Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Kêu gọi tố cáo công an bạo hành người dân và xuống đường ...

Thứ năm, ngày 06 tháng sáu năm 2013  -  GỒM BA BÀI  : 


   1/ Kêu gọi tố cáo công an bạo hành người dân và xuống đường phản đối bạo lực bằng băng rôn - khẩu hiệu .

Bui Thị Minh Hang 

Thưa các bạn!

Ngày qua Minh Hằng đề xuất thu thập chứng cứ bạo hành của công an và chúng ta sẽ TỐ CÁO - sẽ kêu gọi XUỐNG ĐƯỜNG PHẢN ĐỐI BẠO LỰC

Một việc Minh Hằng cần thông báo để các bạn biết rằng họ :những kẻ tội đồ bất chính rất sợ chúng ta nêu Tên tuổi- hành vi công khai

Vì vậy mỗi khi họ gây ra hành vi thô bạo và Sai phạm gì chúng ta cần nêu rõ nội dung đó bằng BĂNG RÔN - KHẨU HIỆU cho tất cả mọi người dân đều nhìn thấy...Đơn họ có thể nhận , nhưng nhiều khi họ vứt xó không thèm đọc, không thụ lý ( Đó là lí do nhiều vụ bị ngâm tôm rồi bỏ qua) Nhưng nếu chúng ta đi nộp đơn tố cáo cùng một số băng rôn hình ảnh , nội dung thì người dân sẽ nhìn thấy và hiểu ngay đang có chuyện gì xảy ra. Cái này sẽ giảm đáng kể sự bưng bít và ngay lập tức phản ánh được nội dung vụ việc..

Kính mong bà con thêm những ý kiến góp ý cho công việc

Trân trọng!


                               ==========================================

2/ Công an tiếp tục chặn đường hành hung blogger Nguyễn Hoàng Vi

Tranh vẽ Nguyễn Hoàng Vi của họa sĩ Trần Thúc Lân (Quỹ Tù Nhân Lương Tâm)

Danlambao - Khuya ngày 7/8/2013, blogger Nguyễn Hoàng Vi cùng bạn cô, anh Phạm Lê Vương Các đã bị 5 công an chặn đường hành hung dã man tại khu vực đường Tô Ký, Quận 12. 

Được biết, 5 tên công an này đều là những kẻ đã theo dõi, bám sắt gắt gao Hoàng Vi và gia đình trong suốt nhiều ngày nay. Trong số này, có một tên đi xe mang biển số 51V2 1009.

Hoàng Vi cho biết, khi cô cùng người bạn vừa đi đến quận 12 thì bất ngờ bị 5 tên công an đi trên 3 chiếc xe máy hùng hổ lao đến chặn đầu. Ngay sau đó, bọn chúng dùng mũ bảo hiểm đập túi bụi vào Hoàng Vi, người bạn đi cùng cô là anh Phạm Lê Vương Các cũng bị đánh một cách thô bạo.

Trận đòn thù dã man khiến Hoàng Vi bị ngã xuống đường, tuy nhiên những tên CA côn đồ vẫn không chịu dừng tay. Cô vội gọi điện thoại về nhà cầu cứu thì lập tức bị bọn chúng giựt mất điện thoại rồi đập vỡ tan tành.

5 tên CA sau đó tiếp tục thay nhau cầm mũ bảo hiểm giáng những đòn cực mạnh vào đầu và người Hoàng Vi cho đến khi cô nằm bất động. Khi người dân xuất hiện, bọn chúng mới chịu dừng tay rồi bỏ đi. 

Hiện nay, Hoàng Vi đã được đưa đến bệnh viện để khám và điều trị vết thương. 

Đây không phải là lần đầu tiên blogger Nguyễn Hoàng Vi bị CA chặn đường hành hung giữa đêm khuya như vậy. Từ khi bắt đầu tham gia các hoạt động yêu nước, viết blog và ủng hộ dân chủ đến nay, cô và gia đình liên tục bị CA hành hung, khủng bố. 

Ngày 2/10/2011, Hoàng Vi cũng từng bị CA trả thù bằng cách giàn cảnh gây tai nạn giữa đêm khuya. Hành động đâm xe đầy ác ý của CA khi ấy đã khiến cô ngã đập mặt xuống đường, gãy 7 chiếc răng.

Ngày 8/3/2013 vừa qua, Nguyễn Hoàng Vi đã được tổ chức IFEX (International Freedom of Expression Exchange network) vinh danh là 1 trong 7 phụ nữ tiêu biểu vì những nỗ lực tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận trên thế giới.


=================================================================







 

 



=================================================================================


3/ Tại sao ông Hồ Đức Việt 'phải chết' ?


.


                   Ông Hồ Đức Việt (ngoài cùng, bên phải)

(Danlambao) - Ông Hồ Đức Việt, nguyên UV BCT, Trưởng Ban Tổ chức TW Đảng CSVN Khóa X, mới mất vào ngày cuối tháng 5 vừa qua, sau một thời gian “buồn phiền và ốm nặng” vì khi không được vào TW Khóa XI năm ngoái trong khi là ứng cử viên sáng giá “nhất” cho chức Tổng Bí thư Đảng Khóa XI. Và có vẻ báo chí lề phải cũng như lề trái đã lắng xuống về cái chết “tự nhiên” của ông sau hơn một tuần qua.

Với lề phải thì tôi không muốn nói gì nữa. Họ, những người cộng sản, vừa giết đồng chí mình xong họ sẽ cử đoàn đại biểu “đông đảo và cao cấp” mang vòng hoa đến viếng “đau xót” chia buồn với gia quyến nạn nhân. Với ông Hồ Đức Việt, họ đã tổ tức tang lễ cấp nhà nước…

Nhưng tôi ngạc nhiên là trên các báo lề trái khá phong phú hiện nay tôi cũng không thấy bài nào nói trúng được lý do tại sao ông Hồ Đức Việt chết. Đó là lý do khiến tôi phải góp thêm một ý này.

Nói chung, báo lề trái có hai quan điểm chính, khá dễ dãi, về cái chết của ông Việt, nhưng khác nhau. Cả hai quan điểm đều cho rằng cái chết của ông HĐV là do buồn phiền rồi bị bệnh ung thư bùng phát sau khi mất chức UV BCT, tức là trượt ở lại TW Khóa XI, như thông báo chính thức của lề phải. Hai quan điểm này chỉ khác nhau trong cách giải thích tại sao ông HĐV lại mất chức trong ĐH XI.

Quan điểm thứ nhất, gần như tin vào các thông tin chính thức của đảng lề phải, cho rằng ông HĐV đã sai lầm trong công tác và đời tư, nên bị đối thủ là đảng X khai thác, loại ra khỏi danh sách UV TW Khóa XI. Từ đó mà ông buồn, ông bệnh, rồi mất, rất nhanh. Nhưng cụ thể “sai lầm trong công tác và đời tư” là gì? Chả lẽ chỉ là vì có bà vợ mê tín hay lên chùa cầu cúng cho “chồng thắng - địch thua”? Chả lẽ chỉ vì một lá thư nặc danh tố cáo ông HĐV có quan hệ nam nữ không lành mạnh khi đi công tác ở “nước lạ”? 

Nếu nói về hai điều: đạo đức và mê tín thần thánh thì các bộ CSVN hiện nay tất tật đều bị nặng! Chính họ biết họ không tin gì vào chủ nghĩa Mác Lê hay Tư tưởng HCM nên họ phải tìm nơi thần thánh để tin, và họ có điều kiện để “tin” nhất. Nếu đã là UV TW thì bệnh càng nặng, càng thờ cúng liên miên và càng nhất nhất theo thầy bà, đa số có nuôi thầy bà riêng. Còn lối sống đạo đức cá nhân của họ thì… cứ nhìn từ anh Tô đến anh Nông đức yếu là thấy, đó là các đồng chí đã bị lộ rõ. Còn 99% các đồng chí “chưa bị lộ rõ” thì…tởm lợm hơn nhiều!

Quan điểm thứ hai, có thể đại diện là bài của tác giả Trần Gia Lạc (TGL) trên blog Phạm Viết Đào, cho rằng ông Việt bị loại khỏi TW ĐCS VN Khóa XI vì có tính thần cải cách dân chủ trong đảng. Tác giả bài viết so sánh ông Hồ Đức Việt với ông Trần Xuân Bách cách đó 21 năm khi ông Bách bị loại khỏi BCT vì các ý tưởng dân chủ cấp tiến thực sự, cho rằng lịch sử đảng CSVN đã lặp lại với cá nhân ông HĐV như ông TXB.

Tôi không phản đối những đánh giá và tình cảm cá nhân đối với ông Hồ Đức Việt của tác giả TGL hay những người có đồng quan điểm như thế. Tôi chỉ biết rằng, điều đó – nói ông Hồ Đức Việt có tư tưởng cải cách dân chủ, và vì thế ông “phải chết” - cũng không đúng. Việc so sánh ông Việt với ông Bách là quá khập khiễng, không công bằng với tinh thần, tài năng và thái độ dân chủ cũng như tư cách con người sáng chói của ông Trần Xuân Bách.

Quan điểm thứ ba, của tôi và của rất nhiều người mà tôi biết xung quanh trong XH Việt Nam hôm nay, trong đó có cả các UV TW, thì khác với hai quan điểm trên về hai ý về: nguyên nhân mất chức TBTC TW của ông HĐV tại ĐH XI và nguyên nhân cái chết của ông sau đó.


Trước khi nói về nguyên nhân mất chức TBTC TW, UV BCT cần nhắc lại vài nét đặc thù về con người và sự nghiệp của ông Hồ Đức Việt. Dù là con của ông Hồ Tùng Mậu, một người CS được coi là cùng thế hệ với HCM và “bạn chiến đấu” của HCM ở “nước lạ”, ông HĐV không có tố chất của người làm chính trị với nghĩa khách quan nhất. Được ưu tiên ăn học ở Nga về, ông HĐV là một số ít trí thức được đào tạo bài bản trong BCT Đảng CSVN (vốn đa số chỉ có đầy rẫy bằng cấp “tại chức” - tức là dùng chức lấy bằng, không cần học). Bắt đầu với 5 năm dậy toán ở ĐH TH Hà Nội lên vèo từ tổ tưởng bộ môn đến chức Hiệu trưởng, rồi hàng chục năm cán bộ TW Đoàn – cũng lên vèo đến chức Bí thư TW Đoàn, rồi vào TW Đảng, về làm bí thư các tỉnh Quảng Nình, Thái Nguyên để vô sản hóa con người thư sinh học hành của ông, rồi về TW làm Phó ban rồi Trưởng ban này nọ trước khi vào chức TBTC, UV BCT, vốn luôn trong hàng tốp 5 quyền lực (thời Lê Duẩn là tốp 2! Chỉ sau Lê Duần và trên… HCM). Nói chung, con đường quan lộ của ông HĐV vô cùng hanh thông. Tại sao vậy, khi ta biết ông không có “tố chất = bon chen” chính trị, và đa số ai biết ông đều công nhận ông không có tài cán gì đặc biệt…? 

Ông làm quan to trong đảng CSVN vì đảng này cần cái tên của cha ông – ông là con trai Hồ Tùng Mậu là đủ, không cần biết là Hồ gì, như nó vẫn đang nấp sau cái tên và “tư tưởng” HCM để mị dân hơn nửa thế kỷ nay vậy. Nấp sau tên và tô điểm bằng tên HCM đó, nhưng đảng CSVN đối xử với cá nhân HCM thật vô cùng bạc bẽo. Mấy chục năm qua họ cần cái mặt nạ HCM và thế hệ HCM mà HTM cha ông là cái tên khá sáng giá, nên họ cần bố ông, qua ông. Khi nào không cần là họ lột mặt nạ ra, cùng là lúc họ sẽ lột ông xuống…

Là người “trí thức” tức là không thủ đoạn, ông không hiểu mình không có thực tài làm chính trị. Không vậy cánh, cứ khơi khơi “lên như diều” chỉ vì là CCCC, ông lại tưởng mình có tài làm chính trị như cha, ông mơ tới chức TBT… Với đảng thì: OK, nếu ông chịu làm đồ trang trí cho những kẻ gian hùng thứ thiệt, như Nông đức yếu đã chịu làm. Nông đức yếu thì vô cùng ngu dốt. Nhưng…

Nhưng, ở Đại hội trù bị cho ĐH XI, khi dự kiến nhân sự mới đã thông qua, khi tên ông đã được tín nhiệm hạng cao - trên 67%, trong khi chỉ cần trên 50% là tái nhiệm, ông (và mọi người trong ĐH) đã tin chắc mình ở lại BCT Khóa XI, ông lên đọc báo cáo cương lĩnh dự kiến cho ĐH XI mấy ngày tới, ông đã vạch ra kế hoạch sắp tới cho Ban Tổ chức TW “của ông” và hứa sẽ rà soát lại chất lượng cán bộ đảng (tức là rà soát lại bằng cấp và lý lịch của các đồng chí cán bộ đảng cấp cao của ông!) từ TW trở xuống, “để tăng cường và cúng cố sức mạnh của đảng”!

Vì ngây thơ chính trị, ông không biết trên 50% các đồng chí TW và địa phương xài bằng cấp giả trong cái chế độ sính bằng cấp của đảng ông tạo ra, không phải ai cũng được ăn học và không phải đi lính suốt mấy chục năm chiến tranh như ông! Người đầu tiên phản đối ông công khai chính là đồng chí X, người có bằng Cử nhân Luật hệ Chính qui của ĐH Luật HCM mà chẳng đi học ngày nào. Đôngc hí X cũng có lý lịch không rõ ràng, không biết con của tướng Thanh hay của “địa phương” Cà Mau…? Nói chung, về lý lịch khai man thì các đồng chí của ông có gen truyền thống từ HCM rồi, cũng “xài mượn” phổ biến, trên 50% khai man là cái chắc…, giống như các đ/c CS GT cứ chặn cái xe tải nào cũng có thể bắt lỗi “vi phạm” do thiết bị nào đó không an toàn, không đúng “luật”… 

Ông HĐV đã ngây thơ không biết rằng chỉ có vài người trong TW CSVN là có bằng cấp chuẩn và lý lịch chuẩn như ông? Chúng ta không biết. Chúng ta chỉ biết, với lời hứa “làm vững mạnh đội ngũ cán bộ cao cấp của đảng” như thế, ông đã đưa mình thành kẻ thù trực tiếp của đa số các đồng chí trong TW của ông, vốn ở đó không phải để làm cho đảng vững mạnh. Ông HĐV nghĩ rằng ĐH trù bị đã xong, mọi điều đã chắc chắn an bài, và ông chắc chắn sẽ ở lại BCT để ghé chức TBT? Có lẽ thế. Nhưng ông HĐV đã không hiểu luật chơi của đảng CSVN của ông đã thay đổi trong mấy năm gần đây. Người ta đã và đang bỏ những bộ “mặt nạ” đạo đức với nhau và với dân mà đưa quyền lực thật và đồng tiền ra là công cụ điều tiết chính mọi quan hệ trong đảng cũng như toàn xã hội…

Vì thế, “Hồ Đức Việt phải chết!” để tuyệt trừ mọi hậu họa là tuyên bố đã được đảng X – đảng trong đảng CSVN, đưa ra. Lúc đó đảng X chưa có tên là X, mới là đảng $ của đ/c TT NTD thôi.

Thế là, dù chỉ còn 1 ngày là xong ĐH trù bị và sau đó chỉ còn là ĐH chính thức để “biểu diễn lại” những gì đã trù bị, đảng X và đồng chí X đã kịp xoay trở. Đầu tiên là cử người đi phao tin và lót đủ hàng trăm “cục gạch” (mỗi “cục” là 1 Milion đôla mỹ) cho các đ/c TW ủy viên trong diện sẽ bị ông HĐV “rà soát lại” và “làm vững mạnh lên”… Sau đó là giao đồng chí Tô Huy Rứa đang là Trưởng Ban Kiểm tra TW (vốn đã bị đồng chí X mua đứt bằng 10 “cục gạch” trong vụ Vinashin để cứu đ/c X thoát thân, nay đ/c X hứa thêm sẽ cho thay HĐV làm TBTC TW Khóa XI…) lên đọc đơn tố cáo nặc danh ông Hồ Đức Việt có quan hệ nam nữ không lành mạnh trong thời gian đi công tác “nước lạ” mới trước đó… Tiếp theo là đích thân đ/c X lên phát biểu với đề nghị ngọt ngào vì dân chủ trong đảng: “Dù vẫn biết là kết quả ĐH Trù bị đã thành công nhất trí, danh dách TW khóa XI đã chốt, nhưng vì có lá đơn tố cáo nặc danh đích danh đ/c HĐV nên TW phải xử lý để cho nó chắc chắn, TW nên bỏ phiếu tín nhiệm lại đ/c HĐV, chỉ cho nó chắc chắn thôi, cho nó đảm bảo dân chủ trong đảng thôi…”. Và cuối cùng là, các đồng chí đã nhận “gạch” của đ/c X phải hô to màn đồng thanh ủng hộ dân chủ trong đảng: “Đồng ý lấy tín nhiệm lại cho chắc chắn và dân chủ!” Đồng ý! Đồng ý! Đồng ý... Thế là TW CSVN gần 200 kẻ nô bộc của X bầu “tín nhiệm lại” ông HĐV…

Kết quả là phiếu tín nhiệm của TW vào đống chí HĐV, con trai Hồ Tùng Mậu, rớt xuống thê thảm chỉ còn gần 40%, không được ở lại TW XI. Vậy là đ/c HĐV đã bị kết án và tuyên án “Phải chết!”, đó là cái “chết đứng" chính trị do không hiểu chính trị của ông. Kết quả quay ngoắt 180 độ sau có 1-2 ngày!

Đảng CSVN an toàn, được đảng X cứu khỏi nguy cơ… lòi đuôi gian dối lý lịch và bằng cấp có hệ thống!

Bản án “Phải chết!” với ông Hồ Đức Việt còn được CSVN tuyên và thi hành ngay bởi đảng X trong cuộc sống của ông nữa, như CSVN thường làm gần đây với các đ/c của họ như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt và nhiều cái chết bí ẩn khác mà “an ninh” CSVN thực hiện. Những việc làm độc ác của CSVN với chính họ như vậy sắp tới cũng sẽ được đưa ra ánh sáng, sớm thôi.

Điều tôi muốn nói qua bài này với quan điểm thứ ba về cái chết chính trị và sinh mạng của ông Hồ Đức Việt, là đảng CSVN nay đã lộ bản chất là đảng của những kẻ vô cùng độc ác, và họ đã thay đổi luật chơi hoàn toàn rồi. Từ nay, đó là luật của quyền lực maphia X trong đó tiền bạc và bạo lực tàn ác đi song hành. Như cách đ/c X tận diệt ông Hồ Đức Việt vậy. Ông Hồ Đức Việt không phải đã chết tự nhiên, do bệnh tật, mà là đảng X đã hại chết ông. Đó chỉ là thêm một trong rất nhiều nghi án của CSVN mà lịch sử rồi sẽ phơi bày. Ông Hồ Đức Việt không có cơ hội được sống giam lỏng những năm cuối đời như ông Trần Xuân Bách, chỉ vì ông vô tình hay cố ý đe dọa đến an ninh của đảng X trong lời hứa tái đắc cử “Tôi sẽ…” mà thôi. Tôi không tin ông có gan làm được điều ông nói. Vì nếu thế ông phải biết điều ông nói là gì, ông sẽ phải động chạm đến ai…?

Lịch sử đảng CSVN đã sang trang đen tối nhất của nó rồi, trước khi nó tan rã và làm thối rữa vào Lịch sử Việt nam. Đến UV BCT như Hồ Đức Việt mà còn không nhận ra điều đó, thì còn hơn ba triệu đảng viên khác chắc cũng “phải chết!” tức tưởi như thế mới nhận ra sao?

danlambaovn.blogspot.com

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Bao Giờ Quốc Hội Trưng Cầu Ý Dân :" AI MUỐN CHỬI ĐẢNG ...! "

Bao Giờ Quốc Hội Ra Trưng Cầu Ý Dân  : " ... AI MUỐN CHỬI ĐẢNG ...!"        Chắc nếu gom lại chính xác cũng được trên 80% 
( Thanh Thanh - San Jose , CA )


.
.
====================================================

1/ Hiệu Minh - Lan man về tiếng chim cuốc


Hiệu Minh


Quốc hội hoan hô và đồng thuận.
Nghe nói Quốc hội nước mình chắc sẽ lại đồng thuận cái xoẹt, yêu cầu giữ nguyên quốc hiệu “CHXHCN VN” sau cả năm bàn cãi. Góp ý cho thay đổi Hiến pháp không hơn gì.
Báo chí tường thuật lại rằng, tại các phiên thảo luận, rất nhiều đại biểu nói “Quốc hội nhất trí giữ nguyên tên nước”, “Đổi tên nước không có lợi”, “Giữ tên nước để tránh phức tạp chính trị”.
Chuyện quốc hiệu đã thống nhất từ khi bắt đầu họp khi ông Phan Trung Lý giải thích từ hôm 20/5 “Giữ nguyên CHXNCN là để khẳng định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, đồng thời tránh gây tốn kém do các thay đổi có liên quan”.

                              
                                  Đại Biểu Quốc Hội ngủ thế này sao không nhất trí 100% 
Đại biểu Nguyễn Văn Tuyết của Bà Rịa-Vũng Tàu nhấn mạnh ‘CHXHCN Việt Nam’ đã ‘quen thuộc với nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế’ nên không cần phải đổi.
Đại biểu Trần Văn Tư của tỉnh Đồng Nai cho biết, tỉnh ông chỉ có một ý kiến đòi đổi tên nước. Ông đã gặp trực tiếp người này để hỏi thì được trả lời là chỉ có ‘tâm tư tình cảm muốn trở về tên nước khi thành lập chứ không có ý gì khác’.
Nói chung, những gì mà cần hoan hô và đồng thuận thì QH Việt nam là nhất thế giới. Từ khi thành lập đến nay, lần duy nhất là các dân biểu dám chống lại Đường sắt cao tốc 58 tỷ đô la do Chính phủ đưa ra.
Từ Bauxite đến mở rộng Hà Nội và bao nhiêu dự án tốn kém ở nhiều lãnh vực khác, các vị đại biểu mình như một giàn đồng ca, gật đầu đồng ý, dù chẳng biết hậu quả của nó ra sao.
Sự đồng thuận đôi lúc là sức mạnh trong thời chiến. Nhưng trong thời bình, mọi việc phải suy xét tới nơi tới chốn trước khi nhấn nút đồng ý.
Bởi nó liên quan đến an ninh quốc gia, đến hình ảnh đất nước và nếu là dự án hàng tỷ đô, thì liên quan đến đồng tiền bát gạo của dân.

                
              Quốc hội họp chả có gì mới đem bàn ... Làm Ông khó chịu 
Nhiều bạn đọc thất vọng vì cung cách làm việc và đóng góp ý kiến của rất nhiều đại biểu, thiếu lửa trên nghị trường. Thấy quốc hội nước người tranh cãi nảy lửa mà buồn cho nước mình.
Có bạn đọc gọi đùa các nghị viên là “Cuốc” hội, ví như chim cuốc, chỉ biết thuộc lòng những gì được người khác định hướng. "

Chim cuốc. Ảnh: internet
Nhưng bạn có biết chim cuốc kêu vì hối hận đã bỏ qua việc lớn.
Tương truyền, vua nước Thục có chút tình riêng vợ của một bề tôi tên là Biết Linh. Biết Linh dấy loạn. Vua Thục thất bại, chạy trốn vào rừng.
Sau này chết, vua Thục hóa thành chim Đỗ Quyên (chim cuốc), ngày đêm kêu mãi không thôi, vì nhớ nước khôn nguôi.
Lâu lắm rồi, mình không về quê vào dịp hè nên chẳng hiểu còn con cuốc nào kêu.
Nhớ có bài thơ của Nguyễn Khuyến viết về tiếng con cuốc kêu rất hay. Chả hiểu bài này lưu lạc trên internet có đúng là bản gốc hay không?
Khắc khoải đưa sầu giọng lửng lơ,
Ấy hồn Thục đế thác bao giờ?
Năm canh máu chảy đêm hè vắng,
Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.
Có phải tiếc xuân mà đứng gọi,
Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ.
Thâu đêm ròng rã kêu ai đó.
Giục khách giang hồ dạ ngẩn ngơ.
Liệu có ai từng bỏ phiếu theo số đông hay vì lợi ích nhóm, sẽ hối hận tại sao lại làm những điều như vua Thục vì chút tình riêng mà quên đi việc lớn, biến thành chim cuốc kêu than mùa hè, cuối cùng chết trong điêu tàn và chịu sự đàm tiếu của thế gian.
HM. 4-6-2013
(*) Hình vui do Thanh Thanh minh hoạ xin Tác Giả thông cảm 

                                 =================================
                  Quyền con người ở Việt Nam.
Quyền con người ở Việt Nam. Tranh Babui.
Quyền con người ở Việt Nam. Tranh Babui.

========================================

2/ Phương Bích - Không thể để Đảng và Nhà Nước lo được


Phương Bích



Biểu Tình Chống Tàu Ngày 02/6/2013 Tại Hà Nôi ( Hình Minh Hoạ )

    Khi có kêu gọi biểu tình trên mạng, điều đầu tiên tôi nghĩ là bố lại phải ăn bánh bích quy trừ bữa. Nghĩ nát óc cách thu xếp thế nào để tôi có thể ra khỏi nhà trước buổi chiều thứ bảy, vì nếu họ chặn như lần trước, họ sẽ không chờ đến sáng chủ nhật. Rốt cục năm mươi mấy tuổi đầu vẫn đi “bụi”. Trong khi tôi ra khỏi nhà từ đời tám hoánh, ở nhà họ vẫn canh tôi từ tối thứ bảy.
Có ra ngoài mới biết, chả phường nào người ta làm như vậy. Thế nên tôi tức lắm. Bụng bảo dạ phen này về sẽ ra tận phường làm cho ra nhẽ.
Sáng chủ nhật, khi đang đi bộ trên Bờ Hồ, có một tay cứ đi theo chúng tôi. Tôi kiểm tra bằng cách dừng lại để cho cậu ta đi lên trước thì cậu ta cũng dừng lại theo. Đi ngược lại, cậu ta cũng đi ngược lại. Ừ! Thà cứ công khai thế cho đỡ nhầm nhọt. Đi được một quãng, cậu ta tranh thủ hỏi han chuyện bố tôi. Hóa ra là an ninh phường!
Buồn cười là cậu ta cứ dụ dỗ tôi đi về, để cậu ta “đèo”. Không được thì lại lẵng nhẵng đi theo. Thôi kệ! Cứ để cho cậu có dịp chứng kiến chúng tôi “gây rối” như thế nào.
Khi những người biểu tình bị bắt, tôi và chị “Sông Quê” quay về lo bữa trưa cho gia đình để đầu giờ chiều sang Lộc Hà với anh em. Thế là cậu an ninh đèo hai chị em tôi về. Dọc đường điện thoại của cậu ta cứ réo suốt. Qua cách nói, có vẻ như thủ trưởng của cậu ấy rất quan tâm đến việc đưa được tôi về nhà. Họ mời tôi về phường uống cà phê. Nhưng tôi bảo chả mời tôi cũng sẽ ra, bây giờ thì chưa phải lúc. Tôi cũng nôn nóng chả kém gì họ.
Y hẹn, 4 giờ 4 phút chiều thứ hai (ngày 3/6), tôi có mặt ở phường. Anh trung tá công an khu vực đang đợi tôi ngay cổng. Anh ấy dẫn tôi lên phòng họp trên tầng 2. Trong sáu vị đang an tọa thì có một vị có tuổi, nghe nói là dân ở làng quốc tế Thăng Long. Nhưng qua cung cách nói (lo cho dân), tôi đoán bác ý là bí thư chi bộ.
Mào đầu câu chuyện, anh trưởng công an phường hỏi về chuyện hôm qua bên Lộc Hà.
Ối giời, chạm đúng mạch nhá. Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ lúc Nguyễn Văn Phương và Nguyễn Chí Đức bị đánh (chi tiết tôi sẽ kể trong bài về biểu tình).
Tôi kể về việc tôi đã chửi cái lũ hèn hạ đánh hội đồng thằng Phương, thằng Chí Đức là đồ chó. Và chửi xong tôi lại thấy tội nghiệp giống chó như thế nào, bởi tôi yêu quý chó và mèo lắm. Tôi chửi đến nỗi khản cả giọng như thế nào, nỗi uất hận đã biến thành lòng căm thù có thể khiến tôi cũng như nhiều người, sẵn sàng đi tù hay là chết ra sao, miễn là có thể trừng trị được bọn côn đồ khốn nạn kia. Tôi kể sự hung hãn của những kẻ đội lốt dân sự đánh người một cách ngang nhiên đã xẹp xuống như thế nào, khi những người biểu tình nằm chặn dưới bánh xe chở tù nhốt thằng Phương. Và điều gì sẽ xảy ra nếu như bánh xe hôm đó cán chết người biểu tình? Liệu đó có thể là mối lửa cho một cuộc nổi dậy của người dân như cái chết của Mohamed Bouazizi ở Tunisia không? Có thể chưa, nhưng chắc chắn là nó sẽ là một cơn chấn động mà không ai lường trước được hậu quả.
Nghe tôi phê phán cách ứng xử kém của chính quyền chừng như đã đủ, anh trưởng công an phường đề nghị đi vào việc chính. Anh ta nói trước.
Phải nói tôi phục sự kiên nhẫn của mình quá, khi phải nghe những lời sáo rỗng, máy móc mà tôi đã quá quen như việc biển đảo để nhà nước lo. Như là phải giải quyết bằng ngoại giao một cách khôn khéo. Như là yêu nước thì có nhiều cách….và biểu tình như thế là gây ách tắc giao thông, là mất trật tự công cộng, là làm xấu hình ảnh thủ đô trước con mắt của khách du lịch…
Tuy kiên nhẫn lắng nghe, nhưng tôi bắt đầu ngọ ngoạy. Phải nói rằng tôi rất ghét nghe điều gì lặp lại quá hai lần. Thời gian là vàng bạc mà.
Thấy tôi ngọ ngoạy liên tục, anh trưởng công an phường tìm cách kết thúc bài diễn văn, rằng đề nghị tôi không đi biểu tình nữa. Giờ thì đến lượt tôi. Tôi bắt đầu trả lời lần lượt từng vấn đề một.
Thứ nhất, không thể đảng và nhà nước lo được! Lo cái gì mà hết để mất ải Nam Quan đến Gạc Ma (chưa cần nói đến Hoàng Sa). Lo cái gì mà để kinh tế lụn bại, tham những tràn lan.
Thứ hai, không thể ỷ lại hoàn toàn vào nhà nước được. Như một cô nhà báo (Đoan Trang) nói, người dân biểu tình cũng là một hình thức ngoại giao, đó là ngoại giao nhân dân. (Cái này hẳn các ông cộng sản rành sử dụng thời trước năm 1975 lắm)
Thứ ba, các anh bảo biểu tình gây ách tắc giao thông. Trước tiên việc biểu tình chỉ diễn ra trong buổi sáng chủ nhật. Sau đó, việc người biểu tình đi xuống lòng đường là vì chả có vỉa hè cho người đi bộ, có thì hàng quán và xe cộ chiếm hết chỗ rồi. Nếu so với các nhóm cổ động viên bóng đá, hay fan âm nhạc thì việc gây ách tắc giao thông của biểu tình chống TQ (nếu có) còn thua xa. Hàng vạn thanh niên có thể đổ ra đường ăn mừng chiến thắng của một đội bóng, khóc rưng rức khi đón một ngôi sao nhạc pop, nhưng hoàn toàn thản nhiên và thờ ơ khi đồng bào mình bị giặc Tàu bắn giết, cướp bóc và cấm ra biển mưu sinh. Đó là điều rất đáng lo ngại.
Thứ tư, các anh bảo làm xấu hình ảnh của thủ đô trong con mắt của khách du lịch. Chính hành động đàn áp người biểu tình ôn hòa của chính quyền mới làm xấu hình ảnh của thủ đô. Tôi kể về tâm sự của một cựu chiến binh, rằng tuổi ngoài sáu mươi cũng chả thiết tha gì chuyện biểu tình (trong khi tuổi trẻ thì chỉ lo ăn chơi nhảy múa). Cũng chỉ muốn nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng... nhưng trước sự ức hiếp đe dọa đến an nguy của đất nước mà chả nhẽ gần 90 triệu người không ai lên tiếng thì nhục quá, vậy thì đành phải xuống đường thôi, dù một lần cũng được. Thế nên tôi nghĩ rằng, hình ảnh người biểu tình là rất đẹp, nếu không có những hành động đàn áp của chính quyền.
Ngoài ra, chúng tôi đi biểu tình cũng là để nói rằng tư duy của chúng tôi không phải là tư duy của kẻ nô lệ, của một bầy cừu, chỉ biết nói sao nghe vậy. Các anh có nghĩ rằng chính quyền không bao giờ sai không?
Không! Đúng không?
Vậy thì khi chính quyền sai thì chúng tôi có quyền phản đối chứ? Tôi nói thẳng là tôi không yêu chế độ này. Nhân tiện tôi hỏi luôn, theo các anh, chế độ cộng sản này có tồn tại mãi mãi không?
(đến đây họ thoáng nhăn mặt, tôi lấy ví dụ mà báo chí nhà nước thường nói về ông Hồ là một người cộng sản , nhưng người khác dùng từ chế độ cộng sản thì lại thấy không ổn – cái tréo ngoe là ở chỗ đó)
Các anh đừng khó chịu vì cái từ cộng sản. Chả phải các anh là đảng viên đảng cộng sản hay sao?
Nhiều người có một qua niệm rất sai lầm là nếu cái chế độ này sụp đổ, sẽ không ai trả lương hưu cho họ. Họ nhầm hết cả. Những người làm công ăn lương là để đóng góp cho xã hội. Bản thân họ trong quá trình làm việc cũng phải đóng thuế và bảo hiểm hưu cho chính lương hưu của mình sau này. Bất cứ một xã hội nào cũng cần đến người lao động, và họ lao động cho xã hội đó chứ không phải cho bất cứ một nhà nước hay đảng phái nào cả. (đảng và nhà nước có đẻ ra tiền đâu mà trả cho người lao động – tiền của họ đấy chứ)
Cuối cùng, các anh là đại diện của pháp luật thì phải làm việc theo luật. Dân chúng tôi thì phải sống theo luật. Vì vậy các anh đừng có khuyên nhủ gì tôi cả. Mà tôi ngần này tuổi đầu, có còn là đối tượng để các anh phải khuyên nhủ tôi nữa đâu? Vậy các anh cứ cho tôi một cái lệnh, tôi sẽ chấp hành ngay. Nhưng tôi biết các anh không thể cấm được, vì các anh không được phép cấm. Còn nếu các anh dùng những biện pháp lấy người để cản trở thì tôi lại càng đi, vì thói đời càng cấm càng bị phản ứng mà.
Tiếp theo đó là đến bác ở làng quốc tế Thăng Long. Tuy bác ý nói ra phường để đề nghị giải quyết việc của làng bác ý, nhưng nhân có việc tôi ra phường nên cũng muốn chứng kiến...
Bác ấy tỏ ra khá rành về tôi, về những việc tôi đã làm và về cả … tuổi Canh Tý của tôi nữa. Bác ý bảo từ nãy giờ ngồi nghe, thấy không phải đàn ông ai cũng có tính cách mạnh mẽ như tôi (chết cười - cái này ông công an ghi biên bản cũng liệt kê vào đó). Sau đó bác ấy bảo, vừa nãy có nghe tôi nói, tôi không yêu chế độ này. Thế theo tôi thì phải làm thế nào? Rồi đảng và nhà nước bấy lâu nay vẫn lo giải quyết chuyện biển đảo, người dân vẫn biết mọi tin tức và đều rất quan tâm. Rồi chuyện biểu tình có hiệu quả gì không?
Tôi cũng hết sức kiên nhẫn nghe bác ý nói, rồi trả lời như ri:
Về câu thứ nhất, tôi lấy ví dụ: cả phố chỉ có một hàng phở. Đắt rẻ, ngon dở gì thì người ta vẫn bắt buộc phải chấp nhận nó. Nhưng nếu có hai ba hàng phở, thì ngay tức khắc sẽ có sự cạnh tranh, vì người dân sẽ lựa chọn hàng nào mình thích – nói đến đây bác ấy bảo: chị nó thế là tôi hiểu rồi. (tôi rất thích cách hiểu nhanh và ý nhị của bác ý)
Câu thứ hai, trước năm 2011, chỉ cần nói đến từ Hoàng Sa-Trường Sa là đi tù. Đảng và nhà nước không hề hó hé nói về chủ quyền biển đảo. Bố cháu không hề biết gì về Gạc Ma. Cháu thì đến khi đi biểu tình mới biết Gạc Ma đã mất và 64 chiến sĩ của ta đã bị lính Trung Quốc bắn chết ở Gạc Ma như thế nào. Vậy thì bao nhiêu người dân Việt Nam biết được những chuyện về biển đảo để quan tâm hay không? Cháu cho rằng đó là sự bưng bít thông tin. Báo chí nhà nước chỉ phản ảnh một chiều. Cháu vẫn nói với bố cháu, nếu bố chỉ đọc báo nhà nước thì không bao giờ biết được sự thật. Ví như khi ra tòa, tòa cũng phải nghe cả nguyên đơn và bị đơn, chứ cứ nghe một bên thì chết.
Câu cuối, sau 11 cuộc biểu tình năm 2011, lần đầu tiên đại biểu quốc hội tỉnh Lâm Đồng Nguyễn Bá Thuyền dám tuyên bố tại nghị trường: nhiệm kỳ này gắng lấy lại Hoàng Sa.
Mặc dù nghe hơi hài hước, nhưng đó là phát súng đầu tiên nhắc đến Hoàng Sa sau một thời kỳ dài tăm tối mà chỉ cần nhắc đến nó là bị bỏ tù. Tiếp đến mới là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa. Như vậy mà bảo là không có hiệu quả gì ư?
Bác ấy nghe chỉ gật gù cười, không nói gì. Tiếp đến, anh phó trưởng công an phường phát biểu. Nội dung thì chả khác gì trưởng công an phường, nhưng có thêm một câu là “phê phán” việc đi biểu tình của tôi. Vì thời gian còn quá ít nên tôi chưa “phản biện” lại việc phê phán đó. Nhưng nhất định tôi sẽ sớm trả bài cho anh phó TCAP non choẹt này.
Phần cuối là anh công an già đọc biên bản làm việc (he he, hóa ra đây là một buổi công an tiếp dân đấy).
Từ thuở đi làm nhà nước đến giờ, tôi chưa từng nghe một biên bản cuộc họp nào buồn cười đến vậy. Chỉ thiếu có ghi đoạn này chị ấy đừng lại ho thôi. Đến nỗi bác ở làng QTTL cũng phải cố dấu nụ cười, còn mấy anh công an kia thì chữa thẹn, bảo anh ấy ghi biên bản “trung thực” quá. Có đoạn lại tự diễn biến nữa chứ.
Tôi bảo tôi sẽ không ký vào một biên bản lủng củng như vậy, nhưng các anh ấy bảo tôi có quyền ghi ý kiến của tôi vào đó.
OK! Tôi cầm bút hý hoáy viết. Tay không quen cầm bút, chứ cứ bay loạn lên. Có lẽ không chính xác tuyệt đối, nhưng đại để tôi viết thế này:
Tôi đã đọc biên bản. Nhưng biên bản này khá dài và lan man. Vì vậy tôi có ý kiến như sau:
1/ Đề nghị công an Phường giải quyết vấn đề môi trường và an ninh quanh khu vực nhà N06.
2/ Công an Phường đã vận động, khuyên tôi không nên đi biểu tình chống Trung Quốc. Nhưng tôi cho rằng việc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược là cần thiết, và thể hiện quyền công dân. Nếu công an Phường có lệnh cấm tôi đi biểu tình bằng văn bản, tôi sẽ chấp hành nghiêm chỉnh lệnh cấm này.
Hà Nội ngày tháng năm
Ký tên
Tôi đọc ý kiến của tôi lên, bác ở làng QTTL lại tủm tỉm cười, bảo tôi nên làm thư ký cho lãnh đạo mới đúng. Tôi cũng cười bảo, trên đời, người ta sợ nhất là sự thật, nên chắc chắn chả ai cho cháu làm đâu ạ. Bữa nào bác rảnh, mời bác lên nhà cháu chơi, nói chuyện với bố cháu cho biết ạ .
Bắt tay vui vẻ, chào chiệc vui vẻ. Trước khi ra về , tôi lại bảo, giống như ông Galile ấy, tôi tuyên bố các anh càng cấm tôi càng đi đấy. Và tôi cũng không thể để đảng và nhà nước lo được, tôi cũng đòi quyền được lo của tôi chứ. Tất cả cười ồ. Tôi nói thêm, các anh phạt mũ bảo hiểm rởm, nhưng chính các anh lại đưa mũ bảo hiểm rởm cho tôi đội khi đưa tôi về đấy nhé.
Trưởng công an phường lại cười bảo, chị cứ phê phán công an suốt thôi, làm sao chị biết được đó là mũ bảo hiểm rởm? Tôi bảo tôi mua loại mũ đó có ba chục nghìn ở vỉa hè.
Còn nhiều chuyện râu ria mà kể hết ra thì dài dòng quá. Thí dụ như TCAP bảo chị nên ủng hộ chúng tôi, tôi bảo tôi không thể ủng hộ các anh mà lại trái với lương tâm của tôi được, như thế cũng là dối trá.
Khi về kể cho bố nghe, bố khoái chí lắm, bảo “lý trực khí hùng, lý cong khí đoản” là thế. He he, đúng là tôi chiếm diễn đàn hơi nhiều, vậy mà còn bao nhiêu điều chưa nói được với các anh ý.

                        ========================

3/ Trần Huỳnh Duy Thức bị biệt giam trong 10 ngày


Trần Văn Huỳnh (Danlambao) - Chủ nhật ngày 26/5/2013, gia đình tôi đến trại giam Xuân Lộc thăm Thức như định kỳ hàng tháng. Nhưng lên đến nơi, các quản trại cho biết gia đình không thể gặp Thức và hẹn 10 ngày sau mà không nói lý do, ngày hôm đó phải ra về.

Không yên tâm, gia đình tôi lại tiếp tục đi thăm Thức ngày 31/5/2013 và được biết, họ kỷ luật Thức là do đã phát hiện Thức sử dụng một chiếc điện thoại di động và cũng yêu cầu gia đình quay về và chỉ cho thăm gặp vào ngày 4/6/2013. Gia đình vô cùng ngỡ ngàng trước thông tin này, bởi trong tù thì Thức tìm đâu ra một chiếc điện thoại di động để mà dùng? Và nếu quả đúng như vậy, thì theo lẽ thông thường Thức sẽ liên lạc ngay về cho gia đình, nhưng đằng này gia đình đã không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào. Các quản trại cho hay hình thức kỷ luật là biệt giam và kéo dài trong 10 ngày - bắt đầu từ ngày thứ Sáu 24/5 cho đến hết ngày 2/6/2013. Lo lắng về tình trạng Thức lúc đó, gia đình đã cố gắng tìm hiểu rõ hơn nguyên nhân sự việc, cũng như hỏi thăm về điều kiện ăn uống, sinh hoạt khi biệt giam, nhưng các quản trại không cung cấp thông tin gì thêm và chỉ nói gia đình quay lại sau khi hết kỷ luật. Gia đình có yêu cầu họ lập biên bản ghi nhận việc gia đình không được gặp Thức do Thức đang chịu kỷ luật, tuy nhiên họ từ chối. Nhưng họ cho phép gia đình viết thư tay theo yêu cầu của gia đình để chuyển vào cho Thức và hứa rằng chắc chắn sẽ đưa đến tay Thức khi hết thời gian kỷ luật.

Mười ngày chờ đợi trong thấp thỏm dài tựa như một tháng trời đằng đẵng. Cảm giác của mười ngày đó chẳng khác gì quãng thời gian bặt vô âm tín từ Thức sau khi Thức bị bắt tại nhà riêng rồi đưa đến trại tạm giam B34. Có một điều kỳ lạ rằng thứ Sáu 24/5/2013 – ngày Thức bị chuyển vào biệt giam, cũng chính là ngày Thức bị bắt cách đây 4 năm trước (24/5/2009). Đồng thời, cũng vào hôm 24/5/2013 vừa qua, cháu Lê Thăng Long đã có bài viết Chọn đường kỷ niệm 4 năm ngày chính quyền bắt giữ Thức, thế rồi cùng ngày hôm đó Thức chịu kỷ luật. Trong điều kiện không được cung cấp đầy đủ thông tin từ trại giam, những sự trùng hợp lại càng khiến gia đình thêm bất an.

Cuối cùng, mười ngày rồi cũng trôi qua, sáng hôm qua ngày 4/6/2013, gia đình trở lại trại giam Xuân Lộc như lời hẹn của các quản trại. Mọi âu lo, phiền muộn đều tan biến hết khi gia đình trông thấy lại Thức sau nhiều ngày không được gặp. Tinh thần Thức vẫn minh mẫn, lạc quan, Thức vẫn hỏi thăm từng người một trong gia đình như thường lệ và rất vui mừng khi gặp lại con gái lớn đang về Việt Nam trong thời gian nghỉ hè. Thế nhưng, sắc diện Thức có phần xanh xao, Thức sụt cân thấy rõ. Thức kể là đã trở về khu ở trước khi chịu kỷ luật và trở lại điều kiện giam giữ bình thường, nhưng hiện giờ toàn bộ sách báo, họ đã tịch thu, không còn để lại một thứ gì. Đến lúc này, họ mới giải thích rõ hơn về nguyên nhân kỷ luật. Họ cho biết sự việc là do một người tù bằng cách nào đó đã có được một chiếc điện thoại di động nhưng chiếc điện thoại này bị khóa bằng mật khẩu nên không mở được, vì vậy biết Thức rành về công nghệ, kỹ thuật, anh ta đã tìm đến Thức. Tuy nhiên, anh ta vừa mới gặp Thức thì các quản trại phát hiện, sau đó họ kỷ luật Thức cùng với người tù kia.

Nhìn thấy Thức ốm hơn và có quầng thâm ở mí mắt, gia đình hỏi về điều kiện sinh hoạt trong thời gian biệt giam thì được biết, Thức ở trong một buồng rất nhỏ, trong khu kỷ luật, không có cửa sổ, không được ra ngoài trong suốt 10 ngày, mỗi ngày được ăn 2 bữa với mỗi bữa là 1 chén cơm trắng và được phát 1 chai nước khoảng 1 lít mỗi ngày dùng chung cho mọi nhu cầu sinh hoạt. Thức còn bị cùm chân trong ngày đầu tiên biệt giam. Dẫu vậy, vì không muốn gia đình lo lắng cho mình, Thức đã nhanh trí ứng biến ra những dòng thơ lạc quan để trấn an mọi người.

Chốn tù đày ngày cũng như đêm
Màn tăm tối đêm cũng như ngày
Bão tố mưa giông sóng dữ thác ghềnh
Không ngăn được bước đi về phía trước” 

Sau sự việc kỷ luật, dường như các quản trại có phần khắt khe hơn. Lần này, họ ngồi cạnh Thức theo dõi sát sao câu chuyện trao đổi, không như những đợt trước gia đình được tự nhiên trò chuyện. Khi hỏi về bức thư tay của gia đình Thức nhận được chưa. Vì không nhận được, gia đình có khiếu nại và chỉ nhận được sự trả lời người giữ thư đó đi công tác (?!) và lại hứa sẽ chuyển lại cho Thức. Họ tỏ ra chú ý và thường xuyên cản trở làm gián đoán những đối thoại giữa Thức và gia đình. Gia đình thiết nghĩ lỗi được cho là của Thức trong sự việc vừa qua so với hình phạt biệt giam trong tình trạng thiếu thốn điều kiện ăn ở căn bản là quá khắt khe và không cho gia đình thăm gặp vừa qua là không công bằng. Tôi nghĩ cho dù như thế nào đi nữa, việc cầm cái điện thoại mà họ lại dùng hình thức kỷ luật như thế thì thật nhẫn tâm.

Vừa hết biệt giam được 1 ngày nhưng Thức cũng đã kịp biết về diễn đàn an ninh đối thoại Shangri-La ở Singapore mấy hôm rồi. Thức nhận định bài phát biểu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã cho thấy một sự thay đổi trong chiến lược đối ngoại. Tuy nhiên, khi nhắc đến niềm tin chiến lược thì Thức chỉ cười nhẹ, ánh nhìn đăm chiêu. Để động viên tinh thần Thức sau những ngày biệt giam, gia đình đã tranh thủ báo Thức biết việc vận động trong thời gian qua của gia đình cùng những bằng hữu đã có kết quả. Bộ Ngoại giao Mỹ và Ủy ban đối ngoại Hạ viện nước này đã xác nhận sẽ có hành động cụ thể đối với trường hợp của Thức. Thức nhờ gia đình cảm ơn nỗ lực và sự giúp đỡ của mọi người thời gian qua. Trước khi gia đình ra về, Thức nhắc lại câu nói trước đây của mình như một lời nhắn gửi: “Cứ ước nguyện chính đáng và quyết tâm làm thì điều đó sẽ đến.” 

                                 =====================================