh sát giao thông”. 

Xin hỏi các phóng viên của những tờ báo này có đọc hết nội dung văn bản không, có biết văn bản đó gửi ai không? Hay đây chỉ là trào lưu “tát nước theo mưa”, “dìm cho nó chết”? Văn bản này có cấm dân và nhà báo quay phim chụp ảnh không? Không hề có bất cứ đoạn nào ghi như vậy!...

... Về hình thức và cơ quan ban hành thì đây không phải là một văn bản quy phạm pháp luật để buộc nhân dân hoặc các phóng viên, báo chí... phải chấp hành, mà chỉ là một công văn mang tính mệnh lệnh hành chính trong nội bộ ngành cảnh sát giao thông. Căn cứ theo Điều 1 và Điều 2, Luật Ban hành Văn bản quy phạm pháp luật năm 2008...” (1)

Lý luận đôi ba chữ, vài ba dòng hời hợt, cảm tính nói lấy được với chất giọng đấu tố, xúi trẻ em xung phong kiểu bỏ bóng đá người quen thuộc. Có lẽ vì thiếu tự tin với các lập luận thiếu cơ sở lý luận khoa học cơ bản của mình nên “bạn đọc” Anh Minh phải vận dụng, phải nhờ vả đến luận chứng “còm” của các còm sĩ không rõ nguồn gốc trên báo lề đảng hỗ trợ để phản bác, công kích, kết án cách đặt tựa đề nhưng không đi sâu vào chi tiết, nội dung phản biện bài viết của các báo Dân Trí, Gia Đình, Lao Động... bóp méo sự thật gây hiểu lầm làm hoang mang dư luận nhân dân là như thế nào, chỉ biết hằn học như sau:

Facebooker Karel Phùng nhận xét: “Đây là điển hình của những thứ được gọi là nhà báo, những thể loại nhà báo này là một đám ăn hại! Nếu những tờ báo còn dung chứa những loại nhà báo như thế chỉ khiến cho người đọc thêm xa lánh! Dù là một câu hỏi, nhưng cách giật tít đã khiến cho nhiều người bức xúc và những kẻ lợi dụng thì thêm một lần nữa có cơ hội để chửi bới mặc dù chúng nó chẳng hiểu quái gì về luật pháp.”

Lý Toét: “Như vậy là xuất phát từ tình hình thực tế xảy ra gần đây, văn bản thông báo đã đề cập rất cụ thể, rõ ràng về đối tượng cũng như việc xử lý đối với các hành vi vi phạm cụ thể. Tiếc rằng một số thông tin phản ánh chưa đề cập đầy đủ toàn diện văn bản mà chỉ cắt xén một số thông tin trong văn bản nên đã dẫn đến việc hiểu không đầy đủ, không đúng nội dung văn bản.”

Tiến Bình Trần: “Chủ nhân của cái văn bản đó nói không cấm, còn chúng ta lại đi vặn từng chữ là cấm. Ai giỏi tiếng Việt thi xin soạn lại văn bản dùm! Không phải nhà báo nào cũng làm việc trung thực, đúng với lương tâm của nghề nghiệp.” (2)

Mặc dù đã cậy nhờ đến lực lượng còm sĩ hùng hậu không rõ nguồn gốc gõ chiêng hò hét cổ vũ, tác giả Anh Minh vẫn chưa đủ tự tin đến độ phải viện dẫn lời của các lãnh đạo đầu ngành “cục” cảnh sát giao thông đường bộ – đường sắt, nơi làm ra phát tán văn bản “luật” gây tranh cãi, tạo điều kiện cho “kẻ xấu”, cho các nhà báo lề đảng phe nhà “lợi dụng” quyền tự do dân chủ, có trình độ không “đọc, hiểu” tiếng Việt, không hiểu quái gì về luật (!), cắt xén chữ nghĩa gây hiểu sai, hiểu không đúng về nội dung văn bản của“cục…” như bạn đọc Anh Minh dẫn lời “ngây thơ” của các ông bà lãnh đạo làm ra văn bản:

“Theo như lời Đại tá Trần Sơn Hà, Phó cục trưởng cục cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt (C67), Bộ Công an: “Tôi không ký bất cứ văn bản nào thể hiện cấm báo chí không được chụp ảnh, quay phim cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ”.

Đại tá Nguyễn Ngọc Tuấn, cục phó C67 cho rằng, văn bản của C67 là chỉ đạo nội bộ, mục đích là để cán bộ chiến sĩ nâng cao tinh thần cảnh giác trước một số đối tượng giả danh nhà báo nhằm mục đích xấu. Đồng thời văn bản này cũng không đưa ra bất cứ quy định cấm nào. “Nhà báo được quyền ghi hình chụp ảnh cảnh sát giao thông theo quy định của luật Báo chí. Còn đối với người dân, họ hoàn toàn được tự do ghi âm ghi hình cảnh sát giao thông ở những địa điểm không có biển cấm quay phim chụp ảnh. Cảnh sát giao thông đang thực thi công vụ chứ không phải riêng tư nên người dân không cần phải xin phép”.

Thiếu tá Phạm Quang Huy, trưởng phòng 3, phòng hướng dẫn luật và điều tra, xử lý tai nạn giao thông đường bộ – đường sắt, Cục cảnh sát giao thông cho biết thêm: “Ở đây, chúng tôi chỉ muốn nhấn mạnh, đối với cảnh sát giao thông phải đề cao tinh thần cảnh giác đối với các đối tượng xấu cố tình lăng mạ, chửi bới hoặc đe dọa, hành hung cảnh sát giao thông rồi cán bộ, chiến sĩ nào không giữ, kìm nén được là bị quay phim chụp ảnh để đe dọa, tống tiền chứ không có ý gì khác”.(3)

Thú thật với “bạn đọc” Anh Minh, tác giả có bài viết “tương” một đống trên trang báo “chính thống, danh giá” của thủ tướng “yêu sự thật ghét giả dối” thì lý luận dựa trên cơ sở “chửi” của các còm sĩ không rõ nguồn gốc với lý lẽ cải chính rất em bé của các lãnh đạo đầu ngành cái “cục” làm ra, phát tán văn bản đậm đà bản sắc “luật rừng trong rừng luật” của cục cảnh sát giao thông, không có chút xíu cơ sở lý tính khoa học nào để thuyết phục... là văn bản cực kỳ “cục...” của các ông ấy có nội dung không cấm nhà báo, công dân quay phim, chụp ảnh cảnh sát giao thông “thi hành công vụ” và dưới đây là trích đoạn văn bản mang “bí số”1042/C67 - P3 để nhân dân kiểm tra, thẩm định xem có cấm quay phim, chụp ảnh không nhé:

“…Luôn luôn nâng cao tinh thần cảnh giác, kiên quyết đấu tranh làm rõ với những đối tượng có lời nói đe dọa, lăng mạ, hoặc có hành vi chống đối cảnh sát giao thông đang thực thi công vụ, hoặc quay phim chụp ảnh hoạt động tuần tra kiểm soát, xử lý vi phạm khi chưa được phép đồng ý của Cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ. Nếu đúng là nhà báo thì tập hợp thông báo cho cơ quan chủ quản, nếu giả danh nhà báo thì tạm giữ, lập hồ sơ chuyển cơ quan chức năng xử lý theo quy định của pháp luật…” (4)

Đọc đoạn văn trích dẫn có viết “…quay phim, chụp ảnh... chưa được sự đồng ý của cảnh sát giao thông…” trong văn bản của cái “cục…” làm ra, phát tán có nghĩa gì? Nói thật chỉ có một cách hiểu, khó hiểu khác được, kể cả trẻ em học cấp một! Thế mà bạn đọc tự khai có cái tên rất ấn tượng Anh Minh nhưng chả anh minh tí tẹo nào, dám cả gan cho rằng không có bất cứ chữ nào, đoạn nào cấm dân, cấm nhà báo quay phim, chụp ảnh cảnh sát giao thông đang “thi hành công vụ”. Chả lẽ phải cần viết chữ cấm to tướng trong văn bản mới được hiểu là cấm sao?

Không những thế ông bà Anh Minh này rất ư vô minh như đám rừng u minh quê hương của thủ tướng chính phủ, gân cổ cải chính cho cái cục... to tổ bố rằng đây không phải là văn bản quy phạm pháp luật, đây chỉ là công văn mang tính mệnh lệnh hành chính trong nội bộ! Lập luận như Anh Minh chẳng khác nào phỉ báng, bôi nhọ các nhà báo lề đảng có trình độ “nghiệp vụ” đọc tiếng Việt, hiểu biết luật pháp kém quá, quả là oan cho ông địa vì hẳn có không ít người nhiệt liệt phản đối luận điệu gán ghép “trí thấp” cho các nhà báo lề đảng và nói thật nếu ông bà Anh Minh cho rằng quan trí, đảng trí thấp chắc chắn sẽ thuyết phục được khối người tin, còn như chủ quan bảo rằng trình độ đọc hiểu tiếng Việt của nhà báo thấp, dân trí thấp thì xưa rồi, bỏ qua đi tám, có được mấy ai tin?

Chắc hẳn luận điểm, lý giải bình dân học vụ trong bài viết này cũng có khả năng không tránh khỏi bị gán ghép cho là luận điệu của thế lực thù địch nói xấu văn bản “cục...” cảnh sát giao thông nhằm xuyên tạc, bôi đen lực lượng công an nhân dân chống phá đảng, nhà nước ta trong âm mưu thâm độc diễn biến hòa bình. Thôi thì trong lúc chờ đợi cơ quan chức năng điều tra làm rõ, trân trọng mời các đồng chí đảng ta tham khảo kết luận của ông Lê Hồng Sơn, cục trưởng cục kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật bộ tư pháp để nâng cao trình độ quan trí:

“…Căn cứ vào nội dung của công văn số 1042/C26 – P3, thì có thể phân tích và chia làm 2 nhóm hành vi chính là nhóm "có lời nói đe dọa, lăng mạ, hành vi chống đối cảnh sát giao thông" và nhóm "quay phim chụp ảnh cảnh sát giao thông khi chưa được phép đồng ý". Văn bản thể hiện sự thiếu thận trọng, khi kết nối các nhóm hành vi có bản chất, mức độ khác nhau.

Việc kết nối hai nhóm nội dung này khiến người đọc có thể hiểu là bất kỳ người nào quay phim, chụp ảnh hoạt động tuần tra kiểm soát đều phải "được sự đồng ý" của cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ và có quyền yêu cầu xuất trình giấy tờ để xác minh là được phép hay chưa, được xác định là nhà báo hay giả danh nhà báo. Điều này không phù hợp quy định hiện hành về quyền của nhà báo hoặc người dân. 

“... Việc xác định một công dân quay phim, chụp ảnh là nhà báo hay giả danh nhà báo tại nội dung công văn số 1042 là điều không phù hợp với chức năng, thẩm quyền của cán bộ, chiến sĩ, cảnh sát giao thông khi tuần tra kiểm soát. Công văn này không thuộc thẩm quyền quy định của một lãnh đạo Cục Cảnh sát giao thông…

… Công văn của cục cảnh sát giao thông có nhiều nội dung có dấu hiệu sai trái cần phải được xử lý. Cục kiểm tra văn bản đã đề nghị lãnh đạo Bộ Tư pháp cho tổ chức họp với đại diện cục và một số cơ quan liên quan để trao đổi thêm về nội dung có dấu hiệu sai trái trên. Trên cơ sở kết quả trao đổi, thảo luận tại cuộc họp, cục kiểm tra văn bản sẽ đề xuất hướng xử lý tiếp…” (5)

Qua kết luận kiểm tra văn bản mang bí số 1024/C67 – P3 của cục kiểm tra văn bản bộ tư pháp, không phải của “bọn” phản động ép cung, ngụy tạo chứng cứ làm ra nói xấu... và cục kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật này cũng đã công bố kết luận có “trên 50 nghìn văn bản sai trái” trong mười năm (6) đủ cơ sở để khẳng định rằng “luật là tao tao là luật” không chỉ sống hùng sống mạnh nơi cửa miệng các vua to, vua bé cộng sản nữa. “Luật là tao tao là luật” đã được mùa nở rộ trên các văn bản luật với nhiều ngàn bản sai phạm năm sau nhiều hơn năm trước và văn bản mang số hiệu như công tác “điệp vụ” bí ẩn của cục đường bộ - đường sắt không phải là cá biệt mà đã trở thành phổ biến trong tư duy đảng viên, quan chức của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Thế cho nên, trong thực tiễn đời sống xã hội phải sống chung chạ với “luật rừng trong rừng luật” khiến cho quần chúng tự phát thứ thiệt chứ không phải thứ được phát tiền phẫn nộ bức xúc, mắng mỏ nhà nước cộng sản là nhà nước côn đồ, vô luật, vô pháp như băng đảng xã hội đen sống ngoài vòng pháp luật. Dân mắng đúng với sự thật không có gì là quá đáng, không hề bôi nhọ phỉ báng thằng đảng, con cộng nào cả và thế lực thù địch, phản động chẳng cần tìm kiếm ở đâu xa, nó nằm ngay trong nội bộ “luật là tao tao là luật” đã, đang sinh sôi nẩy nở hóa thân thành “luật rừng trong rừng luật” đấy, trừng trị nó xem nào, có đủ “dũng cảm” hay chỉ dám ca bài phê, tự phê muôn năm cũ?



__________________________________

Chú thích:

1, 2, 3 & 4) Nguyentandung Blog: Cấm Ghi Hình CSGT Đang Làm Việc - Tâm Người Cầm Bút Hỏi Ai có Còn? của bạn đọc Anh Minh.

5) kienthuc.net: Công Văn Cấm Quay Phim CSGT Lộ Nhiều Sai Trái của Tiến Dũng.

6) Kienthuc. net: Tuýt Còi trên 50.000 Văn Bản Sai Trái của Tiến Dũng.                           
                                  
                               ==================================

3/ Người đàn bà bị xích 2 năm trong rừng không một mảnh vải che thân - tội ác của ai?


Nguyễn Thu Trâm, 8406 (Danlambao) - Dẫu đã không ít lần chứng kiến những tội ác của CSVN đối với đồng bào, dẫu đã nhiều lần chứng kiến cảnh công an cộng sản đánh đập hành hung những người dân thấp cổ bé họng, là những dân oan tập trung khiếu kiện vì đất đai ruộng vườn bị trấn cướp, dẫu đã nhiều lần chứng kiến cảnh những “quần chúng tự phát” mà thực chất là các lực lượng an ninh đánh đập những người tham gia biểu tình chống ngoại xâm, và, ngay cả bản thân của tôi nữa cũng đã không ít lần bị bắt bớ, bị giam cầm, bị xâm phạm thân thể, bị đánh đập, tra tấn, bị hành hung dã man vì các hoạt động của tôi trong phong trào dân chủ ở quốc nội, nhưng thực sự tôi chưa bao giờ đã phải rơi nước mắt hay phẫn nộ đến tột cùng như khi theo dõi cuộc giải cứu người phụ nữ bị xiềng xích suốt 2 năm không một mảnh vải che thân, trong rừng thuộc lòng hồ A Jun Hạ, của một số tôi con của Thiên Chúa thuộc Cộng Đoàn Dân Chúa ở Gia Lai, như trong Video sau đây:



Có thể có một vài người sau khi xem xong Video clip đó, vẫn dửng dưng, vô cảm bởi họ cho rằng đó là chuyện riêng tư của một gia đình, thậm chí chỉ là của một cá nhân thì có gì mà phải lao tâm khổ tứ?

Không! Đây hoàn toàn không phải chỉ là chuyện riêng của một người đàn bà, một cá nhân hay một gia đình, mà thực ra đây là chuyện của cả một đất nước, của cả một dân tộc! 

Chắc nhiều người vẫn còn nhớ, Hồ Chí Minh vào năm 1946, tức là chỉ một năm sau khi cướp chính quyền từ chính phủ Quốc Gia của Thủ Tướng Trần Trọng Kim vào ngày 23 tháng 8 năm 1945, một chính phủ của nước Việt Nam độc lập đầu tiên sau gần 100 năm bị Thực dân Pháp đô hộ, và là một chính phủ mà thành phần nội các gồm toàn những học giả, trí thức của hàng đầu của Việt Nam thuở đó, một hứa hẹn cho một nước Việt Nam tiến cường, ấy vậy mà một năm sau khi cướp được chính quyền, ông Hồ, khi trả lời phỏng vấn của các báo chí nước ngoài, ông đã rất xảo ngôn rằng: “Bao giờ đồng bào cho tôi lui, thì tôi rất vui lòng lui. Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh, nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi.”

Thật là bịp bợm, xảo ngôn hết chỗ nói! Từ khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền từ tay chính phủ Quốc Gia của Thủ Tướng Trần Trọng Kim đến nay đã 68 năm và từ khi cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam của Chính phủ Việt Nam cộng Hòa cũng đã 38 năm rồi, với nhà cầm quyền CSVN thì đất nước như thế là đã “được hoàn toàn độc lập” và dân ta đã “được hoàn toàn tự do” rồi đó, nhưng có thực sự là “đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”? Hay đó chỉ là những đặc quyền đặc lợi của giai cấp thống trị, của những thành phần quan phương khom lưng cúi đầu phục vụ chế độ, và của cường quyền đỏ và của các lãnh chúa ở các địa phương thôi, còn đa phần người dân Việt vẫn ngu tối, vẫn đói rách vẫn lầm than như những hình ảnh mà quý vị thấy qua trong Video clip vừa rồi?

Điều đáng nói nữa là CSVN vẫn nhất nhất tuân hành những di huấn của thánh tổ Karl Mark, mà một trong những tư tưởng điên rồ của tên cộng sản hoang tưởng và bệnh hoạn này là “Tôn giáo là tiếng thở dài của loài người bị áp bức, trái tim của thế giới không trái tim, cũng giống như nó là linh hồn của những trật tự vô hồn. Nó là thuốc phiện của nhân dân”. Thật là cuồng ngôn! Không cần phải xét đến cái đũng cái sai của tư tưởng bệnh hoạn và phát ngôn ngu xuẩn đó của Karl Mark, mà chúng ta thử suy nghĩ xem nếu như ở Việt Nam hiện không có cái“tiếng thở dài của loài người bị áp bức, trái tim của thế giới không trái tim” hay “linh hồn của những trật tự vô hồn” hay “thuốc phiện của nhân dân” thì liệu có ai đó sẽ giải cứu người đàn bà bị xích xiềng suốt hai năm trong rừng, không một mảnh vải che thân đó hay không? 

Và còn hàng triệu mảnh đời bất hạnh khác nữa, hàng triệu nạn nhân khác nữa của chế độ CSVN, ai đang che chở, vỗ về, ủi an và chăm sóc họ? Những ai đã cho người đói ăn, người khát uống, và người trần truồng được mặc? Những ai đã thăm viếng và an ủi những kẻ ốm đau, tù rạc? Là đảng cộng sản hay là “thuốc phiện của nhân dân”? Và với ham muốn cuối cùng của ông Hồ“Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh, nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi” có thực sự như vậy không hay dù đã chết khô như củi rồi mà hàng ngày vẫn phải tiêu tốn hàng trăm triệu đồng cho chi phí vận hành cái CULTUS nơi đang bảo quản và chưng bày cái xác khô đó? Trong khi hàng chục triệu người dân Việt vẫn đói rách lầm than, áo chưa đủ lành, cơm chưa đủ no chứ nói chi đến chuyện học hành. Tội ác này thực chất là của ai? Của “thuốc phiện của nhân dân”? Của “các thế lực thù địch là bọn phản động lưu vong ở nước ngoài”? Hay chính là tội ác của Hồ Chí Minh và chế độ cộng sản?

Ngày 29 tháng 8 năm 2013


                                   
                               ==================================

4/ Ngọn nến trong đêm


Mai Xuân Dũng - Trong một status trước đây tôi đã đề cập đến việc một số anh chị em tham gia biểu tình chống Trung quốc, tham gia phong trào đòi quyền dân chủ hoặc đơn giản chỉ là làm những việc đơn thuần mang tính truyền thông như chụp ảnh đưa lên mạng, đã bị côn đồ (hoặc giả dạng côn đồ) ngang nhiên tấn công đánh đòn thù giữa đường phố đông người. Thậm chí, có trường hợp, cả công an mặc thường phục cũng công khai đánh đập dân dã man như trường hợp của anh Trương Dũng, Nguyễn Văn Phương ngay cổng trại Lộc Hà chiều 02/6/2013. Trong khi sự sự việc xảy ra náo loạn cả một đoạn đường mà lực lượng công an mặc cảnh phục đứng đầy ra đó “án binh bất động”. Gần đây nhất là vụ Binh Nhì bị chém gây thương tích giữa ban ngày mà chẳng có cơ quan “chức năng” nào can thiệp.

Đó là những biểu hiện của một xã hội vô luật pháp hoặc nói cho đúng hơn là một xã hội mà luật pháp hình như đang khởi xướng, dung túng, cổ vũ cho sự tàn ác giữa con người với nhau trong cùng một dân tộc, giữa lúc đất nước đang bị đe dọa bởi họa ngoại xâm từ phương Bắc. 

Trước những việc đau lòng này, tôi trăn trở, chia sẻ mấy suy nghĩ cùng anh chị em. 

Con người ta thường không ai sinh ra đã là ác thú. Các hành vi tàn bạo đều có một quá trình “ủ bệnh” lâu dài. Môi trường đó là một môi trường giáo dục lấy “chuyên chính, nhà tù, súng đạn” làm phương châm hành động, biến người cùng nòi giống, dân tộc thành kẻ thù giai cấp, biến kẻ thù nghìn năm truyền kiếp làm “bạn bốn tốt”. 

Ai đã chủ trương một “đường lối sáng tạo” như vậy? Đó chỉ có thể là những kẻ đang bám vào “ông bạn vàng 16 chữ” chứ không thể ai khác. 

Về phía những bạn công an mặc thường phục (như ở trại Lộc Hà), những bạn giả dạng côn đồ (nhưng hành động còn hơn cả côn đồ) đã nghĩ gì khi làm những việc như vậy?

Các bạn làm việc đó vì mệnh lệnh? 

Đừng bao giờ làm điều gì trái với lương tâm, luân thường đạo lý cho dù đó là mệnh lệnh của sếp. Khi sếp của các bạn ra lệnh, các bạn hãy tập suy xét xem mệnh lệnh đó có phải là một quyết định tốt có lý có tình hay không chứ đừng bao giờ nhắm mắt tuân theo. Trong lịch sử, trong phim ảnh sách báo, các bạn có lẽ biết nhiều trường hợp, khi chỉ huy ra lệnh bắn vào dân, binh lính, cảnh sát (dù bên này hoặc bên kia) đã bất tuân. Hành động của họ là đúng đắn và được tôn vinh. 

Con người ta ai cũng có tuổi trẻ và sẽ già. Lúc tính sổ với đời, những người từ chối làm những việc thất đức sẽ luôn được thanh thản hạnh phúc. 

Những người tuân lệnh chỉ huy bắn vào dân, đánh dân, làm những việc thất đức, chưa có ai được bình an trong tâm hồn chưa có ai thực sự có cuộc sống hạnh phúc. Thực tế cuộc sống đã chứng minh nhiều người không thể nhắm mắt khi xuôi tay về với đất. Nhiều người bị quả báo ngay ở dương thế. Chỉ cần các bạn để ý suy xét trong số các chỉ huy của các bạn từ cấp thấp đến cấp cao xem ai đã từng làm nhiều điều ác đức có cuộc sống hạnh phúc ở đời này hay không?

Các bạn làm việc đó vì đồng lương?

Lương của các bạn được bao nhiêu? Các bạn có so được với bổng lộc của các sếp không? lương của các bạn có mua được biệt thự, xe hơi đắt tiền như các sếp của các bạn không? Ngay cả tiền lương của sếp các bạn có mua nổi những thứ đó không? Tiền ấy ở đâu ra? Không nói các bạn cũng đã hiểu và tại sao họ đẩy các bạn ra đối đầu với dân trong khi họ yên thân một chỗ ra lệnh? 

Ở đâu thì cũng chỉ chết thằng lính. 

Các bạn tuân lệnh vì sếp vì sếp ban cho các bạn tiền bạc lương bổng sao?

Lương của các bạn không phải do nhà nước hay đảng nào ban cho mà là mồ hôi là máu của người dân đóng thuế. Các bạn đừng nghĩ những người dân mà các bạn đánh đập là “kẻ thù giai cấp”, là “phản động, tay sai các thế lực thù địch phương Tây đang hoạt động lật đổ chính quyền”. Các bạn hãy suy nghĩ một chút thôi. Hiện nay ai là kẻ thù của nước ta? Mỹ ư? Nếu Mỹ là “kẻ thù” thì tại sao lãnh đạo của các bạn gửi con cái đi học bên Mỹ nhiều thế và họ giầu có như thế? Họ cho con cháu sang Mỹ để “phân hóa nội bộ Mỹ chăng”? để tiến hành chiến tranh mềm tiêu diệt chủ nghĩa tư bản chăng?

Các bạn phải đi làm, phải có sinh kế. Đồng ý như vậy. Nhưng các bạn có nhất thiết phải chấp hành mệnh lệnh đánh người như thế không? Tại sao các bạn đánh đập người “xấu” mà các bạn phải giả dạng côn đồ?

Thật là đơn giản, khi các bạn giả danh côn đồ có nghĩa là các bạn không thể làm một việc tử tế đúng nghĩa. Khi làm những việc đó, các bạn đừng bao giờ mong lương tâm sẽ tha thứ cho các bạn rằng các bạn “làm chỉ vì miếng cơm”. 

Miếng cơm ăn, đồng lương lĩnh không bao giờ làm các cho các bạn sống yên ổn mãi. Các bạn rồi sẽ phải về sống với nhân dân rồi phải về với đất. Thử hỏi đã có mấy người theo lệnh cấp trên bắn vào dân trong các cuộc biểu tình trên thế giới dám lên tiếng về những việc mình đã làm? Không ai cả. Bởi vì tất cả những người đã hành động trái đạo lý rồi đây đều hiểu rõ rằng đó là nỗi nhục nhã lớn nhất cuộc đời họ, nỗi điếm nhục chính họ gieo lên đầu con cháu, gia đình họ. Đồng lương có đáng cho các bạn đánh đổi cái giá đó không?

Các bạn làm việc đó vì tương lai, vì sự thăng tiến?

Có thể một số người đã leo lên những vị trí cao trong bộ máy công quyền nhờ tàn ác. Họ được cấp trên ban thưởng vì đã “nhắm mắt” đàn áp người dân. Họ tự huyễn mình rằng họ đã “chiến đấu với kẻ thù của nhân dân”. Đừng nhầm. Ở thời nào và ở bất cứ nơi đâu, người dân không bao giờ là kẻ thù của các bạn cả. Người dân muôn đời luôn là những người chịu cơ cực nuôi sống các bạn. Sếp của các bạn nhồi vào đầu các bạn rằng những kẻ biểu tình ấy là “bọn phản động” là kẻ thù. Có bao giờ các bạn đặt câu hỏi “bọn phản động” đó là những người như thế nào?

Những người đang biểu tình chống Trung quốc, kêu gọi đòi người dân phải có quyền nói, quyền viết, quyền vạch cái sai của sếp các bạn có thể là “kẻ thù” thật đấy nhưng họ là kẻ thù của chủ nghĩa bá quyền phương Bắc, kẻ thù của lũ Hán gian chứ không thể là kẻ thù của các bạn. 

Cổ nhân đã nói “Sát nhân giả tử” (Giết người phải đền mạng). Ác giả ác báo, luật nhân quả ở đời là như vậy. Đừng làm việc ác nhân thất đức mà để di hại cho chính các bạn. Đừng để cha mẹ các bạn mang tiếng đẻ ra đứa con thất đức. Đừng để con các bạn mang tiếng xấu là con của kẻ bất nhân. Luật đảng chẳng bằng luật Trời. Làm điều ác không tránh được quả báo đâu. 

Nói với anh chị em tôi. 

Nói với “người ta” thì dễ nhưng thật là ngại ngần khi nói với anh chị em mình. Sao vậy?

Thứ nhất, nhân gian dạy rằng: Nói thật mất lòng. 

Thứ hai, những gì đã thấy ở đời là: “thuốc đắng thường bị vứt đi” lời tốt dễ bị gièm pha. Đường mật dẫu có chứa chất độc vẫn được ưa dùng. Chưa kể tính tự phụ, tự ái và tư duy “đỉnh cao trí tuệ” của những người cộng sản làm cho chúng ta bị nhiễm độc ít nhiều. Trong khi đó, số người thật thà cả tin nhưng bốc đồng mà người ta quen gọi là có tư duy “bầy đàn” cũng không ít. Họ sẽ đào bới chân tơ kẽ tóc tìm cái “xà nhà trong mắt người khác” để tỏ ra giỏi giang, chính chuyên mang tầm thủ lĩnh. 

Những chuyện đó là có thật và gây ra sự e dè khi góp ý cho nhau. 

Nhưng dù sao không thể không nói đôi điều chỉ vì mong muốn anh chị em bớt đi những tổn thất không đáng có. 

1. Đừng coi công an, những người từng có hành động tàn ác hoặc sắp hành động bất lương với anh chị em là kẻ thù. 

Trước hết họ là con người như anh chị em. Hầu hết họ sinh ra từ dân nghèo. Cũng thiếu đói khao khát ấm no hạnh phúc. Họ cũng thiệt thòi và thiếu điều kiện để được ngồi trong các phòng máy lạnh chỉ huy, trong các văn phòng công sở. Họ sống trong một điều kiện khắc nghiệt bởi kỷ luật ngành nên cũng dễ bị ức chế. Nếu họ là những người trẻ, họ sẽ bị giám sát chặt chẽ để nếu có tham gia Internet thì cũng chỉ được tham gia với những người cùng sở thích “vô hại” như gái trai, ca múa, đàn hát, nhậu nhẹt như mọi người từng thấy trong các trang FB các nhân của họ. Nhận thức xã hội, chính trị của họ chỉ gói lại trong một định hướng đã được các sếp lập trình: “Họ là những chiến sỹ an ninh đang được giao trọng trách giữ gìn trật tự, bảo vệ đảng bảo vệ chính quyền”. Chuyện có thật là đảng ấy có cùng một ý chí với 90 triệu nhân dân hay không, có đem lại cuộc sống tự do hạnh phúc cho nhân dân hay không thì lại là chuyện khác. Có ai đó từng viết có lý rằng “Họ là những con dao không hơn không kém”. 

Có thể họ là con dao sắc vô tri làm anh chị em đứt tay. Nhưng anh chị em thù ghét con dao hay thù ghét bàn tay cầm dao? Anh chị em dùng tay không là cái sở đoản của mình để chọi với sở trường của họ là bộ máy hùng hậu bằng cách đập gẫy lưỡi dao được không? hay anh chị em phải dùng lẽ phải của mình để bàn tay cầm dao phải run rẩy?

2. Đừng kích động cái ác. 

Khi cái cái ác khoác áo chính quyền, các ác đó bị hạn chế rất nhiều bởi các quy định luật pháp dù là giả hiệu. Một số hình ảnh cho thấy: Có người mặc cảnh phục hành động rất phản cảm: túm gáy, túm cổ, đánh người. Họ thật dốt nát. Đó là hành động tự tố cáo chính quyền. Việc đó họ bị phê bình nhiều rồi. 

Nhưng khi cái ác khoác áo “côn đồ”. Cái ác đó thật nguy hiểm. Họ sẽ hành động bất chấp là ban ngày hay ban đêm, bất chấp con mắt truyền thông. Họ được khuyến khích tàn ác và càng tàn ác càng được thăng thưởng. 

Nếu anh chị em khiêu khích họ bằng cách thóa mạ, anh chị em đã vô tình khuyến khích thú tính, sự thù hận cá nhân nơi họ. 

Anh chị em chế nhạo, trêu chọc thân phận của họ khi họ đang phải thi hành “công vụ” ngoài đường chẳng sung sướng gì trong khi anh chị em vô tình hoặc cố ý cho họ thấy anh chị em đang vui vẻ bia rượu đề huề… thì đó là sai lầm không thể sửa chữa. 

3. Hãy độ lượng thân thiện khi họ tỏ ra đúng mực. 

“Không phải tất cả ma cà rồng đều hút máu”. Phương Tây có câu ngạn ngữ như vậy. Ở đâu cũng có người thế này người thế khác. 

Có những người mặc áo giấy của ma và cũng có những con ma khoác áo thầy tu. Hãy nhìn nhận cụ thể việc họ làm. Nếu ai cho bạn bánh mì khi bạn đói xin bạn đừng xét nét rằng “động cơ của người này thực ra là chỉ muốn đánh bóng chính họ”. Chỉ cần biết rằng họ “ mang lại cho bạn bánh mì” chứ đừng xét nét xa xôi chuyện “động cơ” của họ ra sao. 

Quả thật qua thực tế khi ta coi họ trước hết là con người, họ sẽ phải cư xử với ta không giống con sói đâu. 

Dĩ nhiên, cái gì cần kiên quyết bảo vệ lẽ phải ta không thể nhân nhượng và sẽ tranh đấu đến cùng. Nhưng chỉ xin anh chị em lưu ý: Kiên quyết không đồng nghĩa với gân cổ, đỏ mặt tía tai, cao giọng đi đến chỗ cãi cọ to tiếng. 

Chúng ta có sở trường là lẽ phải. Hãy đem lẽ phải thắp lên như cây nến trong đêm.