Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

"ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI , HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM !"

 "ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI , HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM !"

                                    TT NGUYỄN VĂN THIỆU 

======================================

Blogger Điếu Cày đã tuyệt thực:

35 ngày


  Statement from a network of Vietnamese bloggers

========================================================================


1/ Tin đặc biệt : Điếu Cày đã ngưng tuyệt thực sau 35 ngày .


Người nhà các tù nhân lương tâm trước cổng trại giam số 6

Danlambao - Lúc 5 giờ chiều nay, 2/8/2013, con trai blogger Điếu Cày là Nguyễn Trí Dũng đã vào trại giam số 6 (Thanh Chương – Nghệ An) để thăm gặp bố. Được biết, trong buổi thăm gặp kéo dài 5 phút, Điếu Cày cho biết anh đã ngưng tuyệt thực vào hôm 27/7/2013 sau khi đại diện VKS Nghệ An buộc phải đến trại giam để giải quyết đơn tố cáo theo yêu cầu.

Ngay sau khi rời khỏi trại giam, số điện thoại của Nguyễn Trí Dũng đã liên tục bị khủng bố bởi hàng trăm cuộc gọi lạ bằng ngôn từ tục tĩu, kèm theo lời đe dọa với nội dung “Mày có tin tao giết bố mày không?”

Như vậy, tính từ ngày bắt đầu tuyệt thực vào hôm 22/6/2013 cho đến ngày kết thúc vào hôm 27/7/2013, Điếu Cày đã tuyệt thực tổng cộng được 35 ngày.

Từ khi bắt đầu ăn uống trở lại, sức khỏe Điếu Cày đã qua cơn nguy kịch. Hiện anh đã có thể tự đi lại để ra gặp thân nhân mà không cần người dìu.

Được biết, trong thời gian vừa qua, phía trại giam số 6 (Thanh Chương – Nghệ An) đã đe dọa tất cả các tù nhân tại đây với nội dung không tiết lộ ra ngoài thông tin về cuộc tuyệt thực của Điếu Cày. Nếu tù nhân nào bị cho là 'vi phạm' sẽ lập tức bị đưa đi trả thù bằng hình thức 'biệt giam kỷ luật'.

Vợ cũ blogger Điếu Cày là chị Dương Thị Tân cho biết: Vào hôm 27/7 vừa qua, chính cục trưởng cục 4 thuộc Viện kiểm sát Nghệ An đã phải trực tiếp vào trại giam để giải quyết đơn tố cáo của Điếu Cày. Được biết, viên cục trưởng này tên Nga, trước đó ông này đã nhiều lần trốn tránh hai mẹ con chị Dương Thị Tân khi đến VKS Nghệ An khiếu nại.

Như vậy, sau 35 ngày tuyệt thực, cuộc đấu tranh trong ngục tối của blogger Điếu Cày đã thành công. Phía trại giam số 6 và VKS Nghệ An sau một thời gian chây lỳ, vòng vo... đã buộc phải đáp ứng yêu cầu của anh.

Thông qua người nhà, Điếu Cày gửi lời cảm ơn đến tất cả các tổ chức, cá nhân đã lên tiếng, ủng hộ cuộc đấu tranh tuyệt thực của anh trong thời gian vừa qua.

Được biết, gia đình nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và ông Nguyễn Kim Nhàn cũng đã được gặp người nhà trong buổi thăm gặp cùng ngày.

Thông tin chi tiết về quá trình tuyệt thực của Điếu Cày tại trại giam số 6 (Nghệ An) và sự thật về những đoạn video lừa đảo trên truyền thông lề đảng sẽ được cập nhật chi tiết trong thời gian sắp tới. 

danlambaovn.blogspot.com

Hình ảnh thân nhân gia đình các tù nhân lương tâm đến trại giam số 6 để thăm gặp người nhà lúc chiều nay, 2/8/2013:



.
                                             ===============================

2/  OHCHR: “Blogger Việt Nam hãy lên tiếng”


Tuyên bố 258 - Chiều 31/7 tại Văn phòng Cao uỷ Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (OHCHR), các blogger đại diện cho mạng lưới blogger chính trị Việt Nam đã có cuộc gặp gỡ, trao đổi kéo dài khoảng hai giờ đồng hồ với quan chức của OHCHR phụ trách về nhân quyền khu vực Đông Nam Á. 

Có mặt tại buổi gặp là một số blogger đến từ cả ba miền của đất nước: Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang (Hà Nội), Nguyễn Anh Tuấn (Đà Nẵng), Nguyễn Thảo Chi và Nguyễn Nữ Phương Dung (Sài Gòn). “Chúng tôi đến đây, tuy khác nhau về độ tuổi, giới tính, tỉnh thành, nghề nghiệp, nhưng chúng tôi có điểm chung, là đều là những blogger muốn chống lại việc nhà nước lạm dụng pháp luật trấn áp quyền tự do của người dân” – blogger Nguyễn Anh Tuấn, 23 tuổi, phát biểu tại cuộc gặp.

Lợi dụng pháp luật để đàn áp blogger

Các blogger đã mô tả sơ qua về bối cảnh chính trị hiện nay tại Việt Nam: Chính phủ Việt Nam đã ký kết, thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hợp Quốc cùng nhiều công ước quốc tế về nhân quyền có liên quan. Việt Nam cũng đang tích cực chạy đua vào chiếc ghế thành viên trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2014-2016. Mặc dù vậy, chính quyền vẫn duy trì một hệ thống luật pháp đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền và các công ước quốc tế liên quan. 

Trong hệ thống luật pháp đó, hiện tại, nổi lên ba điều khoản trong Bộ luật Hình sự, gồm Điều 79, 88 và 258, đang được Nhà nước sử dụng để bắt bớ, đàn áp, truy tố và kết án tù đối với các blogger hay có thể gọi là những người viết trên mạng (net-writer). Thực tế là gần đây, chỉ trong vòng một tháng, đã có tới ba blogger bị bắt giam và bị buộc tội vi phạm Điều 258 Bộ luật Hình sự, “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Đây là một điều khoản với ngôn ngữ pháp lý mơ hồ, chung chung, đủ để trở thành một cái vòng kim cô rất rộng để chụp lên đầu bất kỳ blogger nào viết những điều chính quyền không thích.

Trước tình hình đó, hơn 100 blogger Việt Nam đã quyết định hình thành một mạng lưới blogger chính trị và đưa ra Tuyên bố chung lên án việc Nhà nước lạm dụng pháp luật, cụ thể là Điều 258 Bộ luật hình sự. Đặc biệt, thay vì chỉ gửi kiến nghị tới Chính phủ, lần này, blogger Việt Nam đã, đang và sẽ gửi Tuyên bố tới các tổ chức quốc tế, bao gồm cả Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, Văn phòng Cao uỷ Liên Hợp Quốc về Nhân quyền, để cộng đồng quốc tế có cái nhìn chân thực về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. 

“Blogger hãy thu thập bằng chứng”

Đại diện cho OCHCR cho biết OHCHR hiểu tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam hiện nay là khá nghiêm trọng, với những vụ bắt giữ nối tiếp nhau và những hành động trấn áp nhằm vào blogger cũng như những người bất đồng chính kiến. “Tuy nhiên, vấn đề là OHCHR không mở văn phòng đại diện ở Việt Nam, mà nói cho đúng là Chính phủ Việt Nam không muốn cho chúng tôi mở văn phòng ở đó... cho nên OHCHR gặp khó khăn trong việc tiếp cận thông tin để thu thập bằng chứng”.

“Blogger và những người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam cần ghi lại (document) tất cả các vụ việc: Chuyện gì đã xảy ra? Với ai? Ai gây ra? Ở đâu? Bao giờ? Các bạn không nhất thiết phải viết một báo cáo dài tới 3 trang giấy, nhưng cần có những thông tin căn bản đó để gửi cho chúng tôi, theo một cơ chế bảo vệ nhân quyền đặc biệt của Liên Hợp Quốc, gọi là Special Procedures Rapporteur”

Đại diện của OHCHR cũng đã tặng cho các blogger Việt Nam một loạt tài liệu về cơ chế SPR của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. 

Vị quan chức của OHCHR tỏ ra đặc biệt quan tâm đến trường hợp blogger Điếu Cày – “người chịu án tù 12 năm và hiện đang tuyệt thực”. OHCHR đã chuẩn bị sẵn sàng để chất vấn Chính phủ Việt Nam về việc này. 

"Chúng tôi ở đây là để giúp các bạn" - đại diện của OHCHR nhấn mạnh.



______________________________________

Chú thích: 


.
                                           ================================

3/ "Quốc tế cần hiểu rõ hơn về nhân quyền VN "   (*) LC



Nguồn Video: BBC Tiếng Việt

BBC Một số đại diện của Mạng lưới blogger Việt Nam đã trao 'Tuyên bố 258' cho Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (OHCHR) tại Bangkok hôm thứ Tư ngày 31/7.

Trả lời phỏng vấn của BBC, ông Nguyễn Anh Tuấn, người đứng ra trao 'Tuyên bố 258', cho biết nội dung của văn bản này là 'lên án những việc làm trái pháp luật có hệ thống của Chính phủ Việt Nam và những điều luật trái ngược với Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền mà Chính phủ Việt Nam đã thông qua'.


Các blogger Việt Nam đang vận động bãi bỏ Điều 258 Bộ Luật hiǹh sự về 'Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của tổ chức và công dân'. Đây là điều luật mà Chính phủ Việt Nam lâu nay vẫn vẫn dụng để đàn áp các blogger lên tiếng chỉ trích chính quyền.

"Liên Hiệp Quốc đón tiếp rất nhiệt tình," anh nói, "Họ hứa sẽ chuyển tuyên bố đến các cơ quan hữu trách khác của Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác về nhân quyền."

Anh cho biết bản tuyên bố này hiện nay đã thu hú́t được 135 chữ ký của các blogger.



                                            ===============================

4/   Từ phiên tòa tới miệng cống


Nguyễn Văn Thông (Danlambao) Có thể nói, phiên phúc thẩm xử Đoàn Văn Vươn là một hành động dằn mặt của chính quyền đối với nông dân. Đây là lời tuyên bố sẽ chẳng có công lý nào cho kẻ yếu, nhất là khi kẻ đó giám đương đầu với bạo quyền. phiên tòa này chỉ duy trì thêm sự sợ hãi tối thiểu trong nhân dân, nhưng lại biểu hiện nỗi bất an tối đa của chính quyền. từ đây, con đường đang dần ngắn lại. đó không phải con đường dẫn tới thiên đường cộng sản, nó dẫn đến miệng cống nơi Muammar al-Gaddafi đang chờ.

Đổ vỡ lòng tin tối thiểu.


Từng đoàn người vẫn đổ về Hà Nội để đưa đơn khiếu kiện liên quan tới đất đai. Không còn tin vào chính quyền địa phương, nơi quan chức tham những, công an lộng quyền. Họ còn chút ít niềm tin vào trung ương, ra thủ đô là lựa chọn cuối cùng.

Trung ương cũng là hy vọng cuối cùng của anh vươn. không quyền thế, không có những mối quan hệ để hình thành nên nhóm lợi ích. Anh Vươn tìm đến súng với hy vọng đánh động đến dư luận, từ đó thoát khỏi cảnh tay trắng, giữ được đất đai mà mình đã đổ cả gia sản, cả tính mạng người thân để khẩn hoang. Ngoài súng, anh không còn nhiều những giải pháp.

Thủ tướng việt nam kết luận chính quyền địa phương hoàn toàn sai trong vụ cưỡng chế đầm Cống Rộc. Hơn một năm sau ông phong tướng cho vị chỉ huy trận đánh hay đánh đẹp hôm ấy. còn anh Vươn, sau khi bị biến thành chiêu Pr cho trung ương, anh trở lại với thân phận kẻ giết người.

Vụ án Đoàn Văn Vươn đã đánh động lương tri của dư luận trong và ngoài nước, là nỗi kinh hoàng về sự bất cập của pháp luật đất đai, lời cảnh báo mạnh mẽ vẫn nạn liên minh nhóm lợi ích giữa tư sản lưu manh với quan chức nhà nước. Hơn hết, vụ án này đã có án lệ lịch sử cánh đồng Nọc Nạn. thế nhưng, bất chấp tất cả tòa án của đảng vẫn chà đạp lên công lý và công luận để kết tội anh.

Phiên tòa phúc thẩm kết thúc cũng là lúc mộng tưởng vào trung ương vụn vỡ trong vô vàn những người nông dân, không riêng gì anh Vươn.

Tin vào trung ương, tức là nông dân vẫn còn lòng tin tối thiểu vào đảng, thì sau phiên tòa phúc thẩm xử vụ án Đoàn Văn Vươn. Người nông dân vỡ ra rằng chẳng có ánh sáng công lý nào chiêu rọi từ trung ương cả. Trung ương to hơn địa phương, cũng là hiện thân của một nhóm lợi ích to hơn nhóm lợi ích địa phương, và đảng là nhóm lợi ích to nhất. thế thôi!

Khi giai cấp chiếm tới 70% dân số việt nam đổ vỡ lòng tin, dù không còn quyết định đến an ninh quyền lực của chế độ như trong quá khứ. Cũng hãy tin rằng bão tố sắp nổi lên rồi.

Sau phiên tòa là miệng cống.


Khi người bán rau Mohameb bouazizi tự thiêu, anh chẳng còn chút lòng tin nào vào hệ thống pháp luật nào nơi anh đang sống sẽ đem lại công lý. Ngọn lửa là lựa chọn cuối cùng của bouazizi, cũng như cầm súng là lựa chọn cuối cùng nhân dân Trung Cận Đông. Dẫn tới những kết cục thảm khốc cho lũ độc tài. Hình ảnh Gaddafi van lạy xin tha mạng bên miệng cống là bằng chứng minh tường.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn Việt Nam chưa thể làm mồi lửa để thiêu rụi chế độc độc đảng toàn trị, nhưng phiên tòa xử anh sẽ là chất xúc tác dữ dội đợi những ngọn lửa bùng phát.

Khi không còn tin vào bất cứ ai có thể bảo vệ mình và trước viễn cảnh bị tước đi tư liệu duy nhất để mưu sinh là đất đai. Chắc chắn rằng, khi công quyền huy động công an và quân đội thực thi pháp luật, nông dân cũng tìm đến súng để đấu tranh đòi công lý.

Đừng bao giờ nghĩ rằng, với những công cụ bạo lực hùng hậu, chế độ có thể dễ dàng dập tắt các cuộc nổi dậy của nông dân. Nông dân khác với tri thức, phương pháp đấu tranh của họ cũng thế. Khi những “cây lúa củ khoai’’ nổi giận hãy nhìn vào bài học phong kiến thực dân.

Khi đến bước đường cùng, đừng hy vọng người nông dân mang tới những bản kiến nghị, những lời tuyên bố tuyệt thực, chỉ có súng và bom cho độc tài.

Trông đợi vào quân đội và công an để giải quyết những tranh chấp dân sự chỉ cho thấy chính quyền đang suy yếu và bất an cực độ.

Chưa kể, chính quân đội và công an cũng chẳng mạnh mẽ gì để hy vọng nhiều. Cứ nhìn vào vụ cưỡng chế Cống Rộc thì biết. Một lực lượng hỗn hợp bao gồm bộ đội biên phòng, bộ đội địa phương, công binh, quân khuyển và công an cộng thêm “nhân dân bất bình”. Tổng quân số lên đến hàng trăm người, trang thiết bị vượt trội. Nhưng kết quả là một tấn hài kịch, khi có tới sáu nhân mạng của “liên quân” thương vong.

Càng hài hước hơn, khi vây chặt ngôi nhà giữa đầm mà chẳng biết đối phương trốn đi lúc nào. Những lý do được đưa ra như không thông thạo địa hình, phải huy động thuyền để tiếp cận.

Những lý do trên chỉ ra rằng đám công cụ kia chỉ nuôi để làm cảnh và dọa những ai yếu bóng vía. Bộ đội biên phòng không thông thạo địa hình, đặc nhiệm cần thuyền để vượt ao. Và cả trăm tay súng bị một khẩu hoa cải dùng đạn bắn chim đuổi chạy trối chết. Công cụ đó làm nên trò trống gì khi đối mặt với cơn bão giận dữ của hàng triệu Đoàn Văn Vươn khác.

Ngoài ra, khi đối đầu với nhân dân dù được trả thù lao cao bao nhiêu đi chăng nữa, tính chất phi nghĩa của cuộc chiến cũng sẽ phân hóa nội bộ những công cụ kia. Thất bại đến ngay từ đó.

Hãy xem lại bài học của Lybia để thấy rằng chẳng có sức mạnh nào có thể ngăn cản được cơn thịnh nộ của của những người ở tầng đáy của xã hội. quân đội Lybia được huấn luyện bài bản, có những cuộc diễu binh hoành tráng đã tan rã nhanh thế nào trước quân nổi dậy. Thì quân đội và công an Việt Nam, những người đã tạo ra trận đánh hay đánh đẹp ở Tiên Lãng Hải Phòng lấy gì đảm bảo tính mạng cho chế độ.

Qua phiên tòa oan nghiệt xử Đoàn Văn Vươn, chính chế độ đã viết bản án kết tội mình.

Thế nên, khi chế độ đã gieo gió, hãy tìm kiếm thật nhiều miệng cống để hy vọng tránh bão.


Nguyễn Văn Thông 

                                        =============================

5/ Đoàn Văn Vươn – Vở kịch “hài” hạ màn


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ủa anh ba! Sáng sớm hổng lo bàn ghế bán hủ tíu cà phe làm cái giống gì mà đeo khẩu trang như bác sĩ giải phẫu? còn xịt nước ướt át tùm lum ẫ?

- Mồ tổ cha nó, đám cà nhỏng, đêm qua mình dọn dẹp xong đóng cửa đi ngũ, mấy thằng “dân phòng” kéo tới tự động lấy cái bàn mấy cái ghế bày ra nhậu nhẹt cho đã rồi “chột bụng”… sáng mở cửa, thấy bay mùi nhìn quanh quất phát hiện một đống “bốn số 9” của tụi nó “bỏ quên” sát vách cửa…

- Trời bậy bạ quá chổ buôn bán sinh sống của người ta, rồi sao??

- Thì mang khẩu trang dọn rữa cho gấp, để buôn bán chớ sao nữa cha nội? hỏi dzô dziên.

- Trời đất, ý tui nói là anh phải tới CA/phường báo cáo rồi kêu tui nó tới dọn chớ …

- Nghe lời anh chắc tui dắt vợ con dzìa dưới xứ chăn vịt lại quá…

-Ủa! Phải như dzậy chớ! Cho phường họ biết, bộ anh “lậu thuế” hổng có môn bài kinh doanh hả?

-Đừng nói tầm bậy cha nội, bộ anh đui không nhìn cái môn bài kinh doanh lộng kiến tui treo trên vách hả? mà ba cái dzụ này như anh nói tui làm rồi

- Sao hổng làm tiếp cho cái đám cà nhỏng đó có đứa bị kiểm điểm kỷ luật nghĩ việc cho nó sợ

- Chỉ có vợ con tui sợ… nghĩ việc, chớ đám nào sợ!

- Sao nói bá láp dzậy cà, anh ba?

- Tui nói thiệt, có trong chăn thì mới biết chăn có rận, chưa thấy quan tài thì anh đâu có đổ lệ, xa xôi gì, mới tháng trước chớ đâu, cũng tụi nó nhậu xong “xỉa” mấy cái “dùi cui thịt” vô vách cửa quán làm như là toilet, xả như xả rôbinê, sáng ra nực nồng khai ngấy, khách vô dội ngược trở ra, tui giận tím mặt chạy lên CA Phường kêu tên từng đứa xuống rửa…

- Rồi sao?

- Rồi tui tốn 200. 000 nộp phạt, lủi thủi về nhà tự động tẩy rửa, trong túi cất cái biên bản “gây rối trật tự công cộng” tại CA phường làm kỷ niệm…

- Như là chuyện “phong thần” hết ngỏ nói rồi…

- Nhưng như dzậy mà còn chưa hết…

- Là sao!? còn cái gì nữa? anh ba…

- Mấy đêm sau đó cứ 23 giờ là tụi nó kéo xuống bắt đóng cửa theo qui định mà quán tui, như anh biết đó, kế rạp hát bình dân, nhờ khách nữa khuya …

- Cứ như dzậy là anh cứ cong lưng lo gánh cái “hậu quả” mà cái đám “nguyên nhân” thì nhởn nhơ sẵn sàng thêm “hậu quả” mới cho anh hay chổ khác không chừng… sao mà nó đắng còn hơn cà phe đen không đường…

Thiệt tình mà nói, y hệt như dzụ Đoàn Văn Vươn…

-Y hệt là sao, anh Bảy? mà dzụ đó lớn lắm có súng nổ máu rơi lận mà…

- Thì nè tờ báo mới mua sáng nay 2/8 đăng tin toàn bộ sự việc cưỡng chế Tiên Lãng như “Vỡ Kịch Hài” khép lại màn cuối trong phiên phúc thẩm ở Hải Phòng mà hình như tất cả ai cũng phải phì cười vì cái “nút thắt” do các quan tòa đạo diễn khi: Khởi đầu “nguyên nhân” chính gây nên hậu quả to lớn nghiêm trọng ấy là từ sai lầm chủ quan cố ý của UBND 3 cấp xã, huyện và TP/ Hải Phòng mà ông thủ tướng X khẳng định, nhưng hầu như tất cả những người là nhân tố từ 3 cấp phải chịu trách nhiệm phiên sơ thẩm đã phân tách rỏ tội trạng để tuyên án thì trong phiên phúc thẩm này những bản án ấy nó “bay” mất hết để không một ai phải có án tù giam vì các hành vi nghiêm trọng gây nên súng nổ máu rơi tài sản nhà cửa hợp pháp của công dân bị tàn phá hủy hoại bất hợp Pháp mà công luận trong và ngoài nước đồng loạt kịch liệt lên án trước đây.

Buồn cười hơn nữa là cái “Đống phân lớn” trong vụ việc này còn được lên “tướng” nữa chớ…

- Anh nói “Đống phân lớn” nào vậy cà, Anh Bảy!?

- Thì phiên âm dân dã, Đại là lớn, Ca là c… ứt, là phân, Đại tá Đỗ Hữu Ca có nghĩa “Đỗ Là Đống Phân lớn” người chỉ huy “trận đánh đẹp” phi pháp trong cưỡng chế Tiên Lãng là một trong những nguyên nhân gây nên hậu quả nghiêm trọng của vụ án lại vừa được đ/c X thủ tướng phong hàm “thiếu tướng” mà người dân Hải Phòng cười ruồi nói với nhau là “thiếu tư cách, như tướng cướp”.

- Thiệt là tức cười hén, anh Bảy, đúng là nghe anh nói mới thấy nó giống tình cảnh của tui thiệt, thủ phạm “nguyên nhân” là đám “ôn dịch” cán bộ 3 cấp xã, huyện TP/ Hải Phòng sau khi gây án lại như được tưởng thưởng về nhà ăn ngon ngủ kỹ thơ thới hân hoan với gia đình, có “đống phân” lại còn lên chức “tướng”? – Riêng anh em ông Đoàn Văn Vươn người dân đang sinh sống yên lành hợp pháp trên đồng đất hình thành bằng chính công sức lao động của mình thì bỗng nhiên lại tai bay vạ gửi gánh mọi “hậu quả” từ cái đám “nguyên nhân” quan chức câu kết quyền lợi nhóm muốn ngồi mát ăn bát vàng ấy gây ra lại nhận bản án ngồi trong lao tù – Cái cực kỳ “vô lý” này thì theo anh nghĩ sao?

- Thì tôi hoan hô “nhiệt liệt” …

- Giởn hoài cha nội…

- Thì hoan hô Bác “Hồ chính… Mi” khi nhớ lại lời ổng khẳng định trước toàn dân và quốc tế:

“… Hỡi đồng bào cả nước,

Tất cả mọi người đều sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”… (Hồ Chí Minh-Tuyên ngôn Độc Lập).

-“không ai có thể xâm phạm được” cái này phải ghi thêm là ngoài trừ “thay quyền tạo” hóa của lực lượng CA do thiếu tướng “Đỗ Là Đống Phân lớn” (Đỗ Hữu Ca) – GĐ/CA Hải Phòng chỉ huy “trận đánh đẹp” phi pháp trong cưỡng chế Tiên Lãng.

Hoàng Thanh Trúc

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Câu châm ngôn buộc phải học nằm lòng của lũ Việt gian :...

 Câu  châm ngôn buộc phải học nằm lòng của lũ Việt gian : “Đi với Tàu mất nước , đi với Mỹ mất đảng”
                   Kim Thanh 

     ========= * * * * * * * * * =========

    1/  OHCHR: “Blogger Việt Nam hãy lên tiếng”


Tuyên bố 258 - Chiều 31/7 tại Văn phòng Cao uỷ Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (OHCHR), các blogger đại diện cho mạng lưới blogger chính trị Việt Nam đã có cuộc gặp gỡ, trao đổi kéo dài khoảng hai giờ đồng hồ với bà Maria Isabel Sanz Garrido, tên thân mật là Mabel, quan chức của OHCHR phụ trách về nhân quyền khu vực Đông Nam Á. 

Có mặt tại buổi gặp là một số blogger đến từ cả ba miền của đất nước: Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang (Hà Nội), Nguyễn Anh Tuấn (Đà Nẵng), Nguyễn Thảo Chi và Nguyễn Nữ Phương Dung (Sài Gòn). “Chúng tôi đến đây, tuy khác nhau về độ tuổi, giới tính, tỉnh thành, nghề nghiệp, nhưng chúng tôi có điểm chung, là đều là những blogger muốn chống lại việc nhà nước lạm dụng pháp luật trấn áp quyền tự do của người dân” – blogger Nguyễn Anh Tuấn, 23 tuổi, phát biểu tại cuộc gặp.

Lợi dụng pháp luật để đàn áp blogger

Các blogger đã mô tả sơ qua về bối cảnh chính trị hiện nay tại Việt Nam: Chính phủ Việt Nam đã ký kết, thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hợp Quốc cùng nhiều công ước quốc tế về nhân quyền có liên quan. Việt Nam cũng đang tích cực chạy đua vào chiếc ghế thành viên trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC) nhiệm kỳ 2014-2016. Mặc dù vậy, chính quyền vẫn duy trì một hệ thống luật pháp đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền và các công ước quốc tế liên quan. 

Trong hệ thống luật pháp đó, hiện tại, nổi lên ba điều khoản trong Bộ luật Hình sự, gồm Điều 79, 88 và 258, đang được Nhà nước sử dụng để bắt bớ, đàn áp, truy tố và kết án tù đối với các blogger hay có thể gọi là những người viết trên mạng (net-writer). Thực tế là gần đây, chỉ trong vòng một tháng, đã có tới ba blogger bị bắt giam và bị buộc tội vi phạm Điều 258 Bộ luật Hình sự, “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Đây là một điều khoản với ngôn ngữ pháp lý mơ hồ, chung chung, đủ để trở thành một cái vòng kim cô rất rộng để chụp lên đầu bất kỳ blogger nào viết những điều chính quyền không thích.

Trước tình hình đó, hơn 100 blogger Việt Nam đã quyết định hình thành một mạng lưới blogger chính trị và đưa ra Tuyên bố chung lên án việc Nhà nước lạm dụng pháp luật, cụ thể là Điều 258 Bộ luật hình sự. Đặc biệt, thay vì chỉ gửi kiến nghị tới Chính phủ, lần này, blogger Việt Nam đã, đang và sẽ gửi Tuyên bố tới các tổ chức quốc tế, bao gồm cả Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, Văn phòng Cao uỷ Liên Hợp Quốc về Nhân quyền, để cộng đồng quốc tế có cái nhìn chân thực về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. 

“Blogger hãy thu thập bằng chứng”

Đại diện cho OCHCR, bà Maria Isabel Sanz Garrido cho biết OHCHR hiểu tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam hiện nay là khá nghiêm trọng, với những vụ bắt giữ nối tiếp nhau và những hành động trấn áp nhằm vào blogger cũng như những người bất đồng chính kiến. “Tuy nhiên, vấn đề là OHCHR không mở văn phòng đại diện ở Việt Nam, mà nói cho đúng là Chính phủ Việt Nam không muốn cho chúng tôi mở văn phòng ở đó” – bà mỉm cười – “cho nên OHCHR gặp khó khăn trong việc tiếp cận thông tin để thu thập bằng chứng”.

“Blogger và những người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam cần ghi lại (document) tất cả các vụ việc: Chuyện gì đã xảy ra? Với ai? Ai gây ra? Ở đâu? Bao giờ? Các bạn không nhất thiết phải viết một báo cáo dài tới 3 trang giấy, nhưng cần có những thông tin căn bản đó để gửi cho chúng tôi, theo một cơ chế bảo vệ nhân quyền đặc biệt của Liên Hợp Quốc, gọi là Special Procedures Rapporteur” *. Bà Garrido khuyên các blogger Việt Nam. Bà cũng đã tặng cho các blogger Việt Nam một loạt tài liệu về cơ chế SPR của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. 

Vị quan chức của OHCHR tỏ ra đặc biệt quan tâm đến trường hợp blogger Điếu Cày – “người chịu án tù 12 năm và hiện đang tuyệt thực”. OHCHR đã chuẩn bị sẵn sàng để chất vấn Chính phủ Việt Nam về việc này. 

"Chúng tôi ở đây là để giúp các bạn" - bà nhấn mạnh.



______________________________________

Chú thích: 






  
               =====================

  “Đi với Tàu mất nước , đi với Mỹ mất đảng”
                                   
                              ==========================================  

    2/ Thời đại truyền thông “một mình một chợ” của Cộng Sản Việt Nam đã hết !


Nguyễn Chí Đức - Trong tháng 7/2013, việc ra đời công khai Mạng Lưới Blogger Việt Nam(MLBGVN) có thể xem như là một cột mốc kế tiếp đánh dấu sự thay đổi về chất cho những người đấu tranh cho tự do ngôn luận, cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn trong thời đại toàn cầu hóa, phổ cập Internet. Dĩ nhiên để có thành quả ngày hôm nay đã có những mất mát của những con người ở các thế hệ, thời điểm khác nhau phải chịu đày đọa, tù tội khi nói/viết lên công khai chính kiến của mình.

Tôi rất tự hào được ký tên trong bản tuyên bố của MLBGVN nhưng cũng tự thấy mình còn có những khiếm khuyết nhất định. Thành thực mà nói chuyện viết lách không phải là sở trường và cũng không phải là nhu cầu chính khi tôi quan tâm đến các vấn đề xã hội, chính trị. Mong ước thầm kín của tôi đó là sớm dứt điểm ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) và đầu quân cho một chính đảng theo đường hướng của các lãnh tụ Quốc Gia tiền bối. Đó là một nhu cầu chính đáng và tự nhiên của những người có ước vọng tham gia hoạt động chính trị.

Tôi nhận thấy MLBGVN còn phôi thai cần phải được sự hưởng ứng của những nhà báo giàu kinh nghiệm, những người có chuyên môn trong giới truyền thông/truyền hình, các nhà văn/nhà thơ khả kính... Từ đây cho ra đời những tạp chí định kỳ theo tuần/tháng/quí, chuyên đề nhằm phổ biến rộng rãi cho người đọc trong và ngoài nước. Có những giải thưởng định kỳ thi đua nhằm thúc đẩy người viết hoàn thiện hơn, đi sâu sát hơn vào các vấn đề xã hội và bao quát hơn các vấn đề lớn của đất nước. Bằng không dù danh sách ký tên MLBGVN có đông đến mấy chỉ gây ồn ào một thời gian vì mục đích ký tên cho có hay ủng hộ tinh thần cho nhau là chính.

Tôi hi vọng sự ra đời của MLBGVN là một tiền đề gây được sự chú ý của Liên Hiệp Quốc, các nước trên thế giới và quan trọng nhất là được sự ủng hộ đông đảo người đọc trong nước. Từ đó theo đà tiến lan tỏa cảm hứng ra đời các nhà xuất bản/tờ báo, các tổ chức văn hóa/nghệ thuật, các hiệp hội hoạt động có tính chất xã hội độc lập.

Tôi cho rằng vì là Mạng Lưới cho nên tự thân mỗi cá nhân, nhóm nhỏ khi kết nối vào MLBGVN sẽ có tính chất như những Nút Mạng độc lập. Nếu chúng ta muốn người ta biết đến sự đóng góp của mỗi cá nhân thì từng Nút Mạng phải gia tăng nỗ lực hoạt động, viết lách có hiệu quả thiết thực. Mỗi khi một ai đó (kể cả tôi) vì lý do nào đó dừng cuộc chơi, đi ngược lại tiêu chí chung cũng không làm ảnh hưởng đến sự phát triển, vận hành của MLBGVN. Thậm chí ngay các những blogger “phò Đảng”, Dư Luận Viên cũng phải được xem như những Nút Mạng của MLBGVN (nếu kết nối).

Nếu đâu đó còn e ngại MLBGVN chưa tuân thủ luật pháp của nước Việt Nam?

Xin thưa: nói cho đúng luật pháp hiện hành là luật pháp mang danh nghĩa nước CHXHCNVN; là luật pháp do ĐCSVN độc quyền chấp bút và thao túng. Luật pháp này không thể hiện ý chí, khát vọng của đông đảo tầng lớp nhân dân trong tình hình hiện nay.

Quốc Hội này, Chính Phủ này, Tòa Án này, Quân Đội này là “của Đảng, do Đảng và vì Đảng”

Vài lời mạo muội đóng góp xin gửi tới MLBGVN và các blog/web thông tin để rộng đường dư luận. 

(*) Ghi chú : bài viết thể hiện chính kiến của cá nhân với việc ra đời của MLBGVN




                                  ==========================================

3/  Nay lũ Việt Gian & Côn an lên tiếng (*KT):


CAND: Trong lúc cơ quan tố tụng đang tiến hành điều tra làm rõ thì trên mạng Internet xuất hiện các thủ đoạn chống đối mới, gần đây là việc một số blogger đưa ra cái gọi là “Tuyên bố 258” nhằm tạo dựng dư luận vu cáo việc cơ quan pháp luật xử lý các đối tượng về tội danh quy định tại Điều 258, BLHS cho là “vô căn cứ”, chụp mũ “vi phạm nhân quyền”, “tự do ngôn luận”. Các đối tượng cũng lợi dụng diễn đàn này để gây sức ép đòi xem xét lại Điều 258, cho rằng việc bắt giữ các bị can theo điều luật này là “vi phạm Điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền...”

************

Không được đánh lận chụp mũ nhân quyền

Đăng Trường (CAND Online) - Vừa qua, cơ quan bảo vệ pháp luật của Việt Nam tiến hành khởi tố, bắt tạm giam một số đối tượng về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258, Bộ luật Hình sự (BLHS). Các đối tượng bị khởi tố, tạm giam về tội danh trên đã có hành vi sử dụng blog, mạng xã hội viết và đưa các thông tin sai sự thật, xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của Nhà nước và công dân. 

Trong lúc cơ quan tố tụng đang tiến hành điều tra làm rõ thì trên mạng Internet xuất hiện các thủ đoạn chống đối mới, gần đây là việc một số blogger đưa ra cái gọi là “Tuyên bố 258” nhằm tạo dựng dư luận vu cáo việc cơ quan pháp luật xử lý các đối tượng về tội danh quy định tại Điều 258, BLHS cho là “vô căn cứ”, chụp mũ “vi phạm nhân quyền”, “tự do ngôn luận”. Các đối tượng cũng lợi dụng diễn đàn này để gây sức ép đòi xem xét lại Điều 258, cho rằng việc bắt giữ các bị can theo điều luật này là “vi phạm Điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền”. 

Chiêu trò vu cáo việc vi phạm nhân quyền khi cơ quan tiến hành tố tụng xử lý bị can, bị cáo với tội danh quy định trong BLHS đã quá cũ, nhưng lần này xem ra có sự dịch chuyển. Nếu như trước đây, các đối tượng tập trung đả phá, công kích Điều 88, BLHS về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” thuộc nhóm tội danh xâm phạm an ninh quốc gia thì nay lại đả phá tiếp ở những điều luật khác, trong đó nhằm vào Điều 258. Thực tế, những điều luật này đã được quy định trong BLHS năm 1999, trước đó là BLHS năm 1986 và quá trình thực thi đã chứng tỏ sự cần thiết với các yếu tố cấu thành tội phạm rất cụ thể. Việc xử lý theo điều luật nào là căn cứ vào hành vi phạm tội, động cơ, mục đích, khách thể bị xâm hại, hậu quả gây ra, từ đó cơ quan tiến hành tố tụng xác định một cách chính xác, khách quan. 

Không có quy trình ngược “chọn tội” vận vào hành vi như thủ đoạn vu cáo trên Internet, mà từ hành vi phạm tội để xác định tội danh và điều này cũng áp dụng với bất cứ người nào có hành vi phạm vào tội danh được quy định tại BLHS. 

Tại một số diễn đàn Internet cho rằng, Điều luật 258 có dấu hiệu “vi phạm nhân quyền”, cụ thể là Điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền, từ đó viện dẫn việc cơ quan tiến hành tố tụng bắt giữ bị can, bị cáo về tội danh này là không có cơ sở. Đây là cách chụp mũ hòng đánh lận một điều luật có tính khoa học pháp lý sang vấn đề nhân quyền, dân chủ để chống phá. Điều 258 quy định dấu hiệu khách quan của tội phạm là “lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Quyền tự do ngôn luận, báo chí... được quy định tại Hiến pháp và các luật chuyên ngành, còn hành vi phạm tội ở đây là lợi dụng quyền đó để xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của Nhà nước, tổ chức và công dân. Căn cứ xác định thiệt hại do hành vi lợi dụng để xâm phạm gồm cả thiệt hại vật chất và tinh thần, trong đó thiệt hại tinh thần được biểu hiện qua các yếu tố như nhân phẩm, danh dự, uy tín... 

Quy định của Điều 258 hoàn toàn phù hợp với các công ước quốc tế liên quan. Cụ thể, trong Tuyên ngôn quốc tế về quyền con người năm 1948, tại Điều 29 quy định “Mỗi người trong khi hưởng thụ các quyền và tự do cá nhân chỉ phải chịu hạn chế do luật định nhằm mục đích duy nhất là bảo đảm việc thừa nhận và tôn trọng đối với quyền và tự do của người khác và phù hợp với những đòi hỏi chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ”. Như vậy, quyền tự do báo chí, ngôn luận theo Tuyên ngôn là giới hạn và quyền đó phải “bảo đảm việc thừa nhận và tôn trọng đối với quyền và tự do của người khác”. Tại Điều 19 Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị năm 1966 cũng quy định rõ việc thực hiện quyền tự do báo chí, ngôn luận... phải đi kèm nghĩa vụ, trách nhiệm đặc biệt. Điều 19 Công ước quy định, trong mọi trường hợp phải chịu một số hạn chế nhất định để “tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác; bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe, hoặc đạo đức của xã hội”. 

Rõ ràng, các quy định pháp lý quốc tế một mặt thừa nhận quyền tự do dân chủ nhưng đồng thời việc thực hiện những quyền đó đều có các giới hạn nhất định, trong đó nguyên tắc bắt buộc là phải “tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác; bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe, hoặc đạo đức của xã hội” (Điều 19, Công ước quốc tế về quyền dân sự, chính trị). Việc đưa các thông tin xuyên tạc, bôi nhọ lên blog, mạng xã hội, lợi dụng quyền tự do dân chủ đó đã gây ảnh hưởng trực tiếp tới tổ chức, cá nhân - những khách thể bị xâm hại, trong một số trường hợp, khách thể bị xâm hại là Nhà nước. Hậu quả của hành vi rất khó lường, gây tổn hại uy tín, danh dự của Nhà nước, của tổ chức, cá nhân. Những hành vi đó vi phạm chính quy định tại Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị cũng như Tuyên ngôn quốc tế về quyền con người nếu được xử phạt theo quy định của pháp luật cũng là điều dễ hiểu. 

Ngay ở Mỹ, Tổng thống Barack Obama mới đây đã ra kế hoạch duy trì an ninh và an toàn cho hệ thống mạng Internet của Mỹ với việc thành lập Cục An ninh mạng. Ông nói: "Ngày nay ai cũng rõ rằng đe dọa về an ninh mạng trở thành một trong các thách thức về kinh tế và an ninh quốc gia nguy hiểm nhất đối với nước Mỹ". Và thực tế, nhiều người vi phạm cũng đã bị xử lý. 

Soi rộng năm châu như vậy mới thấy cái sự chống phá Việt Nam lạc điệu cỡ nào!



                                  ==========================================

Theo Bao Mai Blog :
   

              Wednesday, July 31, 2013

  4/ Ý kiến giữ Nước của một người Việt hải ngoại
image

   “Đi với Tàu mất nước, đi với Mỹ mất đảng” quí vị đã chọn con đường đi với Tàu, đã dâng cho Tàu khoảng 1.000 cây số vuông đất biên giới, hơn 20.000 cây số vuông vùng biển vịnh Bắc Bộ, đảo Hoàng Sa và một phần của đảo Trường Sa v.v… Quí vị đã quên 2 điều :

  1.- Lòng tham con người vô đáy.

  2.- Nước mất thì nhà tan.

image

 Đến giờ phút này quí vị mới bắt đầu hiểu được điều thứ nhất khi bọn Tàu Cộng vẫn chưa thỏa mãn những gì quí vị hiến dâng mà còn tham lam muốn chiếm hết cả Biển Đông nhưng quí vị chưa hiểu được điều thứ 2 vì chưa từng nếm qua như chúng tôi, những người lính Miền Nam Việt Nam, đã cay đắng bao phen với nỗi niềm mất nước.

Nay chúng tôi tuổi đã già đang sống bình yên và tìm vui bên nhau với tình huynh đệ chi binh ở tận trời Tây với tấm lòng không hề hổ thẹn với non sông và con cháu, con cái chúng tôi đã hội nhập và thành danh trên miền đất lạ, chỉ có những kẻ vô ý thức trong chúng tôi mới mong áo ấm về làng hay lom khom bên cạnh quí vị để được ngồi hưởng những bữa ăn thịnh soạn bên những cặp mắt thèm thuồng của bà con lối xóm hay của đám ăn mày rách rưới vây quanh.

Quê hương Việt Nam đã xa vời vợi từ địa lý lẫn trong tâm hồn, người dân Việt Nam cũng không còn cùng chung nhịp đập với kẻ tha hương hàng chục năm và lẽ dĩ nhiên quí vị chỉ còn là những tên bán nước hèn với giặc ác với dân trong con mắt của những kẻ già xa xứ. Nhưng chúng tôi vẫn muốn có vài hàng để nói lên vài ý kiến trước tình hình đất nước lâm nguy vì không muốn 90 triệu dân Việt Nam đi vào con đường đau đớn mà quí vị đã từng dẫn chúng tôi đi qua, con đường nô lệ và mất nước.

image

 Sau khi đi với Tàu không được tôi lại thấy quí vị đang muốn đi theo Mỹ hay dựa vào Mỹ để chống lại Tàu. Hành động này của quí vị là một hành động ngây thơ trong một thời gian ngắn vì thế chiến lược vì mưu mô thủ đoạn và quyền lợi của Mỹ và Tàu quí vị có thể đưa đất nước thêm một lần nữa vào vòng bi thảm. Không cần phân tích và giải thích nhiều quí vị cũng sẽ biết rằng chính phủ Mỹ sẽ không bao giờ đem tài sản và xương máu dân Mỹ tham chiến để bảo vệ một nước cộng sản. Trái lại, họ còn mong hai nước cộng sản đánh nhau để Tàu Cộng sa lầy và họ hưởng lợi nhờ bán vũ khí cho một vùng Đông Nam Á đầy lo sợ.

Việc Tàu Cộng hai lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam, kêu gọi đấu thầu trong vùng lãnh hải của Việt Nam, cấm ngư dân Việt Nam đánh cá, tung hàng chục ngàn tàu đánh bắt cá trên biển đông, lập thành phố Tam Sa, đồn trú quân trên các đảo chiếm đóng v.v… là những việc đã được tính trước để thực hiện hai nước cờ :

image

 Nước cờ thứ nhất : Tìm cho ra những tên có tư tưởng chống Tàu trong quí vị để thanh lọc thêm, biến bộ chính trị đảng cộng sản thành một ổ tình báo toàn rặt người của Tàu Cộng, dùng ổ tình báo ấy cai trị nước Việt Nam.

 Nước cờ thứ hai : Thực hiện chiến thuật tằm ăn dâu, từng bước chiếm biển, chiếm đất chiếm nước và tròng vòng nô lệ vào đầu dân Việt.

image

   Tôi không bàn về nước cờ thứ nhất, dẫu có bàn cũng không thành công vì nước cờ này là nước cờ của quí vị tự xử với nhau. Tôi nghĩ quí vị cũng đã biết nước cờ này rồi nên chẳng có vị nào dám lên tiếng chống Tàu Cộng trước sự hung hăng quá lố của chúng. Tôi chỉ xin có ý kiến với một vài người còn yêu nước trong quí vị về nước cờ thứ 2 vì khi đối phó với nước cờ này phải chọn một con đường đúng đắn đề đi với nhiều chuẩn bị và nếu cần phải giải quyết bằng một cuộc chiến.

Thế thì con đường mà quí vị cần phải chọn để đi cho đất nước qua cơn lâm nguy là con đường như thế nào ? theo tôi, quí vị nên chọn con đường đi cùng dân tộc Việt Nam và sử dụng nội lực của toàn dân để chuẩn bị chiến tranh nếu không tránh được. Đó là con đường duy nhất trong tình thế hiện nay vừa cứu được đất nước ra khỏi bàn tay bá quyền tham lam của Tàu Cộng vừa tạo cho quí vị may ra có thể tồn tại trước cao trào cách mạng dân chủ Hoa Lài đang diễn ra trên toàn thế giới.

Muốn đi theo con đường cùng dân tôc Việt Nam quí vị cần thực hiện những điều sau :

image

  1.- Lặng lẽ hủy những cuộc họp giao ban giữa ban văn hóa tư tưởng và báo chí hàng tuần:

Hành động này có nghĩa là bước đầu trả tự do thông tin cho người dân, dùng tiếng nói của dân để mở mặt trận truyền thông vạch mặt chỉ tên bọn nội tuyến cho Tàu Cộng trong quí vị và phổ biến cho bọn Tàu Cộng biết lòng yêu nước và sẵn sàng chiến đấu chống quân ngoại xâm của dân Việt.
Thế giới tư bản sử dụng hai đòn bẩy để đốc thúc nền kinh tế. Đó là nhà băng để tạo vốn cho người đầu tư và thị trường chứng khoán để tập trung vốn cho người đầu tư. Nguyên tắc căn bản để cho thị trường chứng khoán hoạt động hiệu quả là cần tự do thông tin. Chỉ vì lo sợ người dân biết được những lừa phỉnh về chính trị mà quí vị đã độc quyển thông tin gây nên cảnh 1.000 tấn vàng, vốn đầu tư của quốc gia, được người dân đem dấu trong các vách nhà vì không tin tưởng quí vị và đất nước Việt Nam thuộc loại nghèo nhất thế giới. Kinh tế không phát triển thì quí vị lấy tiền ở đâu để mua vũ khí bảo vệ tổ quốc?

 2.- Ôm gói nhân quyền lobby quốc hội và chính phủ Mỹ:

image

  Lobby có nghĩa là vận động hành lang trong chính trị, một hoạt động thông thường trong tiến trình chính trị tại các nước tư bản. Gói nhân quyền bao gồm các quyền của con người mà quí vị đã hạ bút ký tại Liên Hiệp Quốc, các điều luật mà quí vị tự đặt ra như điều 4 hiến pháp, điều luật 79, điều luật 88 v.v…trả tự do cho những tù nhân lương tâm, thực thi đa nguyên, đa đảng v.v…

Quí vị không muốn đồng hành cùng dân tộc để cùng chống ngoại xâm thì không có gì để nói nếu quí vị muốn đồng hành cùng dân tộc thì quí vị nên có thành tâm trao trả tự do cho toàn dân và cải tổ chính trị hay nói theo thuật ngữ của người cộng sản là sửa lỗi hệ thống. Trước khi làm việc trên thì quí vị nên ôm gói nhân quyền lobby với quốc hội và chính phủ Mỹ.

Hành động này cốt tạo giới hành pháp và lập pháp Mỹ biết rằng quí vị đang muốn cải tổ chính trị theo hướng dân chủ, đang quay lưng với chủ nghĩa cộng sản lỗi thời, đang muốn trở thành một đồng minh thân thiết với Mỹ trong vành đai ngăn chặn tên bá quyền Tàu Cộng đầy nguy hiểm. Gói nhân quyền là điều kiện cho quí vị thương lượng quốc hội Mỹ hủy bỏ luật cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam và cũng là điều kiện để tiến tới một hiệp ước hỗ tương bảo vệ nhau của 2 quốc gia khi bị quốc gia khác xâm phạm và tìm kiếm viện trợ quân sự.

 3.- Giăng thiên la địa võng trên đất liền để chuẩn bị chiến tranh.

 Người lính Việt Nam và người lính Trung Cộng có nhiều điểm khác nhau rất xa. Một bên can trường xông pha chiến trận đầy kinh nghiệm trong cuộc chiến vừa qua. Một bên vào lính để kiếm ăn, sống trong thanh bình một thời gian dài, thiếu kinh nghiệm và hèn nhát ( 5.000 người lính Tàu bị 100 tên lính Nhật dẫn đi giết mà chẳng có người lính nào dám chạy trốn ). Nên khi đụng trận phần thắng nghiêng về Việt Nam nhiều hơn, qua lịch sử cũng như hiện nay. Quân Tàu luôn luôn luôn ở trong thế thượng phong hùng mạnh khi ban đầu nhưng kết cục là những thảm bại trước tài điều binh khéo léo của người Việt.

image

   Chiến tranh Việt Nam vừa qua là trận chiến với vũ khí hiện đại, đã để lại cho chúng ta nhiều bài học quí giá cho việc giữ nước trong đó có 2 hai trận đánh mà chúng ta cần phải nghiên cứu sâu để rút những kinh nghiệm khi phòng thủ mặt trận phía bắc nếu bị quân Trung Cộng tấn công. Đó là trận đánh Đồi Thịt Băm (Hamburger Hill ) hay là cao điểm 937 ở thung lũng A Shau, Thừa Thiên và trận đánh Hạ Lào.

Trận đánh Đồi Thịt Băm cho chúng ta biết chiến thuật Chốt Kiềng phối hợp với lực hỗ trợ di động là một chiến thuật phòng thủ tốt có thể sử dụng một lực lượng nhỏ chận đứng được sự tấn công của một lực lượng lớn dù lực lượng tấn công có hỏa lực hùng hậu như Mỹ.

Trận đánh Hạ Lào cho chúng ta biết không nên lập những căn cứ to lớn để chặn đường tiến quân của đối phương vì với hỏa lực của chiến tranh hiện nay thì những căn cứ càng to càng dễ bị nghiền nát.

Chiến thuật Chốt Kiềng thường chọn ở vị trí cao để dễ bề ngăn chặn bộ binh tiến công nhưng lại ở vị trí không thể cản được chiến xa nên phải hỗ trợ thêm chiến thuật Mạng Nhện để thiết lập những Chốt Kiềng bí mật khác dưới lòng đất để chống chiến xa và tấn công bọc hậu hỗ trợ.

Địa lý phía bắc nước ta là một vùng đất dễ phòng thủ nếu được nghiên cứu địa thế để lập những vị trí phòng thủ trước thì việc chặn đứng quân Tàu không khó hay ít nhất cũng kéo dài được thời gian và càng kéo dài thời gian thì càng dễ dành được chiến thắng. Giăng thiên la địa võng ở phía bắc để chờ đón quân xâm lăng Tàu là một việc quan trọng hàng đầu của quốc gia, kẻ nào chống lại thì cần trãm trước tấu sau vì nó chính hiệu là tên tình báo của Trung Cộng gài trong bộ chính trị.
Trong thời gian gần đây Tàu cộng đã chuyển hàng ngàn chiến xa áp sát biên giới phía bắc, đã dùng tiền mua đứt được Kampuchia nên chuyện mượn đường đổ quân vào Kampuchia để đánh vào phía nam và tây nguyên nước ta chỉ là thời gian, do đó chúng ta cũng cần giăng thiên la địa võng phía nam và tây nguyên và cũng cần bàn thảo ký với khối Asean một hiệp ước hỗ tương không cho nước khác mượn đường tấn công vào một nước của Asean với các biện pháp chế tài hữu hiệu khi hiệp ước bị xâm phạm.

 4.- Thanh Toán Những Đóa Hoa Nở Trong Lòng:

image

  Khi quân Tàu mở mặt trận 3 mặt giáp công (mặt trận phía bắc. mắt trận phía nam và tây nguyên, đổ bộ bằng đường biển ) mà lại có những đóa hoa nở trong lòng đất chúng ta thì phần chiến thắng nghiêng về phía quân Tàu nhiều hơn. Quí vị cần phải bạch hóa tất cả những hồ sơ liên quan đến những đóa hoa nở trong lòng như Bauxite Tây Nguyên, Thuê Đất Thượng Nguồn v.v.. để dẹp trước những đóa hoa đó. Tự Do Ngôn Luận và Lòng Yêu Nước của dân Việt Nam sẽ vạch mặt chỉ tên giùm quí vị những tên tình báo của Trung Cộng đang gài trong bộ chính trị. Các cơ quan tình báo cũng cần hoạt động mạnh ở 2 nước Lào và Kampuchia để đối phó với việc chuyển quân bí mật của Tàu trong 2 nước đó.

 5.- Thành Lập Các Tiểu Đoàn Tác Chiến Cơ Động Để Đối Phó Với Mặt Trận Đổ Bộ Đường Biển.

image

 Trong thời gian vừa qua truyền thông Tàu cộng thường rêu rao kế hoạch đổ bộ Thanh Hóa để chia Việt Nam ra làm 2 cho dễ dàng dành chiến thắng trên bộ. Chúng rêu rao chỉ cần đánh 31 ngày là chiếm xong Việt Nam để hù dọa. Ý kiến này không thực tế thiếu kiến thức quân sự hay cố đánh lừa Việt Nam trải rộng quân ở những nơi không cần thiết vì hải quân Trung Cộng chưa đủ khả năng đổ bộ vào đường biểnvà việc đưa quân qua sông qua biển là một việc làm mà các vị chỉ huy quân sự luôn luôn tránh thực hiện, nhưng để bảo vệ vùng biển dài của mình Việt Nam cần trang bị nhiều tiểu đoàn tác chiến cơ động dọc theo bờ biển để nhanh chóng ứng phó. Ngoài những vũ khí hiện đại như tên lửa phòng thủ bờ biển thì cuối cùng bộ binh vẫn là yếu tố chính để quyết định chiến trường.

6.- Trang bị thêm tiểu đỉnh cho hải quân và máy bay tiêm kích cho không quân để chờ đợi trận chiến ở Biển Đông.

image

   Chiếm Biển Đông bằng bạo lực là điều ngu dại nhất của Tàu Cộng nhưng cũng có thể xảy ra vì chúng cần phải thực hiện chiến tranh để hướng nhân dân vào một mục tiêu khác và tạo điều kiện cho đảng cọng sản Trung Quốc tồn tại vững vàng. Hồ Cẩm Đào nói còn quá sớm để đưa vấn đề Biển Đông ra bàn thảo ở hội nghị Asean tại Nam Vang là chờ cuộc huấn luyện không quân chúng bay lên hạ xuống chiếc hàng không mẫu hạm cũ kỹ sửa lại thành công xong rồi chúng sẽ đưa toàn bộ hải quân diễu võ giương oai trên Biển Đông để thực hiện chiến thuật tằm ăn dâu trên biển lấn chiếm từ từ từng hải đảo rồi dừng lại, rồi lấn chiếm từ từ cho đến toàn bộ Biển Đông.

Chiến tranh qui ước trên Biển Đông xảy ra thì Tàu Cộng nắm chắc phần thất bại vì chiếm được đảo nhưng không giữ được đảo do tất cả các đảo đều nằm trong tầm kiểm soát của không quân Việt Nam (xem nhận định của các báo ở Hồng Kông ).Chỉ cần không quân oanh tạc hải quân trên các tiểu đỉnh đổ bộ là việc lấy lại các đảo không khó khăn. Trận chiến trên Biển Đông xảy ra là một cơ hội tốt cho Việt Nam dành lại những phần đất và biển đảo đã mất. ViệtNam đã phối hợp với Phi Luật Tân để cùng hoạt động về hải quân trên Biển Đông nhưng cũng cần liên hệ phối hợp thêm về không quân để làm chủ vùng biển nằm trong tầm hoạt động của không quân. Cần hung dữ và chiếm lại khi bị mất một đảo, nếu không chiếm lại được đảo đã mất thì sẽ mất toàn bộ Biển Đông. Tên nào ngăn cản thì chính là tên tình báo Tàu nằm trong bộ chính trị.

7.- Malacca là tử huyệt của Trung Cộng.

image

  Tử huyệt của Trung Cộng không nằm trên Việt Nam và Biển Đông mà nằm tại eo biển Malacca, dài 500 miles hẹp nhất là 1.5 mile, nơi cứ 2 chiếc tàu đi qua có 1 chiếc là của Trung Cộng. Một cuộc thương lượng công khai cần phải có giữa các nước Asean hoặc giữa Việt Nam và 3 nước đang kiểm soát eo biển Malacca là Mã Lai, Nam Dương và Singapore vì 3 nước này cũng đang có những quyền lợi trên Biển Đông mà Trung Cộng đang rắp tâm cưỡng đoạt nên một hiệp ước hỗ tương bảo vệ nhau và nếu cần thì sẽ đóng eo biển Malacca đối với nước nào tấn công 1 nước của Asean cần được hình thành để răn đe và đối phó chiến thuật chia rẽ Asean để cai trị của Trung Cộng. Chúng đang đem tiền mua chuộc Nam Dương và Campuchia nhưng chỉ cần 1 trong 3 nước đang kiểm soát eo biển Malacca ký thỏa ước với Việt Nam thì Trung Cộng phải dừng tay. Các bạn nghĩ thế nào khi chiến tranh trên bộ và trên biển giữa Việt Nam và Trung Cộng xãy ra mà các tàu nhiên liệu và thực phẩm của Trung Cộng không đi qua được eo biển Malacca nên càng kéo dài chiến tranh thì Trung Cộng càng đi vào con đường chiến bại vì cả nước Trung Cộng đói rã người không có thực phẩm, dầu chạy xe chạy máy.

8.- Bí mật lên kế hoạch đánh chiếm Quảng Đông.

image
Tàu Cộng là một tên khổng lồ to xác tham ăn nhưng rất nhiều bệnh. Bốn phía của chúng đều thọ địch. Tây Tạng Tân Cương sẽ nổi lên dành độc lập bất cứ ngày nào.Nội Mông là một lò lửa đang âm ỉ cháy. Hồng Kông và Đài Loan là những ngọn đuốc tự do trong tâm hồn người Tàu. Chiến tranh biên giới với Ấn Độ chưa giải quyết xong. Hố ngăn cách giàu nghèo mỗi ngày mỗi sâu rộng, lòng căm phẫn của dân nghèo đang dâng cao… Đập Tam Hiệp sắp tan. Kinh tế suy thoái. Thât nghiệp dâng cao. Các công ty sắp phá sản . Bong bong địa ốc sắp vỡ. Cách mạng hoa lài có thể sắp xảy ra v.v…. Nếu cơ may nào đó Tàu Cộng sụp đổ do cách mạng hoa lài hay nội bộ thanh toán nhau thì quí vị cũng nên cùng Tân Cương, Tây Tạng, Ấn Độ, Nội Mông vùng lên đánh chiếm Quảng Đông để thương lượng dành lại những vùng đất vùng biển mà bọn Tàu Cộng đã cướp nên quí vị cũng cần có một kế hoạch trước.

9.- Gởi nhiều phái đoàn kêu gọi hỗ trợ khi có chiến tranh và lo dự trữ lương thực.

image
Sự trổi dậy của một nước Đại Hán hung hãn là mối lo của toàn thế giới nên sẽ có nhiều nước muốn hỗ trợ Việt Nam để chặn đứng sự bành trướng bá quyền của Tàu Cộng. Nhân cơ hội Tàu Cộng đang leo thang đe dọa lấn chiếm trên Biển Đông, Việt Nam cần gởi nhiều phái đoàn đi dến từng quốc gia như Mỹ, Nhật, Úc, Nam Hàn, Ấn Độ, Anh, Pháp v.v… để thương lượng ký những văn bản với các nước hứa thuận hỗ trợ một số lượng quân cụ và lương thực cần thiết trong tương lai khi Việt Nam lâm vào chiến tranh. Số lượng đạt được một ít từ một nước nhưng gom lại thì có thể đủ để tham chiến lâu dài. Song song với việc kêu gọi các nước viện trợ cũng cần tự dự trữ lương thực trước.

10.- Con đường ngắn nhất là con đường Miến Điện đang đi.

image
Nhưng Việt Nam không thể thực hiện được như Miến Điện là quay lưng ngay tức khắc với tên Đại Hán vì trong quí vị có quá nhiều kẻ nội tuyến của Tàu và nhiều tên thuộc phe bảo thủ. Muốn đi con đường của Miến Điện thì phải thanh toán nội thù bằng đảo chánh nếu không làm được thì làm công khai bằng cách lập hội nghị Diên Hồng để bịt miệng những tên nội tuyến chủ bại. Trước khi làm công khai cũng cần giữ một vùng an toàn để làm căn cứ kêu gọi thực hiện.
Quí vị đừng nghĩ rằng dựa vào Tàu Cộng sẽ được trường cửu, đừng nghĩ rằng càng nhân nhượng thì Tàu Cộng ngừng tay không chiếm nước, đừng nghĩ rằng càng lừa phỉnh càng thanh toán đối lập càng kiềm chế toàn dân tộc thì sẽ được yên ổn đề cướp bóc suốt đời, đừng cho rằng chẳng ai đủ khả năng hỏi tội quí vị khi quí vị đem đất đai tổ tiên dâng cho giặc Tàu để đổi lấy chỗ ngồi cai trị nhân dân.
200 năm trước ông tổ của quí vị là Các Mác đã tiên tri rằng chính phủ cộng sản sẽ tiến tới chính phủ tự tiêu. Điều tiên đoán của y đã xảy ra cho Liên xô và Đông Âu thì lẽ nào không xảy ra cho Tàu Cộng và CS Việt Nam. Khi đó người ngồi xử tội bán nước của quí vị sẽ là những người hiện đang ngồi bên cạnh quí vị.

Ngôn ngữ ” Giao hợp “


image
http://baomai.blogspot.com/2011/04/ngon-ngu-giao-hop.html