Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

“Hèn với Giặc, quá ác với Dân” - Là Thương hiệu xịn của đảng cộng sản VN


Bao giờ VTV phát chương trình này cho Nhân Dân coi nhỉ ?

                      .

========================================================================

1/ Thương hiệu xịn của đảng cộng sản: “Hèn với Giặc, quá ác với Dân”


Chiêu Quân Mãi Mã (Danlambao) Khi làm thành phẩm một món hàng, muốn món hàng đó nổi tiếng rất là khó, và khi đã nổi tiếng rồi thì rất khó lu mờ trên thị trường thương mãi, chẳng hạn như Apple với điện thoại thông minh IPhone, Google cho tìm kiếm thông tin, Facebook cho giao lưu xã hội, vv…Đảng cộng sản Việt Nam đã, đang và càng ngày càng nổi tiếng với thương hiệu: “Hèn với Giặc - Quá ác với Dân”.

Mặc dù thương hiệu “HVG – QAVD” của cộng sản đã có từ rất lâu, nhưng không được nổi tiếng như hiện nay. Khi thương hiệu của một công ty đã nổi tiếng, nó sẽ làm cho công ty đó càng ngày càng phát đạt, khó kiếm đối thủ cạnh tranh. Cộng sản Việt Nam cũng vậy, với thương hiệu: “Hèn với Giặc - Quá ác với Dân”, thực sự không có đối thủ cạnh tranh, nhưng về phần phát đạt và phát triển của nó thì ngày càng tăng tốc độ, nhưng thương hiệu của đảng cộng sản nó bị tác động ngược, chính nhờ thương hiệu này mà đảng cộng sản Việt Nam sẽ chui cống càng ngày càng gần, càng lẹ và càng thấy rõ, ta có thể đếm từng ngày kể từ khi chúng bỏ tù hai Thiên Thần tuổi trẻ yêu nước Anh Thư và Anh Hùng của chúng ta: “Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên”.

Sau đây là vài dẫn chứng cho thấy tai sao cộng nô lại quá nổi tiếng “HVG-QAVD” và luôn tiện dẫn chứng những điềm báo cộng nô sắp chui cống một ngày rất gần, và sau đây là những chứng minh.

II. Bằng chứng Hèn với Giặc


a. Chống tàu xâm lược với bất cứ hình thức nào là đảng bắt Đi tù không có lời giải thích và không biết lý do.

b. Tưởng niệm 74, 000 liệt sỹ và nhân dân Chống xâm lược 17/2/1979, 6 tỉnh biên giới phía Bắc, chính quyền Cấm đặt vòng hoa không có lời giải thích và không biết lý do.

c. Tưởng niệm 64 hải quân nhân dân bị Tầu bắn chết ở Gạc Ma TS không có lệnh bắn trả, đảng-chánh quyền cấm làm lễ Tri ân cũng không có lời giải thích và không biết lý do.

d. đảng trân trọng xây cất 40 nghĩa trang hoành tráng khang trang và còn khắc ghi “Đời đời nhứ ơn” liệt sĩ Trung cộng trên Đất Nước Việt Nam, cũng không biếc lý do tại sao phải nhớ ơn thằng Trung cộng.

e. Đục bỏ, xóa những dấu tích tội ác của Trung cộng trên đảo Hoàng-Trường Sa và trên Đất Nước Việt Nam và không biếc lý do.

f. Đảng âm thầm ra lịnh chôn dấu cột mốc biên giới Việt Trung, nhường đứt hơn 720 cây số đường biên giới phía Bắc, nhường mất nhiều di tích lịch sử, đất đai, làng mạc và cả dân cư Việt cho Trung cộng, và đó là: thác Bản Dốc, Ải Nam Quan về tay Trung cộng.

g. phạm văn đồng đã ký tặng không biển đông cho Trung cộng năm 1958.

h. Ngư dân bị bắn giết hằng ngày ở biển đông, bị Trung cộng bắt bớ, đánh đập, đòi tiền chuộc. Tàu Trung cộng đâm chìm tàu cá của ta thì nói là Tàu lạ.

i. Dự án Bô-Xít Tây Nguyên mặc dù đã có ngàn ngàn chữ ký khuyên không nên làm nhưng vẩn tiến hành.

II. Bằng chứng Ác với dân


Dân oan khắp mọi miền đất nước.

Bỏ tù cho những ai nói ngược lại ý đảng, mặc dù những tiếng nói đó chỉ nói lên hiểm họa bắc thuộc. Nhân dân Việt Nam ai cũng thấy rõ dã tâm của Trung cộng từng bước từng bước một thôn tính biển đông, nhưng đảng lại nói là “Biển Đông không có gì cả”! Và đây là những tiếng nói yêu nước đang bị ngồi tù:

1. Cha Nguyễn Văn Lý: 8 năm tù
2. Điếu cày (Nguyễn Văn Hải): 12 năm tù
3. Cù Huy Hà Vũ: 7 năm tù
3 Tạ Phong Tần: 10 năm tù
5. Trần Huỳnh Duy Thức: 16 năm tù
6. Nguyễn Tiến Trung: 7 năm tù
7. Việt Khang: 4 năm tù
8. Trần Vũ Anh Bình: 6 năm tù
9. Đỗ Thị Minh Hạnh: 8 năm tù
10. Hồ Đức Hòa: 13 năm tù 
11. Nguyễn Đình Cương: 4 năm tù
12. Thái Văn Dung: 4 năm tù
13. Trần Minh Nhật: 4 năm tù
14. Lê Văn Sơn: 4 năm tù
15. Nguyễn Văn Duyệt: 3 năm rưỡi tù
16. Hồ Văn Oanh: 2 năm rưỡi tù
17. Nguyễn Xuân Anh: 2 năm tù

*** Hai thiên thần tuổi trẻ ***
Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên
*** Còn rất nhiều những anh hung và anh Thư không nêu ra ở đây!!!

3. Dấu hiệu Chui cống đã bắt đầu


A. Dựa trên bài sấm của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm

Long vĩ xà đầu khởi chiến tranh,
Can qua xứ xứ khổ đao binh.
Mã đề dương cước anh hùng tận,
Thân Dậu niên lai kiến thái bình.
Hùm gầm khắp nẻo gần xa.
Mèo kêu rợn tiếng quỷ ma tơi bời,
Rồng bay năm vẻ sáng ngời,
Rắn qua sửa soạn hết đời sa tăng,
Ngựa lồng quỷ mới nhăn răng,
Cha con dòng họ thầy tăng hết thời.
Chín con rồng lộn khắp nơi,
Nhện giăng lưới gạch đại thời mắc mưu.
Lời truyền để lại bấy nhiêu,
Phương Đoài giặc đã đến chiều bại vong.
Hậu sinh thuộc lấy làm lòng,
Đến khi ngộ biến đường trong giữ mình.

Dựa trên câu sấm của Trạng Trình, có câu:
Nhện giăng lưới gạch đại thời mắc mưu.

Thời đại thông tin in tơ néc ngày hôm nay, cộng sản không thể nào bịt tai bịt mắt của người dân được nữa, không còn khả năng tuyên bố lếu láo sai sự thật, ai ai cũng có thể tìm được những tin tức cập nhật qua những bài blog như Quan Làm Báo, Dân Làm Báo, Quê cha. vv…500 năm trước làm gì có in tơ néc, vậy mà Trạng Trình đã tiên đoán được cộng sản sụp đổ bởi World Wide Web (Nhện giăng lưới gạch đại thời mắc mưu).

Ngựa lồng quỷ mới nhăn răng

Năm tới 2014 là năm Ngọ, Cụ Trạng Trình đã cho biết là cộng sản sẽ đi vào ống cống. Phần bên dưới được trích từ bài viết của Thượng Tọa Thích Thiên Minh, ứng tuyệt vời với sấm của cụ Trạng Trình - (Trích từ bài viết của Thượng Tọa Thích Thiên Minh)

Mấy mươi năm trong chốn lao tù, cho đến nay khi ra khỏi nhà giam. Tôi tâm đắc nhất đó là một ít hành trang nho nhỏ về lĩnh vực tâm linh mà lúc nào tôi cũng trân quý xem như là một món bửu bối thiên thư khi nghĩ về đất nước…

Nhờ từ ấu thơ bản thân tôi có hạnh duyên nắm bắt một vài quy luật biến dịch của vũ trụ liên quan đến mệnh đồ thế giới và vận nước VN. Tôi biết được đã trên 40 năm qua, đó là một bài thi Sấm ký ngắn tôi học thuộc nằm lòng hồi còn bé do cha tôi tức Ông Huỳnh Văn Cầm truyền lại, mặc dầu nhiều sự kiện xảy ra của thế giới và đất nước VN đều do con người gây nên, nhưng những móc thời gian xảy ra ấy lại trùng hợp tương tục một cách lạ thường đều diễn ra vào các năm Tý Ngọ Mẹo và Dậu, tôi nhận xét dường như có một bàn tay vô hình nào đã định sẵn. Tôi xin liệt nêu khái lược sau đây, mong quý bậc cao minh vui lòng góp ý bổ sung thêm cho những lời chỉ giáo.

Trước nhất, cha mẹ tôi người gốc Đạo Cao Đài, quê ở Bạc Liêu, vào năm 1956 (Bính Thân) lúc ấy tôi chỉ được 1 tuổi thôi, cha mẹ tôi lưu lạc sang đất nước Chùa Tháp nhân chuyến đưa Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc, Giáo Chủ Đạo Cao Đài sang lánh nạn tại CamPuchia, thời gian được 3 năm Đức Phạm Công Tắc quy thiên tại CamPuchia vào ngày mùng 10 tháng 04 năm 1959, (nhằm tuần lễ Phật Đản mùng 8 đến ngày rằm tháng tư năm kỷ Hợi). Vài năm sau, Cha Mẹ tôi lần lượt về VN, tạm làm ăn sinh sống tại tỉnh Trà Vinh tức tỉnh Vĩnh Bình, cha tôi có mang theo những di huấn và huyền cơ do Đức Ngài truyền dạy, khi tôi lên 12 tuổi cha tôi bảo tôi học thuộc lòng. Cho dù, khi lớn lên tôi xuất gia theo Đạo Phật, nhưng những lời dạy của cha tôi, lúc bé tôi vẫn còn ghi nhớ. Đặc biệt, những lời lưu truyền có nhiều điểm rất chính xác với những sự kiện xảy ra của thế giới và các mốc lịch sử của VN, kể cả liên quan đến những nhà lãnh đạo có tên tuổi gắn liền với lịch sử vui buồn, thăng trầm, thịnh suy (tốt-xấu) của dân tộc.

Nay tôi xin tường thuật lại 1 bài thi ngắn như sau để quý hiền giả, các bậc sĩ phu, những nhà nghiên cứu sử liệu, quý đồng bào VN trong ngoài nước nghiền ngẫm về cuộc đời và vận nước, với bài thi ngắn khoảng trên 30 câu như sau:

"Sự biến thiên thăng trầm của tổ quốc!
Theo chu kỳ quy ước định phân
Xưa Xuân Thu nay lại Thu Xuân?
Và Quy luật bất luân chữ Cửu?
Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu là tháng năm trong lịch sử?
Còn ngày giờ thứ tự đúng kỳ tam
Lập cửu trùng cảnh Nghiêu Thuấn trời nam
Dân hạnh phúc muôn năm an hưởng
Theo Nga Mỹ, nào quan to Tá Tướng
Nào lầu đài, nào phủ trướng vinh sang
Kẻ vong thân, người danh phận lỡ làng
Kẻ lao ngục, người lên đàng biệt xứ
Sống tha phương trở thành người lữ thứ
Xa gia đình kẻ cự phú cũng trắng tay
Bỏ tiền tài hạnh phúc rẻ chia hai
Bao sự nghiệp lầu đài ôi tiếc mến
Thuở sinh tiền ta thường khuyên Hội thánh
Phải gìn tâm nơi tịnh cảnh tu hành
Đừng theo Mỹ Diệm để hưởng chút lợi danh
Sau phải chịu cam đành buồn tủi
Khi Cộng sản đúng thời đúng buổi
Chiếm Nam Quan cho đến mũi Cà Mau
Lúc bấy giờ Hội Thánh phải nói sao?
Khi đã lở lâm vào trong thế khó
Khi Cộng Sản chiếm quyền hành trong lúc đó
Biết bao nhà tôn giáo phải suy vi
Cấp lãnh đạo và các phẩm chỉ huy
Đứng không vững cho nên vấp ngã
Làm tên tuổi lợi danh tiêu mất cả
Cộng ngày sau sẽ tan rã không còn
Khi dân tình khôi phục lại nước non
Khuyên tín hữu lòng son cố tránh". /.

Lúc ấy tôi nhờ cha tôi giải thích các câu hỏi?
1/ Tại sao xưa Xuân Thu nay lại Thu Xuân là thế nào?
2/ Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu sao gọi là những tháng năm trong lịch sử?
3/ Quy luật chữ Cửu là sao?
4/ Còn ngày giờ thứ tự đúng kỳ tạm xin giải thích?

Cha tôi trả lời:

1/- Ngày xưa bên Trung quốc có Phong kiếm Xuân Thu và Xuân Thu oanh liệt, tức mùa Xuân và mùa Thu, còn Việt Nam thì ngược lại sẽ có những sự kiện trọng đại liên quan đến 2 mùa Thu và Xuân, dần dần tôi tìm ra như:

- Ký 2 Hiệp Định:

Thứ nhất ký Hiệp Định Giơ-ne vào ngày 20/07/1954, tháng 7 tức vào mùa Thu
Thứ hai ký Hiệp định Paris vào ngày 27/01/1973, tháng giêng là vào mùa Xuân

2/- Còn Tý Ngọ Mẹo Dậu là những biến cố lớn của thế giới trong đó có liên quan đến VN đều xảy ra vào các năm Tý Ngọ Mẹo Dậu, chẳng hạn như:

- Đệ Nhứt thế chiến xảy ra năm 1914-1918, năm 1918 là năm (Mậu Ngọ)
- Đệ Nhị thế chiến xảy ra năm 1939-1945, năm 1939 (Kỷ Mẹo) và năm 1945 là năm (Ất Dậu)
- Đảng CS Liên Xô thành lập tháng 1 năm 1912 (Nhâm Tý) sụp năm 1989-1990 (Canh Ngọ) sau này tái thành lập vào ngày 14/2/1993 (Quý Dậu), - Đảng CS Trung Quốc thành lập 1/07/1921 (Tân Dậu)
- Đảng CSVN thành lập, ngày 03/02/1930 (Canh Ngọ), 
- Thành lập nước VNDCCH, ngày 2/9/ 1945 (Ất Dậu)
- Chiến thắng Điện Biên Phủ, ngày 7/5/1954 (Giáp Ngọ), 
- Ký Hiệp Định Giơ-Ne- ngày 20/07/54, (Giáp Ngọ)
- Cộng sản không còn cầm quyền năm 2014 (Giáp Ngọ),
- Kể cả các nhà lãnh tụ có liên hệ trực tiếp đến lịch sử cũng chết vào những năm Tý, Ngọ, Mẹo và Dậu điển hình như:
- Cụ Ngô Đình Diệm chết năm 1963 (Quý Mẹo)
- Cụ Hồ Chí Minh qua đời 1969 (Kỷ Dậu). 
(Xin lỗi… mong được miễn thứ vì trên tư cách nhà tu hành tôi gọi các vị cao niên bằng Cụ).

Đặc biệt, nên chú ý ngày Quốc Khánh, 02/09/45 (Ất Dậu) thì Cụ Hồ mất trùng ngày Quốc Khánh 02/09/1969 (Kỷ Dậu) chết cùng ngày, cùng tháng và cùng năm. 

Điển hình thêm ngày 20/12/1960 (Canh Tý) thành lập Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam (MTDTGPMN) thì Ông Chủ tịch MT. Nguyễn Hữu Thọ chết ngày 24 tháng 12 năm1996 (Bính Tý) tức chết trùng tháng và trùng năm, cách nhau chỉ có 4 hôm so với ngày thành lập MTDTGPMN.

- Ông Lê Duẩn, một nhân vật dưới một người trên vạn người chết ngày 10/07/1996 (Bính Tý). 
- Ông Võ Văn Kiệt chết năm 2008 (tức năm Mậu Tý). 
- Chiếm Miền Nam 30/04/75 (Ất Mẹo)

Nhìn lại lịch sử VN thời cận đại, kể từ đêm 22 qua 23/4/1885 (Ất Dậu) Pháp chính thức chiếm Hoàng Thành, kinh Đô Huế. Rồi lại 60 năm sau đến 9/3/45 (Ất Dậu) Pháp bị Nhật đảo chính. 
Xét ra, Pháp thắng vào năm Ất Dậu và thua cũng năm Ất Dậu. Thậm chí Nhật đảo chính Pháp năm Dậu rồi lại đầu hàng đồng Minh vào ngày 19/08/45 cũng năm Ất Dậu

3/- Quy luật bất luân chữ Cửu:

- Hiệp Định Giơ-Ne ngày 20/07/54, ta thấy 20+7= con số 9 và năm 1954, 54 cũng là con số 9
- Hiệp Định Paris, ngày 27/01/73, ta thấy 27= con số 9, ngoài ra, 27/01/73 tức 24 tháng Chạp âm lịch, năm Nhâm Tý, cũng là năm Tý
Đổi tên thành nước CHXHCNVN ngày 02/07/1976, số 02+07 = số 9 và Hiệp ước Sơ Bộ 6/3/46 thì 6+3 = số 9. Nhật đảo chính Pháp 9/3/45, cũng là con số 9 (số cửu)
Ngoài ra, những sự kiện gần đây như:
- Bình thường hóa quan hệ Việt Mỹ ngày 11/7/1995 thì 11+7 = số 9
- Việt Nam gia nhập Tổ chức Mậu Dịch Thế giới WTO vào ngày 7/11/2006 thì 7+11 = số 9
- VN trở thành thành viên không thường trực LHQ ngày 16/10/2007 năm 2007 = tức số 9,

- Tuyên bố Công Dân Tự Do ra đời ngày 27/2/2013. Ngày 27 cho thấy 2+7 = 9
Theo cha tôi là VN sẽ ký 3 lần có tính cách quyết định lớn cho vận mệnh đất nước…tất cả đều ký vào mùa Thu hoặc Xuân và con số Cửu. 

Tôi chỉ đoán có thể là đã ký 2 Hiệp Định, Giơ-Ne vào ngày 20/7/54 và Paris ngày 27/01/73…còn ký lần 3 không lẽ bình thường hóa quan hệ Việt Mỹ vào ngày 11/7/95, tức 11+7 là con số Cửu và vào mùa Thu chăng?. Về việc ký kết quan hệ bình thường hóa giữa 2 nước lại mang tính quyết định lớn cho vận mệnh VN hay chăng?. Điều nầy cần phải chờ đợi tương lai xem VN có ký kết một Hiệp định nào quan yếu nữa không về những việc liên quan đến tổ quốc?

Xin chú ý:

- Từ năm thành lập Đảng 3/2/1930 đến ngày 30/04/1975 (1975-1930 = 45) được 45 năm cũng là con số 9
- Từ năm 1975 (Ất Mẹo) đến năm 2011 (Tân mẹo) (2011-1975 = 36) được 36 năm cũng là con số 9 hoặc
- Tính từ khi thành lập Đảng CS năm 1930 đến 2011 đúng 81 năm cũng là con số 9…
Ta hãy chờ xem số Cửu nào hay một trong các năm Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu nào ở tương lai sẽ quyết định về số phận của chế độ CSVN. 

Có 2 điều cần bàn:

- Một là chiến thắng vào năm 1975 (Ất Mẹo) sẽ gặp năm 2011 (Tân Mẹo) thời gian đúng 36 năm, tức Mẹo gặp lại Mẹo phối hợp với số Cửu quyết định sự suy vong. 
- Hai là Đảng CSVN thành lập năm 1930 (Canh Ngọ) cho đến 2014 (Giáp Ngọ) tức Ngọ gặp lại Ngọ, được 84 năm, sẽ hết hạn kỳ và tàn lụi vào năm nầy.

Người xưa thường nói Dân có Tuần, Nước có Vận. Họa nạn quê hương bởi vì Vận nước còn mịt mờ… còn sự biến dịch của luật tuần hoàn vũ trụ hễ Âm thịnh thì Dương suy; tiểu nhân đắc chí thì quân tử phải khốn cùng… và mỗi khi Âm thịnh đến cực điểm của thái âm thì sẽ rút lui nhường chỗ trả lại cho Dương đó là theo cơ cấu “Phản Phục” căn cứ lý của Dịch. Đây là quy luật tự nhiên “Âm cực Dương hồi” mỗi vật đi đến cực độ phải biến, biến trở về cái đối đích đó là quan niệm trong trời đất và Dương đến cực điểm của thái dương thì cũng sẽ nhường lại cho âm thế thôi! Hễ khí âm cực thịnh thì khí dương tái lai, quy luật xưa nay, luân lưu thịnh suy bỉ thái và ngược lại khi dương đến cực thịnh thì cũng thế, phải trả lại cho Âm.

Hiện nay, nhiều dấu hiệu cho thấy Âm đã và đang suy thoái trầm trọng, càng ngày càng xuống dốc thật sự, rất khó cứu vãn…. và ắt sẽ chuẩn bị trả lại cho Dương.

Như trên tôi đã phân tích… từ đây cho đến 2011 năm Tân Mẹo hoặc tối đa 2014 tức năm Giáp Ngọ, định mệnh đất nước VN sẽ có chuyển biến lớn theo quy luật tự nhiên như đã trình bày trên không?. Chúng ta bình tĩnh chờ xem vận nước đến hồi kết cục.

Nói tóm lại: những năm Tý, Ngọ, Mẹo và Dậu là tháng năm chu kỳ của lịch sử VN có liên quan đến tình hình thế giới, mà Đảng CSVN thành lập ngày 3/2/1930 (năm Canh Ngọ) và chắc chắn sẽ cáo chung vào những năm Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu mà thôi. Hãy nhìn lại các triều đại lịch sử VN, thời lý hưng thịnh nhất từ Lý Thái Tổ đến Lý Huệ Tôn. Vua Lý Huệ Tôn không có Hoàng Tử, chỉ sinh ra công chúa Phật Kim tức Lý Chiêu Hoàng, vua cha truyền ngôi cho công chúa, rồi xuất gia đi tu tại chùa Chơn Giáo tự xưng là Huệ Quang Đại Sư

Do mưu thần của Thái Sư Trần Thủ Độ se duyên mai mối ép gả công chúa (Nữ Hoàng) cho Trần Cảnh, và sau đó bắt buộc Nữ Hoàng phải nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh, tức Trần Thái Tôn, thế là chấm dứt nhà Lý.

Đời Lý kể từ năm 1010 đến 1225, trải qua 8 đời vua, trị vì 215 năm, đây là triều đại hưng thịnh lâu nhất trong lịch sử VN chứ chưa có triều đại nào kéo dài muôn năm, như người ta thường chúc tụng, tung hô vạn tuế hoặc có thời đại còn bắt buộc nhân dân phải ca ngợi về mình quả thật chỉ là mộng tưởng. Qua bài thơ trên cha tôi còn nhắc nhở một câu nói đi kèm như sau:

“Đức lập quyền thì dân mới đặng chu toàn, còn quyền xua đức dân tan khốn khổ, lấy chí thánh dìu người giác ngộ, dụng bạo tàn không đem nổi an bang, chỉ đưa dân chúng đi đến chỗ lầm than và đem đến con đường tận diệt, dụng 4 chữ minh, cang, liêm, khiết dầu đời hay đạo trăm việc cũng thành”.

Chúng ta hãy nghiền ngẫm và chiêm nghiệm câu trên cũng như chờ xem những gì sẽ xảy ra cho vận nước vào những năm Tý, Ngọ, Mẹo và Dậu ở tương lai. 

Tôi xin bưng hồng chung gióng lên một tiếng lưu bố khắp gần xa… mang thông điệp đem hỷ tín đến cho mọi người có lòng khoắc khoải mong chờ vận nước đổi thay, hay ước mơ quê hương có một ngày rực sáng. Mỗi khi đã biết sự biến dịch có quy luật cơ bản tự nhiên thì mọi diễn biến của vận nước không thể đến sớm hơn hay muộn hơn so với khát vọng mong chờ của lòng người, vì thế mọi người không nên thất vọng hay sờn lòng nản chí. Có điều quan trọng là:

“Thiên thời, địa lợi đôi đều sẵn
Chỉ thiếu hòa nhân để hợp quần”

Có lẽ: Non nước đang dật dờ chờ tạo khách bởi vì thiếu hòa nhân nên còn phải thêm thời gian nữa mới đúng thiên cơ chăng?

Nhân mùa Phật Đản lần thứ 2553. Nguyện cầu hồn thiêng sông núi, u hiển oai linh mong sao những nhà lãnh đạo đảng CSCN, những người cầm cân nẩy mực đang bị trí rối chướng sâu, tập khí nặng nề, kém đức kém tu, sớm gội nhuần ơn pháp nhũ của chư Phật để căn lành tăng trưởng, nhanh chóng phản thân tu đức, đoạn nghiệp mê lầm, tin sâu nhân quả, cấp thiết tỉnh thức quay hồi, triệt hủy tà niệm, lấy đức hiếu sinh mà thương dân, lấy lòng nhân mà đối đãi, cách cố đỉnh tân, tận tâm tận lực đổi mới để đem đến cho quê hương VN một xã hội thực sự dân chủ, tự do, công bằng, nhân ái, dân phú quốc cường và dân an quốc thái.

Cuối cùng tôi chân thành gửi đến quý vị thúc giả, quý đồng bào, đồng hương VN, quý tôn giáo bạn, quý phật tử xa gần trong ngoài nước nhân mùa Phật Đản lời chúc cầu được an vui lợi lạc.

III. Kết luận:


Với những bằng chứng được dẫn chứng ở trên, một đảng mà “Hèn với Giặc – Quá ác với Dân” không thể tồn tại lâu được, nhờ thương hiệu quá nổi tiếng từ trong nước ra tới ngoài nước, và ngay cả trong cộng đồng thế giới ai ai cũng đều biếc cộng sản đang nâng niu thương hiệu này, và chúng ta sẽ thấy được thương hiệu này sẽ đưa cộng sản đi tới đâu.

Kính chào thân ái.

                                                                 


2/ Ôi Việt Nam! Việt Nam! Tổ Quốc hay là chết !


TS. Đặng Huy Văn - Ngày 2/6/2013 vừa qua, hàng trăm người yêu nước ở Hà Nội đã xuống đường biểu tình chống nhà cầm quyền Bắc Kinh đang xâm phạm trắng trợn Biển Đông của Việt Nam, đã tuyên bố lập thành phố Tam Sa bất hợp pháp trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của ta và đơn phương ra lệnh cấm ngư dân ta đánh cá trên vùng biển của chúng ta. Những ngày gần đây, chúng còn trắng trợn đâm chìm các tàu cá của ngư dân Việt Nam. Cuộc biểu tình hôm 2/6/2013 cũng đã diễn ra giống như cuộc biểu tình ngày 5/6 /2011, đã bị công an Việt Nam đàn áp, đánh đập dã man và bắt đi hàng chục người.

Với Luật Biển Việt Nam đã được Quốc Hội nước CHXHCN VN thông qua ngày 21/6/2012 thừa nhận hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam và với kết quả cuộc Đối Thoại Shangri-La, Singapore mà thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã đọc diễn văn khai mạc, tôi hi vọng trong tương lai những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược như trên sẽ không còn bị đàn áp nữa. Nhà nước phải xem đó là sức mạnh tổng hợp của dân tộc trong cuộc đấu tranh giành lại Biển Đảo thiêng liêng cho Tổ Quốc!

Ôi Việt Nam! Việt Nam! Tổ Quốc hay là chết!
(Kính tặng các biểu tình viên ngày 5/6/2011 và 2/6/2013)

Họ là ai giữa tháng 6 ngày 5
Và vào sáng ngày 2 tháng 6?
Họ không phải là sinh viên
Cũng không là thầy giáo
Không phải là nhà văn
Cũng không là nhà báo
Không là dân thường
Cũng không người hành đạo...

Họ là những Thiên Thần
Từ xứ sở Thần Tiên
Ghé qua Việt Nam
Vào tháng 6 bình yên
Để thức tỉnh
Các con dân Nước Việt!
Một thảm hoạ đang cận kề
Mà nhiều người chưa được biết
“Thảm họa biển người từ Bắc kinh”
Đang chầu chực tràn sang!

Thảm họa gây nên bởi
Bè lũ bá quyền TQ từng nuôi mộng xâm lăng
Mồm rao giảng học thuyết Đại Đồng
Mà chân lại xéo dày lên chủ quyền nước khác
Trong quá khứ đã chồng chất tội ác
Và hôm nay xâm lược hiện nguyên hình!

Kẻ nào đã đón chúng vào nước ta ư?
Rồi lịch sử sẽ công minh phán xét!
Ai đã bắt các Thiên Thần đó ư?
Rồi lịch sử sẽ ghi danh khắc biết!

Các Thiên Thần hôm nay đã trở lại đời thường
Người vào tạm trong tù ngồi sáng tác văn chương
Người trở lại cơ quan, về giảng đường đại học
Người cơm áo mưu sinh trở về đời khó nhọc...

Nhưng những thông điệp do các Thiên Thần
Từ các cuộc biểu tình mang đến cho chúng ta
Đã được lịch sử từ hàng ngàn năm trước viết nên
Nhưng không hiểu vì sao “lũ đầy tớ” cố tình quên?

Tổ Quốc mình chưa bao giờ có được phút bình yên
Kể từ sau cả một ngàn năm Bắc Thuộc!
Có lẽ vì đất nước chúng ta tuy có thừa anh hùng
Nhưng cũng không thiếu bọn buôn dân bán nước
Vì lợi quyền riêng mà rước giặc vào nhà!

Đau đớn thay những người lính VNCH mất xác ngoài đảo xa
Ba má không ai chăm nom, con cái không người nuôi dưỡng
Kể từ ngày 19 tháng 1 năm 1974, khi các anh ngã xuống[1]
Trước họng súng giặc Tàu sang cưỡng chiếm Hoàng Sa!

Ôi thật thương tâm người Thiếu Úy đảo Gạc Ma!
Khi mộ anh được chuyển về quê Quảng Phúc[2]
Thì danh hiệu Anh Hùng không biết có kẻ nào cướp mất
Để lại người vợ trẻ chân quê bao tủi nhục xót xa!

Ôi Việt Nam! Việt Nam! Tổ Quốc hay là chết!
Biểu ngữ rợp trời giữa những tháng 6 hờn căm
Biển Đông, Hoàng-Trường Sa sẽ đời đời bất diệt!
Vĩnh viễn thuộc về dải đất hình chứ S của Việt Nam!

Rồi sẽ tới buổi bình minh trở về trên Tổ Quốc
Xin mời những Thiên Thần ra biển đảo tham quan
Rồi sẽ tới ngày chính Biển Đông dìm xác giặc
Để cả dân tộc Việt Nam ca điệp khúc khải hoàn!

Rồi sẽ tới ngày bè lũ đầy tớ tay sai của Trung cộng
Sẽ bị chính nhân dân Việt Nam đuổi ra khỏi Việt Nam
Sang đoàn tụ với tổ phụ Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống
Để Đất Tổ của các Vua Hùng mãi chói lòa
Lịch Sử Bốn Ngàn Năm!

Hà Nội, 4/6/2012-2013

TS Đặng Huy Văn


_________________________________

Chú thích:

[1]- Ngày 19/1/1974, bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh đã cưỡng chiếm Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ quân lực VNCH. Trong trận Hải Chiến Hoàng Sa đó, đã có 74 người lính VNCH anh dũng hi sinh.

[2]- Thiếu Úy Trần Văn Phương hy sinh ở đảo Gạc Ma thuộc QĐ Trường Sa ngày 14/3/1988 khi đang cầm súng chống lại giặc Tàu xâm lược. Tại nghĩa trang Liệt Sĩ xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình cho đến ngày 15/4/2012, bia mộ của anh vẫn không được khắc vào danh hiệu Anh Hùng LLVTND mà nhà nước đã truy tặng anh vào năm 1989. Do bị áp lực đấu tranh từ nhiều phía, mãi đến cuối thang 4/2012, chính quyền địa phương Quảng Bình mới làm lại bia mộ cho Anh Hùng Liệt Sĩ Trần Văn Phương. Vợ của anh Phương do ở quê khổ quá nên nay đã phải vào Sài Gòn mưu sinh.

                                       ===================================

3/ Ba triệu đảng viên chỉ theo một lối tư duy ? (* KT)


Trần Thiên (Danlambao) - Trong ba triệu đảng viên cầm quyền không biết có bao nhiêu đảng viên có tư duy tiến bộ và có bao nhiêu đảng viên bảo thủ chúng ta không nhận định chính xác, nhưng thông qua hệ thống quản lý chúng ta có thể nói ba triệu đảng viên chỉ duy nhất một lối tư duy không vượt qua được ranh giới của sự tiến bộ cơ bản mà thế giới đã thụ hưởng từ lâu. Họ chỉ biết xây dựng một hệ thống nhùng nhằng với mục tiêu là làm hàng rào cản để xây dựng quyền lực cho riêng từng cá nhân họ, họ sẵn sàng chèn ép nhân dân buộc nhân dân phải hối lộ, chung chi hòng thoát khỏi cảnh làm phiền, hạch sách của họ để kéo dài sự tồn tại.

Khi chúng ta sống trong một môi trường cộng sản vô hình chung chúng ta bị giáo dục thành người không có đạo đức chỉ biết luồn cúi, mưu mẹo thậm chí gian xảo trong mọi tình huống trong đời sống xã hội. Trong khi chúng ta cần một nhà nước phải biết xây dựng một xã hội nền tảng dựa trên công lý và bác ái, trong khi họ chỉ biết xây dựng các rào cản thông qua các bộ nghành với một lối tư duy duy nhất là để tham nhũng, họ không có một tư duy chiến lược nhằm thúc đẩy sự phát triển các bộ nghành liên quan.

Ở đây tôi đưa ra vài ví dụ điển hình về cung cách làm việc của một số bộ nghành của chế độ cộng sản, họ chẳng làm gì để đem lại lợi ích cho nhân dân ngược lại họ chỉ đưa nhân dân vào chỗ khó không lối thoát.

Điển hình như Bộ y tế họ đâu hiểu nỗi thống khổ của nhân dân khi có nhu cầu chữa bệnh hay cấp cứu, họ chỉ biết một lối duy nhất đó là tiền, bệnh nhân bị tai nạn giữa đường khi đem đến cấp cứu nếu không có thân nhân hoặc không có tiền thì nằm chờ chết tại bệnh viện sự mất liêm sỉ của một nghành được xem là lương y như từ mẫu, còn bệnh nhân thì nằm la liệt trên giường bênh, dưới nền nhà và cả hành lang, bộ y tế đáng lý ra phải có chiến lược phát triển nghành của mình như xây dựng một hệ thống y tế mang tính phục vụ nhân dân là bệnh viện trung tâm – bệnh viện cơ sở được phân bổ hợp lý dựa trên dân số ở các tỉnh khắp Việt Nam, đồng thời đào tạo một đội ngũ y, bác sỹ giỏi từ trung tâm sau đó chuyển giao cho các bệnh viện cơ sở, nếu thực hiện tốt thì người dân sẽ không chịu cảnh chen chúc vào bệnh viện trung tâm ở Sài Gòn hay Hà Nội. Trong khi đó bộ y tế đứng đầu là bộ trưởng chỉ ngồi chờ việc các bệnh viên trực thuộc nhà nước hay tư nhân tự phát triển và cần đến xin xỏ giấy tờ là phải hối lộ người đứng đầu là bộ trưởng là người hưởng lợi cao nhất.

Nơi mất tính nhân văn và mất văn hóa nhất là bộ giáo dục, tất cả các vị trí từ hiệu trưởng cho đến nhân viên cấp sở hay bộ đều mua bằng tiền, nhỏ như hiệu trưởng của một trường cũng phải mất khoảng hai trăm ngàn đô la, vậy thử hỏi lấy gì mà bù đắp vào tiền mua quan bán chức? chỉ còn một việc là nhằm vào túi tiền của nhân dân bằng những thủ thuật là học sinh phải đóng rất nhiều thứ tiền, một ngôi trường được nhà nước xây dựng và đã sử dụng lâu năm mà hàng ngàn học sinh phải đóng tiền hàng năm vậy thử hỏi tiền đó đi đâu làm gì? Trong khi học sinh nghèo không đóng nổi tiền học phí vậy nhà nước cộng sản có cho học sinh học không hay đuổi học với một lý do là nghèo? Chúng ta chưa nói đến việc giáo dục nhồi sọ, giáo dục mang tính tổng quan không chuyên sâu, dạy đạo đức cho học sinh thì phải giống anh hùng Nup hay anh các anh hùng giết người như cắt cỏ, họ đâu muốn giáo dục con em bằng nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, họ đâu muốn giáo dục con em chúng ta bằng các bài giáo dục công dân mang tính nhân văn và bác ái và hun đúc tinh thần yêu nước cho con em chúng ta qua các bài học lịch sử mà cha ông chúng ta đã là chứng nhân.

Điền hình qua các bộ nghành cộng sản chỉ duy nhất một mục đích là rào cản nhằm trục lợi từ tiền túi của nhân dân và ngăn bước phát triển của dân tộc, Vậy cộng sản có xứng đáng để lãnh đạo đất nước không? Trong khi họ chỉ một lối tư duy ấu trĩ thống nhất từ cấp cao nhất xuống các cấp cơ sở.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

TS Cù Huy Hà Vũ: Nếu tôi chết, nhân dân Việt Nam sẽ trả thù cho tôi !

1)  TS Cù Huy Hà Vũ: Nếu tôi chết, nhân dân Việt Nam sẽ trả thù cho tôi  !




Danlambao - Hôm 1/6/2013, LS Nguyễn Thị Dương Hà đã đến trại giam số 5 - Bộ CA (Yên Định, Thanh Hóa) để thăm nuôi chồng là tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, người hiện đang tuyệt thực đến ngày thứ 6 liên tục để phản đối hành vi ‘cố ý giết người’ của giám thị trại. 

Bất chấp sự giám sát chặt chẽ của CA, TS Cù Huy Hà Vũ đã đọc lại toàn văn bức thư của ông cho vợ ghi chép lại, với lời xác quyết vẫn mạnh mẽ như ngày nào: “Tôi, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ hi sinh tính mạng của mình để dân tộc Việt Nam hồi sinh. Tôi quyết tử để Tổ Quốc quyết sinh.” 

Bức thư sau đó đã được người vợ tần tảo của ông là LS Nguyễn Thị Dương Hà ghi lại trọn vẹn. Nội dung thư là những lời chia sẻ của vị tiến sĩ luật danh tiếng trong hoàn cảnh tù đày, sức khỏe ngày một suy yếu do cuộc tuyệt thực phản kháng đã bước sang ngày thứ 6 liên tục.

Xin được nhắc lại, TS Luật Cù Huy Hà Vũ chính thức tuyệt thực từ hôm 27/5/2013. Đây là hành động nhằm phản kháng trước những hành vi trả thù đê tiện của cán bộ trại giam tên Lường Văn Tuyến, kẻ đã và đang liên tục thực hiện âm mưu hãm hại TS Vũ.

Được biết, TS Vũ có tiền sử bệnh tim, cao huyết áp, đau nửa đầu... Nhiều ý kiến lo ngại đây có thể sẽ là bức thư cuối cùng của TS Cù Huy Hà Vũ nếu bộ CA VN tiếp tục đẩy ông vào đường cùng. 

Qua bức thư, chúng ta có thể thấy TS Cù Huy Hà Vũ dù trong cảnh tù đày vẫn rất tỉnh táo và mạnh mẽ, thể hiện qua những tuyên bố rực lửa như ngày nào. 

Dưới đây là toàn văn bức thư của TS Cù Huy Hà Vũ do LS Dương Hà ghi lại và phổ biến:
*
Ngày 1 tháng 6 năm 2013 
Gửi từ Trại tù số 5 – Bộ Công an tại Yên Định, Thanh Hóa 

Tôi, TS Luật Cù Huy Hà Vũ, bị Tòa án nước CHXHCN Việt Nam kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” mà tôi luôn khẳng định là tôi hoàn toàn vô tội. Hôm nay, ngày 1/6/2013, tôi gặp vợ tôi là Nguyễn Thị Dương Hà và con trai tôi là Cù Huy Xuân Đức lên thăm tôi do việc tôi tuyệt thực để phản đối hành vi phạm pháp của Giám thị Lường Văn Tuyến.

Tôi có ý kiến như sau:

Ngày 11/11/2012, tôi đã gửi Giám thị Trại giam số 5 – Bộ Công an Lường Văn Tuyến một đơn tố cáo Lê Văn Chiến, cán bộ Trại giam số 5 Bộ Công an tố cáo “cố ý giết công dân Cù Huy Hà Vũ”. 

Tôi đã gửi đơn trên cơ sở điểm a, khoản 1 Điều 168 và khoản 2 Điều 168, khoản 1 Điều 169 Bộ luật Thi hành án Hình sự, thế nhưng đến ngày 12/5/2013, tức sau 180 ngày mà Giám thị Lường Văn Tuyến đã không giải quyết Tố cáo này của tôi mà còn tiếp tục cho cán bộ Lê Văn Chiến vào trực phòng tôi. Do đó ngày 12/5/2013, tôi tiếp tục gửi yêu cầu giải quyết đơn tố cáo ngày 11/11/2012 và ghi rõ trong trường hợp không giải quyết đơn tố cáo của tôi thì sau hai tuần tôi sẽ tuyệt thực phản đối!

Đến ngày 27/7/2013, tôi đã tuyệt thực, cho đến hôm nay 1/6/2013 là 6 ngày tôi vẫn tiếp tục tuyệt thực để phản đối việc Giám thị Lường Văn Tuyến xâm phạm quyền lợi hợp pháp, chính đáng của tôi như không trả lời Đơn tố cáo, không cho gặp vợ không quá 24 giờ ở phòng riêng, không cho gửi thư cho gia đình, không cho nhận một số đồ vật thiết yếu không thuộc danh mục cấm, 10 đầu tài liệu mà Tòa án đã dùng làm chứng cứ kết tội tôi để tôi kháng cáo.

Tôi tiếp tục tuyệt thực cho đến khi nào giám thị Tuyến giải quyết đơn và các quyền lợi hợp pháp khác của tôi. 

Nếu tôi chết thì nhân dân Việt Nam sẽ trả thù cho tôi bằng cách đưa ra vành móng ngựa tất cả những kẻ nào đã chỉ đạo bắt, truy tố, kết án, bỏ tù tôi trái pháp luật cũng như xử tù giám thị trại giam số 5 Lường Văn Tuyến và những kẻ có liên quan đã đẩy tôi đến chỗ tuyệt thực dẫn đến cái chết của tôi tại trại giam số 5 Bộ Công an.

Tôi, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ luôn đấu tranh vì công lý, dân chủ, nhân quyền, vì phẩm giá của con người ở Việt Nam, luôn chống chế độ độc đảng độc tài, đàn áp con người ở Việt Nam. Tôi cũng luôn chiến đấu để bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Do đó, Tôi, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, luôn sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình để nhân dân Việt Nam sống trong tự do và dân chủ và được tôn trọng các quyền con người của mình, để Tổ Quốc Việt Nam luôn độc lập và toàn vẹn về chủ quyền và lãnh thổ.

Tôi, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ hi sinh tính mạng của mình để dân tộc Việt Nam hồi sinh. Tôi quyết tử để Tổ Quốc quyết sinh.

Tôi xin gửi lời chào kính trọng và chân thành tới toàn thể nhân dân Việt Nam, tới toàn thể nhân dân các nước, các chính phủ: chính phủ Hoa Kỳ, chính phủ 27 nước liên minh Châu Âu, chính phủ Australia, Canada … và các tổ chức trên thế giới đã ủng hộ tôi mạnh mẽ trong cuộc đấu tranh của tôi vì công lý, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam vì phẩm giá và quyền làm người của nhân dân Việt Nam. Tôi tin tưởng rằng trong tương lai không xa nước Việt Nam sẽ trở thành một nước dân chủ thực sự, có chế độ chính trị đa đảng và có Nhà nước hoạt động theo nguyên tắc tam quyền phân lập. Tôi tin tưởng rằng nhân dân Việt Nam sẽ là chủ nhân thật sự của đất nước mà trước mắt là thực hiện quyền phúc quyết đó với dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 cũng như đối với mọi dự thảo Hiến pháp khác.

Tôi luôn yêu thương vợ tôi là Nguyễn Thị Dương Hà, con trai trưởng là Cù Huy Xuân Đức, con trai út là Cù Huy Xuân Hiếu, cháu đích tôn Cù Huy Xuân Hoàng, con dâu Hoàng Kim Thanh và các thành viên khác của đại gia đình tôi của tộc Cù Huy – tộc Ngô Xuân và quê hương Hà Tĩnh cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời tôi.

Tôi xin nói lại tại sao tôi quyết lấy tính mạng của mình để đấu tranh vì công lý, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, vì độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam nói chung, đấu tranh chống lại các hành vi vi phạm nhân quyền của giám thị Lường Văn Tuyến nói riêng có 3 lý do cơ bản sau:

1. Truyền thống gia đình tôi là gia đình yêu nước nồng nàn từ đời cụ Vương “Cù Ngọc Xán” đã là chỉ huy căn cứ địa của Lê Lợi tại Hương Sơn Hà Tĩnh cho đến các cụ, ông tôi, bố tôi Nhà thơ - Bộ trưởng Cù Huy Cận, Nhà thơ Xuân Diệu luôn đấu tranh vì quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam và của từng người Việt Nam.

2. Tôi là Tiến sĩ luật, do đó tôi biết rõ là phải đấu tranh trên cơ sở pháp luật và bằng đấu tranh của tôi, tôi tin tưởng đã và đang đóng góp quyết liệt vào việc xây dựng Nhà nước pháp quyền ở Việt Nam. 

3. Tôi năm nay đã 56 tuổi tây, 57 tuổi ta, nên đã có đủ kinh nghiệm và hiểu biết về những hành vi phản dân chủ của Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, về sự đàn áp của chính quyền cộng sản Việt Nam đối với nhân dân Việt Nam, do đó tôi phải đấu tranh để chấm dứt những hành vi phạm pháp đó.

Tôi luôn luôn biết ơn các bậc đã sinh thành ra tôi là nhà thơ - Bộ trưởng khai quốc Cù Huy Cận; mẹ tôi bác sĩ Ngô Thị Xuân Như; bác ruột và cha nuôi tôi là nhà thơ Ngô Xuân Diệu đã có công sinh và dạy dỗ tôi nên người.

Nếu tôi có chết trong cuộc tuyệt thực này thì tôi đã luôn xứng đáng với các bậc sinh thành ra tôi. Tôi cũng luôn nhớ bố vợ tôi là ông Nguyễn Bá Phụng và mẹ vợ tôi là bà Dương Thị Kính, đó là những con người đã yêu thương tôi như con ruột.

Toàn thể gia đình tôi, vợ Tôi, các con trai tôi và cháu nội tôi sẽ tiếp tục con đường đấu tranh vì công lý, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ của tôi, vì dân vì nước như đã nói ở trên.

(Sau khi đọc xong thư cho vợ là Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, TS Cù Huy Hà Vũ nói thêm)

Tôi hoàn toàn không ăn là để đấu tranh, tôi tuyệt thực không phải là vì muốn tự tử, tự sát, mà là để phản đối các hành vi xâm phạm quyền lợi hợp pháp của tôi, của giám thị Lường Văn Tuyến nói riêng và của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nói chung.


        Danlambao

                                                                                                             



2/ Đặng Ngữ - Trời sinh ra con người để làm bạn với con người


Đặng Ngữ

Trời không sinh con người ở trên con người và cũng không sinh con người ở dưới con người”. Và rằng, trời sinh ra con người để làm bạn với con người.

Bloggers Việt lên án việc bắt giam blogger Trương Duy Nhất

      Một lần gặp anh Trương Duy Nhất


Tôi gặp anh ngồi một mình trong quán cà phê nhỏ ở Sài gòn. Khuôn mặt đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, vuông góc cạnh và cương nghị. Ánh mắt đầy tự tin nhìn thẳng người đối diện. Hẳn anh đang chờ một ai đó. Tôi dự định lại gần để chào anh và hỏi thăm sức khỏe. Nhưng một thoáng qua, tôi quyết định dừng lại. Biết nói gì với anh bây giờ. Rằng tôi thường đọc bài trên blog “Một góc nhìn khác” của anh chăng? Rằng những bài viết của anh rất hay. Hay chăng nhận đồng hương? Tất cả đều thừa. Tốt nhất nên để anh tự nhiên với buổi sáng của mình và bạn bè.
Tôi chọn một bàn phía xa xa, thỉnh thoảng lại nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ. Có lẻ, anh linh cảm thấy có người nhìn mình nên quay lại, nghiêm nghị và quay đi. Ồ, thì ra, có vài ánh mắt ngồi ở bàn bên nhìn anh như thế, theo dõi anh chăm chú. Anh nhầm tưởng tôi với những tay an ninh vẫn theo anh (có lẻ thế).
Thế rồi, “Trương Duy Nhất, anh đã bị bắt”.
Tôi không còn cơ hội tiến lại gần để bắt tay anh thật chặt và nói “Anh Trương Duy Nhất, em vẫn đọc blog anh mỗi ngày. Cám ơn Anh”.

     

Về Đà Nẵng cà phê nhé !


Tôi biết Thạnh (Nguyễn Văn Thạnh) qua facebook. Thành thật, tôi không biết nhiều về anh lắm. Gần đây, thấy anh viết nhiều trên danluan.org, nhiều bài viết khá hay và có lửa. Thấy tôi thường hay chia sẻ về những cuốn sách hay mà mình đang đọc, Thạnh nhắn tin ngỏ ý nhờ tôi mua giúp anh vài cuốn. Cái gì chứ đối với những người yêu sách, tôi luôn sẵn lòng. Thạnh nhắn tin cho tôi “Em cám ơn Anh. Lúc nào về Đà Nẵng, anh em mình cà phê nhé. Nhưng anh có ngại gặp em không?”. Tôi ngạc nhiên hỏi “Tại sao phải ngại?”. Thạnh bảo “Ở Đà Nẵng, tụi bạn em nó ngại gặp em lắm”. Tôi phì cười “hehehe…em chưa nguy hiểm cho an ninh quốc gia đến thế đâu, mà có nguy hiểm hơn thì anh chả có việc gì mà không dám cà phê với em. Về Đà Nẵng cà phê nhé”.
Bạn biết đấy, mỗi người tự chịu trách nhiệm về suy nghĩ, việc làm và hành động của mình. Không ai phải chịu trách nhiệm về suy nghĩ, việc làm và hành động của người khác. Có thể bạn chưa tán thành, không tán thành hay phản đối suy nghĩ hay việc làm của một cá nhân hay một nhóm nào đấy. Nhưng điều đấy không có nghĩa là chúng ta phải “ngại” gặp nhau, cô lập lẫn nhau. Nếu phải gặp phiền toái vì bắt tay anh Trương Duy Nhất hay ngồi cà phê với Thạnh, tôi đã sẵn sàng cho những phiền toái ấy.
Và rằng,
Trời không sinh con người ở trên con người và cũng không sinh con người ở dưới con người”. Và rằng, trời sinh ra con người để làm bạn với con người.
Sài gòn, 03/06/2013
                                          ===============================

  Tin trong trang bietkichxaxu.blogspot.com/  :

  3)  Các cô gái Việt được giải cứu ở Malaysia (phần 1)

Tường An, thông tín viên RFA
2013-05-29
    hitzclub-622
    Hitz Club, nơi các cô gái Việt Nam bị ép phải tiếp khách.
    Photo courtesy of Lao Động Việt



    *Kỳ 1: Lời kể của chính các nạn nhân


     Nghe bài tường trình 
     Tải xuống - download 


    Tệ  nạn lường gạt các cô gái quê sang một nước khác để làm gái mãi dâm càng ngày càng  phổ biến tại Việt Nam. Nhiều cô gái đã bị các đường dây buôn người đưa sang Singapore và Malaysia.  Riêng tại Malaysia, Lao Động Việt  đã giải cứu được một số trường hợp các cô gái bị gạt sang đây làm gái mãi dâm.


    Bị dụ dỗ, lường gạt?

    Gần đây, tại Việt Nam tệ nạn buôn người đã trở thành một ngành kinh doanh dễ dàng và đem lại nhiều lợi nhuận cho một số tay cò mồi hoặc công ty môi giới trá hình.

    Đối tượng của mạng lưới buôn người này là các cô gái nhẹ dạ ở miền quê, họ vẽ vời một tương lai tốt đẹp khi đi xuất khẩu lao động.

    Người ta nói người ta lo hết,  qua bển rồi người ta cho tiền, người ta giới thiệu việc làm, rồi làm việc từ từ trả cho người ta. - Cô Hồng

    Các cô gái chân quê này tin tưởng vào những lời hứa hẹn ngon ngọt đó, họ bỏ lại gia đình, làng quê, mang thân sang xứ lạ để mong tìm một cuộc đổi đời.

    Nhưng cuối cùng họ nhận ra rằng chuyến đi tìm một cuộc đổi đời này chỉ đem lại những cay đắng, tủi nhục khi biết mình bị lường gạt, phải bán thân mình trong các quán bar.

    hoa-305
    Cô Hoa trong trang phục bán bar ở Malaysia.


    Hai cô gái, tạm gọi là Hồng và  Hoa là hai nạn nhân của một tay buôn người  ở miền Tây. Trước khi trở thành kẻ buôn người , người đàn bà này– tạm gọi là bà Tân- qua môi giới lấy  chồng là người Tàu ở Malaysia.

    Chồng bà Tân làm chủ một quán bar, bà ta thường về Việt Nam, hoặc nhờ gia đình ở  Việt Nam  tìm những cô gái nhẹ dạ, cả tin đem qua Malaysia với lời hứa hẹn là qua bên đó sẽ vào bán nước trong quán bar- café với số lương gấp nhiều lần ở Việt Nam.

    Cô Hồng trước đó là công nhân cho công ty Adidas, do cùng xóm, cô quen với  bà Tân, được bà thuyết phục bỏ hảng qua Malaysia bán nước trong quán bar với những lời hứa hẹn qua đó làm chỉ khoảng 1 tuần là sẽ đủ tiền trả vé máy bay.

    Nếu muốn ở lại thì họ sẽ gia hạn cho các cô mà không phải trả một chi phí nào. Cô Hồng kể lại:

    “Người ta nói người ta lo hết,  qua bển rồi… rồi… rồi người ta cho tiền, người ta giới thiệu việc làm rồi làm việc từ từ trả cho người ta. Nếu làm được thì khoảng 1-2 tuần là trả hết nợ”.

    Khi ra đến sân bay, cô Hồng đổi ý, nhưng đã muộn, vì họ nói nếu đổi ý không đi thì cô vẫn phải trả tiền:

    “Trước khi đi thì em thấy em không muốn đi rồi. Ở sân bay em hỏi người ở sân bay là bao nhiêu? bả nói: Bả đặt vé rồi, nếu đi thì bả tính theo đi, không đi thì bả tính theo không đi.”


    Ép buộc phải bán dâm

    Khi không còn đường trở lại, đã phóng lao cô Hồng đành phải theo lao. Bà Tân, tại Malaysia, được mọi người gọi là Má Mì. Má Mì ngon ngọt với cô rằng tại đây cô chỉ bán nước chứ không bị ép buộc phải “đi khách”:

    “Bên đây người ta nói qua bển phòng trà bán được lắm, vừa bán được nước, vừa có tiền khách cho tiền “bo” dư lắm. Vả lại, không có ép buộc là đi khách hay không đi khách, không ép”.

    Sang đến Malaysia, cô bị đưa vào một quán bar tên Hitz Club, phải sau nhiều ngày làm việc tại đây  cô Hồng mới hiểu ra rằng : dù không bị ép buộc, các cô vẫn phải “ đi khách” nếu muốn được yên thân.

    Họ bắt đi khách. Qua có 3 ngày mà chỉ “đi” hết 3 ngày luôn. - Cô Hồng

    Và vì sợ không  có tiền trả nợ, người bạn gái của cô là cô Hoa đã phải chấp nhận bán thân. Riêng cô Hồng phải giả vờ đang có kinh nguyệt để khỏi phải đi khách. Cô Hồng cho biết tiếp:

    “Họ nói là qua bển bán nước thôi chứ không ép mình đi cái vụ đó. Mấy ngày đầu họ không ép, nhưng với tư cách của người ta thì mình hiểu là  ép hay không ép thì mình cũng đã mắc nợ họ rồi, trong thế kẹt thì mình phải đi thôi. Em suy nghĩ nên em không có đi. 

    Em biết quan niệm của chỉ (cô Hoa, bạn của cô Hồng) là chỉ tức giận, trong đầu lúc nào cũng nghĩ là mình mắc nợ người ta, tiếng thì không biết, tiền thì cũng không có nhiều. 

    Họ bắt “đi” (đi khách), qua có 3 ngày mà chỉ “đi” hết 3 ngày luôn. Nó cũng kêu em “đi” em không “đi”.

    Con nhỏ quản lý  trợn mắt nhìn em hỏi “ sao không đi ?” em vọt miệng nói “ trời, trời, em nói “ có kinh (kinh nguyệt) làm sao mà đi, đi gì mà đi , em không “đi” đâu. 

    Nó nói : chị “đi” thì mau có tiền chứ gì đâu. Rồi nó nhìn mình với ánh mắt… chính vì cái ánh mắt đó mà em mới hiểu ra đó.”


    hong-305
    Cô Hồng cầm vé máy bay sau khi được giải cứu.


    Ở Việt Nam , “Má Mì” hứa sẽ lo tất cả, các cô không phải đóng một chi phí nào cả, nhưng qua đây thì mọi việc đổi khác, các cô phải tự mua lấy thức ăn, nếu sau 1 tuần mà không trả hết nợ thì các cô phải đóng tiền để ở lại làm việc thêm trả nợ:

    “Em qua quán bar, em chỉ bán nước cho khách, mấy ngày đầu em bán được  nước, sau đó khi em biết tiếng chút đỉnh, quản lý đưa em qua quán Karaoke, ở đó tới chừng nào trả hết nợ, nếu không trả hết nợ thì em phải ở thêm. 

    Nếu tuần này em không về thì em phải ở thêm 2-3 tháng, 3-4 tháng nữa.

    Vả lại, hai ngàn mấy mà em nợ qua bển, họ nói tiền đó là đi, về, ăn uống, bên đó lo hết. Nhưng mà qua bên đó thì không phải, ăn uống phải trả tiền thêm. 

    Còn nếu sau 1 tuần lễ mà ở lại thì phải nộp tiền cho nó chứ không phải nó đóng cho mình”


    Được giải thoát

    Trong tuần lễ ở đó, cô Hồng và cô Hoa đều muốn trốn đi, nhưng cả hai đều không biết mình đang ở đâu trên đất Mã, tiếng Malaysia thì không biết nên họ rất tuyệt vọng, vé máy bay của hai cô chỉ có giá trị 1 tuần lễ, nếu vé máy bay hết hạn thì các cô phải đóng tiền để mua lại vé máy bay khác.

    Điều đó có nghĩa là hai cô lại phải tiếp tục đi làm để trả nợ. Đó cũng là cách mà các tay buôn người cầm giữ chân của các nạn nhân.

    May mắn thay, 1 tuần lễ sau, tình cờ gặp 1 người Việt Nam đi ngang qua tiệm, cô Hồng gọi lại hỏi thăm và nói sơ qua tình cảnh mình, người công nhân đó liên lạc với Uỷ ban bảo vệ người lao động Việt Nam  - một thành viên của Lao Động Việt - và tổ chức này đã tìm cách cứu hai cô ra khỏi động mãi dâm trá hình.

    Chủ tịch của Uỷ ban bảo vệ người lao động Việt Nam  là ông Nguyễn văn Tánh kể lại quá trình giải cứu hai cô Hồng và Hoa như sau:

    “Lúc đó là 3 giờ sáng, thành viên của chúng tôi tại Malaysia là anh Minh được báo tin về trường hợp của cô Hồng và cô Hoa,  Minh  đến quán bar đó giả vờ  tìm gái. 

    Sau khi nói chuyện với hai cô để tìm hiểu câu chuyện, Minh đã giả vờ nói với người quản lý là muốn mướn hai cô này đi khách qua đêm. 

    Người quản lý bắt đóng tiền thế chân là 300 Ringgit (đơn vị tiền Malaysia) mỗi cô. Minh đóng trước 300 RM và hẹn còn 300 RM sẽ đưa cho hai cô khi tới khách sạn. 

    Sau đó, anh dẫn hai cô về nhà anh để thay quần áo đàng hoàng, mua thức ăn nước uống cho hai cô và gọi taxi đưa hai cô ra phi trường lúc 6 giờ sáng. 

    Tại phi trường, anh đã đợi hai cô qua khỏi cổng hải quan an toàn mới quay trở về. Máy bay của hai cô cất cánh lúc khoảng 9 giờ sáng cùng ngày hôm đó.”

    Ở thời điểm này, cô Hồng và cô Hoa đã an toàn về đến Việt Nam, tuy nhiên, hai cô vẫn chưa dám về quê mà ở tạm nhà một người bà con vì hai cô vẫn sợ khi biết hai cô trốn đi “Má Mì” sẽ cho người về miền Tây tìm hai cô để đòi lại số tiền mà bà đã mua vé máy bay cho hai cô.

    Cô Hồng cũng cho biết sau này “Má Mì” vẫn còn tiếp tục dụ dỗ các cô gái ngây thơ qua Malaysia bán bar.

    Bài học mà cô Hồng rút được qua kinh nghiệm chua cay này là thực tế khác hẳn với những gì mà bọn con buôn, cò mồi hứa hẹn:

    “Bây giờ có qua rồi em mới biết, làm tiền bên đây 100 ngàn, bên bển thì 600-700 ngàn nhưng  mà qua bên đó mới biết tiền của họ tính từng đồng từng cắc chứ không phải như bên mình đâu.”

    Tuy không có con số thống kê chính xác, nhưng báo chí trong nước liên tục đăng tin về các đường dây buôn người có mặt hầu hết trên khắp các tỉnh thành Việt Nam.

    Các tỉnh miền Bắc thì buôn người sang Trung Quốc, các tỉnh miền Nam thì đưa người sang Đài Loan, Malaysia, Singapore..v.v… Vì không tiếp cận được thông tin nên lần lượt các cô gái quê nhẹ dạ, cả tin đều là nạn nhân của các mạng lưới buôn người.

    Chỉ vì mơ ước có một cuộc đổi đời mà không biết bao nhiêu thân phận đã phải rơi vào cảnh tủi nhục. Phần sau, chúng tôi sẽ nói về một cô gái đã phải trốn nhiều ngày trong rừng để thoát khỏi tay của bọn buôn người.

    (còn tiếp)

    ---------------------
    Chú thích: Tên của các cô gái trong bài đã được thay đổi theo yêu cầu.


    ===========================================================

       Thứ hai, ngày 03 tháng sáu năm 2013

      3) Các cô gái Việt được giải cứu ở Malaysia. Đời đời nhớ "ơn"   Đảng đã có công làm nghèo đất nước , bần cùng hoá nhân dân ! Đem con bỏ chợ, dối trá, lừa đảo và bịp bợm là tuyệt kỷ của Đảng và Nhà nước ta.

      Các cô gái Việt được giải cứu ở Malaysia (phần 2)

    2013-05-31
      mot-cong-nhan-dang-nhat-rau-muong-305.jpg
      Một công nhân đang làm việc tại quán ăn từng giúp đỡ nhiều người Việt khi trốn chạy.
      RFA PHOTO


      Tiếp theo loạt bài về các nạn nhân buôn người, thông tín viên Tường An tiếp tục tường thuật về trường hợp của những công ty môi giới trá hình, gạt gẫm những phụ nữ ở vùng sâu, vùng xa đi xuất khẩu lao động để bán vào các động mãi dâm ở Malaysia.


      Mạng lưới buôn người tinh vi

      Mạng lưới buôn người ở Đông Nam Á ngày càng phát triển, từ những cửa hàng bar hoăc karaoke trá hình, họ đi chiêu dụ các cô gái ở Việt Nam. Nhiều công ty xuất khẩu lao động là bộ phận của mạng lưới buôn người tinh vi này. Họ cho người về vùng nông thôn để tuyển phụ nữ với danh nghĩa là đi xuất khẩu lao động, với lời lẽ ngon ngọt, họ hứa hẹn một công việc nhẹ nhàng nhưng mau làm giàu ở xứ lạ.

      Đó là trường hợp của cô Nhàn, quê ở Thanh Hoá, Cô bị gạt sang Mã Lai để xuất khẩu lao động, làm hãng dệt may, nhưng qua đến nơi thì bị đưa vào làm ở một quán bar và bị ép phải bán dâm ròng rã 1 tháng trời. Một lần, nhân dịp chủ sơ hở, cô chạy trốn ra ngoài, ban ngày cô trốn trong bụi rậm, đêm moi thức ăn từ các thùng rác để sống qua ngày. Sau 3 ngày lẫn trốn tình cờ cô gặp được một người Việt Nam tên Thanh, anh Thanh là thành viên của Lao Động Việt, một tổ chức giúp đỡ cho người lao động. Anh Thanh kể lại cuộc gặp gỡ đêm đó bên bìa rừng của một thành phố nhỏ ở Mã Lai như sau:


      “Em tên là Thanh, em là thành viên của Lao Động Việt, nửa đêm em đi làm về thì em thấy cô đang ngồi bên vệ đường run rẩy, quần áo thì chỉ có một mảnh để che thân. Cô run quá, em dừng xe lại hỏi, cô kể lại hoàn cảnh cô bị bán sang bên này, chủ nó bắt nhốt lại, hà hiếp, bắt đi làm quán bar, đi làm tiền. Sau đó cô chạy trốn ra được, không có chỗ nương tựa, cô hoảng sợ quá rồi, gặp em mà cô vẫn run rẩy. Em giải thích cho cô và đưa cô đến một cái quán nhờ ông ấy giúp cho làm một thời gian.”



      Họ bảo sang bên này thì lương cao hơn, ở quê tụi em thì chỉ có khoảng 1 triệu đồng Việt Nam mỗi tháng. Người ta bảo sang bên này làm tốt lắm, lương 6-7 triệu tiền Việt mình là ít.
      -Cô Nhàn

      Và sau đây là câu chuyện của Nhàn, bắt đầu từ những ngày còn ở quê nhà Thanh Hoá:


      “Lúc em ở Việt Nam, bọn em ở quê. Có bà tên là Hà của Công ty Xung Công lên tuyển sang bên này làm máy đệt, bà nói chuyện rất ngọt. Họ bảo sang bên này thì lương cao hơn, ở quê tụi em thì chỉ có khoảng 1 triệu đồng Việt Nam mỗi tháng. Người ta bảo sang bên này làm tốt lắm, lương 6-7 triệu tiền Việt mình là ít. Thế là em mới nghe, em không hỏi rõ ràng. Em mới lên làm hộ chiếu, em được tuyển nhanh lắm, em làm hộ chiếu, làm thủ tục chỉ độ chục ngày sau là đi thôi.


      Họ bảo là ký giấy để đi sang Mã Lai này thôi, sang cái chỗ mình làm thôi chứ còn em chả cam đoan gì cả. Chủ yếu là nó lừa bán mình thôi chị, nó nói ngọt lắm chị, nó nói đi sang đây em không phải khổ như ở nhà.”


      Một cơn ác mộng

      Người của công ty môi giới Xung Công đưa Nhàn vào một quán mà cô cũng không biết tên là gì, họ nói đợi 1 tuần rồi công ty sẽ sắp xếp việc nhưng sau 1 tuần thì thì chủ quán đưa người đến đánh bài trong đêm, rồi bắt cô tiếp khách Tàu, không tiếp khách thì họ đánh đập. Họ nhốt cô trong ngôi nhà đó hơn 1 tháng, ban ngày thì nhốt trong nhà, ban đêm bắt tiếp khách. Cô Nhàn kể tiếp:

      “Đi cùng với công ty môi giới đưa sang thì tưởng họ đưa mình về công ty làm, ai ngờ đâu họ lại đưa vào bán quán bia. Chủ yếu là nó lừa mình thôi chị. Nếu mà việc xứng đáng thì mình làm được, nhưng mà họ lại bảo mình làm những việc không xứng đáng. Họ bảo đưa đi quán bia tiếp khác này nọ, em không muốn, không phải việc của mình. Nếu mà tiếp bia không thì không sao, cứ người này cầm tay với người kia lôi, tối thì bắt đi này nọ thì làm sao mà mình làm được. Nó vớ được mình thì khác gì lợn vào rừng, nó bắt nó thịt luôn đó chị.”



      cong-nhan-dang-rua-chen250
      Các công nhân đang rửa chén tại quán ăn từng giúp đỡ nhiều người Việt khi trốn chạy. RFA PHOTO.


      Ban ngày cô phải bán nước trong quán, ban đêm cô bị ép ngủ với khách, tuy nhiên cô không được trả tiền, họ chỉ nuôi ăn. Cô không biết một chữ tiếng Mã nên dù uất hận, cô cũng không biết cách nào cãi lại ngoài những giọt nước mắt tủi nhục:


      “Nó đưa vào nhốt trong nhà khổ sở lắm, nhưng mà tiền nong không có. Nó lợi dụng mình đủ điều nhưng tiền thì không có. Nếu mà cãi nó thì nó dọa mình nhưng mà mình thì không biết cãi. Cãi thì không biết cãi đâu chị. Cãi thì không cãi được, nói thì không nói được, ngậm đắng nuốt cay không nói gì được. Lúc nghĩ nước mắt tràn trụa ra.”


      Một hôm, chủ quên đóng cửa thì cô vùng vẫy tìm cách chạy thoát ra ngoài, cô chạy qua băng qua một quả đồi mà cô cũng không biết mình đang ở đâu. Ngày trốn trong bụi rậm, đêm cô lần ra ven đường nhặt thức ăn dư thừa trong thùng rác, trên đường phố. Đêm thứ 3, đang ngồi bên vệ đường thì cô gặp anh Thanh, thành viên của Lao Động Việt như đã nói ở trên. Chưa hết run sợ, cô Nhàn kể tiếp:


      “Lúc đấy nó bắt mình uống bia uống rượu vào nó cưỡng hiếp mình. Mình một thân một mình, con gái, không thể chấp nhận được chị, nó giật chân tay em bầm tím hết cả. Chân tay người đàn ông mà bóp vào mình thì còn cái gì nữa hả chị? Nó bắt em ngủ với nó, em run quá, em mới bỏ chạy. Em chạy ra ngoài, em sợ quá, run quá nên em bỏ chạy nằm trốn trong bụi rậm. Em sợ nó bắt được, em nghĩ nó mà bắt được chắc nó giết luôn mình. Không có gì để ăn nên em phải xin ăn, chả lẽ chết đói. Người ta thấy em tội nghiệp, tiếng thì em không biết, người ta bảo thôi thì ở đây rửa bát cho tao, họ chỉ vào cái bát thì em biết là họ kêu rửa bát. Nếu mà làm quán thì em làm, em vẫn sợ lắm, gái quê mình biết gì đâu, lang thang, lết thếch.”


      Nghe tình cảnh của Nhàn, anh Thanh dẫn cô vào một quán quen để xin cho cô rửa bát. Sau 1 tháng bị hành hạ từ tinh thần đến thể xác, thoát khỏi cảnh địa ngục mà cô Nhàn vẫn chưa thoát khỏi nỗi kinh hoàng, cô vẫn còn run sợ trước người lạ và không tin ai được nữa. Anh Thanh phải xin vào cùng rửa chén với cô để cô yên tâm. Sau hơn một tháng trời rửa chén, anh Thanh và cô Nhàn đã dành dụm đủ tiền để mua vé máy bay trở về Việt Nam. Anh Thanh cũng đã giúp cô các thủ thục cần thiết để trở về xum họp với gia đình:



      Họ bảo sang bên này thì lương cao hơn, ở quê tụi em thì chỉ có khoảng 1 triệu đồng Việt Nam mỗi tháng. Người ta bảo sang bên này làm tốt lắm, lương 6-7 triệu tiền Việt mình là ít.
      -Cô Nhàn

      “Trong khi vào làm quán đó thì cô vẫn sợ cho nên em cũng vào đó làm để tạo cho cô ấy một niềm tin, đồng thời cũng rửa chén bát cho ông chủ để kiếm tiền mua vé cho cô ấy về. Em làm chỗ ấy hơn một tháng cũng kiếm được 600 Ringgit và cô ấy cũng làm được lương của cô ấy nữa, sau đó em giúp cô ấy làm thủ tục cho cô ấy về nước.”


      Dù chỉ là một nạn nhân của sự lừa gạt, cô Nhàn vẫn xấu hổ không dám liên lạc với gia đình trong suốt thời gian còn ở Mã lai. Với cô niềm mơ ước đổi đời đã hoàn toàn trở thành một cơn ác mộng. Cô Nhàn chia sẻ suy tư của mình cho những ai còn mơ ước một cuộc đổi đời bằng con đường xuất khẩu lao động:


      “Em nói thật em lạy, em về rồi em không bao giờ dám sang Mã Lai làm gì nữa. Em có gia đình và có con rồi, qua đây tiền chẳng gửi về được mà lại tiền mất, tật mang. Phải nói là những người Việt Nam sang đây đều khổ chứ không phải ai cũng được như ai cả. Em chỉ muốn một mình em khổ chứ em không muốn lây cho ai khổ theo em nữa.” 


      Theo bộ Công an, từ năm 2007 đến 2011 đã có gần 2.600 vụ buôn người với gần 5.800 nạn nhân. Tuy nhiên theo các tổ chức quốc tế thì con số này cao hơn nhiều, có thể trên 400.000 nạn nhân kể từ năm 1990. Theo Trung tướng Phạm Quý Ngọ, thứ trưởng bộ Công an Việt Nam tội phạm buôn bán người sử dụng công nghệ cao diễn biến phức tạp với nhiều thủ đoạn tinh vi. Bộ Công an đã có chương trình quốc gia phòng chống tội phạm buôn người giai đoạn 2011 - 2015. Chiến lược này thể hiện rõ những bước tiến mạnh mẽ của cơ quan chức năng trong cuộc chiến chống buôn người.


      Tuy nhiên,, ông Michael Benge, đã từng 11 năm là nhân viên bộ ngoại giao tại Việt Nam và là nhà nghiên cứu Đông Nam Á, trong một bài viết có tên: “Cộng sản Việt Nam, kẻ buôn người lỗi lạc” đã nói rằng: “Việt Nam đang nắm giữ danh hiệu đầy quang vinh: ‘Quốc gia vi phạm Nhân quyền tồi tệ nhất Đông Nam Á’, theo lời điều trần trước Ủy Ban đối ngoại của Quốc hội Hoa kỳ. Các công ty xuất khẩu lao động có liên quan đến chính quyền là những nhà cung cấp chính về nam, nữ và trẻ em cho các thị trường cưỡng bức lao động và buôn bán tình dục, trong khi các quan chức chính quyền kiếm lợi từ việc lại quả.”


      Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

      Tình hình căng thẳng tại trại Lộc Hà 2/6/2013


      Tình hình căng thẳng tại trại Lộc Hà 2/6/2013

      Published on June 2, 2013   ·  

      TTXVA TIẾP TỤC CẬP NHẬT

      Những bức ảnh cho thấy mọi người đang nằm xuống đường đòi thả Phương Chí Đức
      Một thông tin khác cho biết blogger Trương Văn Dũng bị đánh đau đớn, công an khiêng thả nẳm trước cổng trại Lộc Hà









      Tường thuật BIỂU TÌNH và anh em ủng hộ tại Lộc Hà, Hà Nội 2/6/2013





      Video và hình ảnh từ Trại Lộc Hà, biểu tình Hà Nội 2/6/2013






      Xem tin nguồn: http://ttxva.org/loc-ha-bieu-tinh-2013/#ixzz2V3pmZnZj
      Follow us: thongtanxavanganh on Facebook